con dao gọt hoa quả,
anh đưa anh ấy, anh ấy chê nó cùn, anh đưa anh ấy con dao khác, anh ấy chê nó
sắc quá, có thể giết chết anh ấy. Haizz, được rồi, không nói nữa, anh ở Nhật có
cảm giác gì?
Anh nói:
- Hồi ở Nhật anh cảm thấy áp lực và cảm giác bị chinh
phục, nhìn những người xung quanh đang bon chen để hưởng thụ cuộc sống, cảm
thấy vô vị, khiến tinh thần người ta dễ sụp đổ. Giờ nhìn những con người thuần
phác và những căn nhà cổ kính ở nơi đây, anh có cảm giác rất nhàn hạ.
- Em tới Đức cũng vì nghe được một câu ngạn ngữ Đức:Chỉ
sống một lần có nghĩa là một lần chưa sống.
- Anh cảm thấy em…
- Sao hả? Hết thuốc chữa?
- Không, anh không thể nói ra được cảm nhận chân thực
nhất của mình, chỉ luôn cảm thấy em đang chờ đợi cái gì đó, luôn ở trong một
trạng thái vẫn chưa hoàn thành.
- You, too.- Cô
phảng phất như còn định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói.
- Nghỉ đi. - Anh nói khẽ.
Nhìn ngọn đèn phụt tắt, cô đành nhắm mắt lại, khi hai
mi mắt khép lại với nhau, cô cảm thấy tuyệt vọng. Khi mi mắt mệt mỏi, thần kinh
lại không thể ngủ say được. Cô sợ thời gian trôi nhanh, lại sợ thời gian dừng
lại. Cô có thể không quan tâm tới mùi vị của sự chờ đợi, nhưng cô sợ không có
mùi vị gì có thể chờ.
Ở bến tàu hỏa khi sắc xuân đã dần về, Đại Vân và
Phương Thành cùng chờ tàu.
Đại Vân nhìn dáng vẻ nheo mắt ngất ngây của anh, cũng
ngẩng đầu lên, nhìn ánh mặt trời chiếu rọi khắp mặt đất, dường như có một mầm
sống mới sinh ra trong cô.
- Mỗi nơi chúng ta đi qua đều rất đáng để nhớ về. Ví
dụ như tác phẩm điêu khắc ở Würzburg, con đường giữ được phong cách thời trung
cổ hoàn mĩ nhất ở Augsburg, những căn nhà bốn, năm tầng lầu với màu sắc khác
nhau nhấp nhô như sóng, còn cả giáo đường nổi tiếng, nơi tập trung rất nhiều
người theo đạo. Khu rừng đó khiến em nhớ tới “Cây bồ đề” của Schubert, lần đầu
tiên em nhìn thấy nhiều cây như thế. - Đại Vân nói.
- Em có nghĩ tới việc sẽ ghi lại những gì mà em nhìn
thấy, nghe thấy hay không?
- Có. Ngày nào em cũng viết, bao gồm cả những lời anh
nói.
- Vậy sao? Anh từng nói gì?
- Sau này anh sẽ biết. - Cô cười bí hiểm.
Lúc này học đang ngồi trên sân ga chờ chuyến tàu tới
Frankfrut. Hơn một tháng nay, phương tiện giao thông chủ yếu của họ là tàu hỏa.
Họ thích sự trật tự và yên tĩnh ở ga tàu, có thể nhìn thấy những người đàn ông
và đàn bà lang thang nhưng đầy khí chất, những chiếc áo khoác dài thô ráp và
mái tóc vàng bay trong gió, có một cảm giác tự do huyễn hoặc. Có lúc, Đại Vân
tỏ ra rất đáng yêu. Một lần, hàng lang xếp hàng mua vé đã chật cứng người, một
người phụ nữ muốn ném một tờ giấy, nhưng cái thùng rác lại cách chị rất xa, nếu
tới đó sẽ phải chen qua rất nhiều người, chị bèn đưa tờ giấy cho Phương Thành ở
đằng sau, Phương Thành không hiểu gì, Đại Vân bèn cầm tờ giấy, đưa cho người ở
sau cô. Như thế người đứng sau hiểu ý, đưa cho năm, sáu người nữa và cuối cùng
tờ giấy cũng được bỏ vào thùng rác.
Giờ họ phải ngồi tàu hỏa một tiếng đồng hồ nữa là về
tới Heidenburg, sau đó thì Đại Vân không dám nghĩ nữa. Cô rất muốn nói với anh,
cô đã dần dần yêu anh rồi, cô nguyện cả đời này cùng anh ngồi trên những tuyến
tàu hỏa đi khắp thế giới, cả đời này cùng anh phiêu bạt khắp mọi ngóc ngách của
thế giới, cô nguyện vì anh mà đóng vai người mẫu câm lặng suốt đời.
Anh không nói chuyện.
Cô nói:
- Anh biết không? Em cảm thấy mình giống Camille.
- Có phải cô gái ở cùng với Rodin không?
- Mười sáu tuổi cô ấy học nặn tượng, có một lần cô ấy
đã giải thích về một bức tượng người phụ nữ lớn tuổi của Rodin rằng: Linh hồn
của bức tượng đang kể về một chuyện còn quan trọng hơn cả việc đánh mất sắc
đẹp. Rodin kinh ngạc trước tài hoa của cô, mời cô cùng anh tham gia sáng tác,
vì tác phẩm Cánh cửa địa ngục của anh
mà cô đã đọc đi đọc lạiThần khúc, rồi
vì đặt ra tạo hình Balzac của anh
mà cô đọc hết các tác phẩm của nhà văn này. Vì anh, chuyện gì cô cũng có thể
chịu đựng được. Nhưng khi anh nói chỉ coi cô là một người nặn tượng, cô rời
khỏi anh, sống một cuộc sống khó khăn. Các tác phẩm của cô rất xuất sắc, nhưng
rất nhiều người đều cho rằng nó bắt nguồn từ bàn tay của Rodin.
Anh ngỡ ngàng nhìn cô, cảm nhận được tài hoa và nỗi bi
thương của cô. Anh đứng lên, đôi mắt cô như một đám mây mù ảm đạm. Cô nói:
- Chả trách em luôn cảm thấy anh coi em là những bức
tranh, vẽ giống em nhưng không phải là em.
Khóe môi anh thoáng run rẩy, quay lưng về phía cô.
Cô đau lòng nghĩ, trong cuộc sống kéo dài hơn một
tháng này, họ đều ở cùng trong một căn phòng, nhưng anh chưa bao giờ chạm vào
cô, chỉ có tối hôm đó mà thôi. Cô trước kia là một người đàn bà rất giỏi cám dỗ
đàn ông, có thể có những tư thế mà đàn ông thích, nhưng trước mặt anh, không
phải cô không muốn làm, mà là không nhẫn tâm làm, giống như một cô gái chưa
từng trải qua tình yêu nhưng lại khao khát tình yêu, cô chỉ muốn chờ đợi mà
thôi. Nhưng cô biết, cô không thể chờ được.
Tiếng còi hụ của tàu hỏa bỗng rú vang, họ đứng lên đi.
Mọi người lục tục lên tàu