ước sông Tô Châu, cả bọn nghe thế đều bật cười. Anh ta lại nói ở
đó trời rất lạnh, trang thiết bị thì kém, nhà thì quá cũ, trời thì âm u. Trên
báo của Anh có rất ít tin tức liên quan tới châu Á, ví dụ như với sự kiện một
chiếc máy bay rơi làm chết hai người Mỹ, trên báo sẽ nêu tên họ ra, nhưng cũng
cùng một sự kiện khiến hai trăm người châu Á chết thì họ lại chỉ lướt qua một
dòng. Nhà văn Salman Rusdie chỉ làm một cuộc phẫu thuật cắt mí mắt cũng phải
đăng báo, trong khi đó Tiền Trọng Thư[6'> qua đời
thì không nói năng gì. Người bạn đó lại than việc bồi dưỡng quá vất vả, quá
căng thẳng khiến anh gầy mất sáu cân. Họ còn hỏi một người tên A Lượng sao
không tới. A Lượng là một người rất si tình, vừa tốt nghiệp đại học đã cưới cô
bạn gái học cùng lớp, cô gái đó một lòng muốn xuất ngoại nên đã sang Canada
năm, sáu năm nay, A Lượng xin visa nhiều lần mà vẫn bị từ chối, giờ anh nản
lòng rồi, đâm ra nghiện rượu. A Lượng biết cô ở nước ngoài nhiều năm chắc chắn
đã tìm được ý trung nhân mới, còn mình thì vẫn giữ mãi cái danh phận là chồng
cô. Các bạn của Trì Vĩnh đều nói cứ giữ được mối quan hệ hôn nhân là tốt nhất, không
ai khuyên A Lượng ly hôn cả.
[6'>
Tiền Trọng Thư: nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc.
Tiểu Liên nhìn họ ngồi quây lại với nhau nói chuyện,
nhớ lại năm ngoái khi họ mới gặp nhau, anh nói với cô:
- Hồi học đại học, vì anh là học sinh tỉnh ngoài duy
nhất nên ngoại trừ lớp trước, chẳng ai coi anh ra gì cả.
Năm xưa khi rời khỏi Thượng Hải, anh chỉ có một mình,
giờ đây các bạn nghe nói anh chơi cổ phiếu rất tốt, thế là họ đua nhau liên lạc
với anh. Anh không phải là cán bộ văn phòng cao cấp trong những công ty nằm ở
top 500, nhưng những cậu bạn làm cán bộ này không còn bài xích anh nữa. Anh
cũng thích trò chuyện với mấy người bạn làm việc trong các công ty tài chính
nổi tiếng về các chủ đề tràn đầy lý tưởng như sự phát triển của thị trường
chứng khoán Trung Quốc. Một lát thì nói phát hành tiền vốn là con đường để kiếm
tiền trong thị trường chứng khoán, một lát thì nói làm thế nào để phán đoán
được ba hình thức của thị trường cổ phiểu, rồi nào là lượng giao dịch cao, cổ
phiếu nào tăng, cổ phiếu nào giảm, bạn bè anh ai cũng há hốc miệng ra nghe.
Nhất là một câu bạn tên Hoa Thịnh, cứ ra sức đòi Trì Vĩnh giải thích cách phán
đoán về hình thức của thị trường cổ phiếu. Nghe nói Hoa Thịnh vì một nguyên
nhân nào đó mà kinh tế không được như ý lắm, Trì Vĩnh bèn nói sau Tết họ sẽ làm
đại lý và chân thành đề nghị để anh giúp anh ta quản lý và đầu tư tiền, Hoa
Thịnh vì nhát gan, sợ lỗ nên không đồng ý ngay, nhưng Trì Vĩnh cảm thấy chuyện
này rất có hy vọng.
Họ đều hỏi anh:
- Trì Vĩnh, sau này cậu có dự định gì?
Mỗi khi người khác ở trước mặt cô hỏi kế hoạch tương
lai của anh, cô đều rất căng thẳng. Cô không biết anh có phải chiếc thuyền của
cô hay không, mình có lên đúng thuyền hay không, Trì Vĩnh thì chỉ thản nhiên
đáp:
- Thì cũng giống mọi người, sống thật vui vẻ.
Hôm sau, bố mẹ Trì Vĩnh tới thăm anh. Khi họ tới, Tiểu
Liên đang giặt quần áo cho Trì Vĩnh, lúc bố anh vào rửa tay, cô ngượng ngùng
đứng tránh sang. Ông hỏi cô:
- Cháu ăn cơm chưa?
Cô cười nói:
- Cháu ăn rồi ạ.
Họ tiện đường nên mới ghé thăm anh, sau đó đưa cho anh
phiếu ưu đãi hay gì đó. Nhưng hình như anh không quan tâm lắm tới những thứ
này, cứ kiên quyết trả lại họ. Bố anh là một công nhân đã về hưu của công xưởng
đóng tàu, giờ ông chỉ buôn bán nhỏ, mẹ anh thì đã nghỉ hưu ở nhà. Tiểu Liên cảm
thấy mối quan hệ giữa Trì Vĩnh với bố mẹ chỉ giống như đón khách tiễn khách,
thường thì bố mẹ anh chỉ nói được một nửa là Trì Vĩnh đã chuyển chủ đề. Từ nhỏ
họ đã sống xa quê hương, sống một cuộc sống khá giả ở vùng đất Cáp Nhĩ Tân, nếu
bạn đi trên đường quá lâu, lông mày và tóc của bạn sẽ đóng thành băng, khi về
tới phòng, băng tan ra, chảy tràn trên mặt, đây là hồi ức đáng yêu nhất của Trì
Vĩnh về tuổi thơ. Khi những người như bố anh được quay về miền Nam, họ vẫn
không có cách nào để sinh sống ở Thượng Hải, bởi vậy họ sống ở khu Ninh Ba.
Trong khoảng thời gian này, cuộc sống vô cùng khó khăn, bố anh chuyển hàng để
kiếm tiền, Trì Vĩnh khi đó đang học trung học phải ngồi trong xe cùng bố đi ra
khỏi thành phố, tới một nơi rất xa. Vừa ra khỏi thành là anh đã lái một chiếc
xe tải hạng nặng, chẳng sợ gì cả. Sau khi tốt nghiệp trung học, anh thi đỗ vào
đại học ở Thượng Hải, anh cũng không biết là mình người ở đâu, chỉ biết người
khác đều coi thường cậu học sinh nghèo từ tỉnh ngoài tới như anh. Khi anh từ
Thâm Quyến trở về, bố mẹ và anh trai anh đã tới Thượng Hải, anh mua nhà cho bố
mẹ, nhưng anh chưa bao giờ mua nhà cho mình.
Tiễn họ ra về, Trì Vĩnh và Tiểu Liên cũng ra ngoài.
Đêm Thượng Hải có một sức hút mãnh liệt khiến người ta không muốn về nhà. Họ
lái xe Cardin, cùng tham quan sông Hoàng Phổ, đi chợ đêm, về tới nhà, cả hai
đều mệt nhoài. Cô làm ít đồ ăn, hai người ăn rất ngon miệng.
Lúc này, mọi việc đều phát triển rất bình thường, ngôn
ngữ vào lúc này là thừa thãi. Cô cứ thế bình an sống cùn
