i chuyện này với cô, anh đang tạo áp lực hay động lực
cho cô? Tiểu Liên bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé, cảm giác giống như một hòn đá
cô độc nằm trên cánh đồng hoang dưới ánh nắng, nó rọi thẳng vào trái tim vốn đã
bất an của cô, làm đảo lộn toàn bộ tư duy của cô.
Khi nói về Đại Vân, anh cau mày, nhưng giọng nói rất
bình tĩnh. Thành tích văn học mà Đại Vân có được khiến Tiểu Liên ngưỡng mộ, mặc
dù nghĩ tới điều này, trong lòng Tiểu Liên thấy không vui, nhưng từ đó về sau,
cái tên Đại Vân vẫn ẩn dấu trong trái tim cô.
Một tuần sau, Tiểu Liên cùng anh và vài người đồng
nghiệp ở Chính Hải của anh tới Hàng Châu chơi hai ngày. Họ thuê xe để đi, mọi
chi phí đều do anh thanh toán, cô không biết vì sao anh lại phóng khoáng, rộng
rãi với đồng nghiệp của mình như thế.
Về tới Thượng Hải, anh lái xe đưa tất cả đồng nghiệp
về nhà, chỉ còn lại hai người. Cơn gió bắc khiến những cành cây trơ trọi rồi bỏ
chúng lại mỗi lúc một xa. Trên đài đang phát bàiNow
anh forever của Richard Max, họ dừng
lại bên đường để thưởng thức cảnh mưa ngoài cửa, giống như hồi ở Lao Sơn, Thanh
Đào. Họ quấn lấy nhau trong xe, anh nói:
- Yêu một người thì phải đọc lời nguyền, hận một người
cũng phải đọc lời nguyền.
Cô chớp mắt nhìn vẻ nghiêm túc của anh, bật cười.
Anh đỗ xe, họ cùng lên lầu rồi vào phòng. Cô phát hiện
trên đầu giường của anh có thêm một bức ảnh cắt ra từ báo, người trong bức ảnh
là một diễn viên Đài Loan, anh chỉ vào bức anh nói:
- Em không cảm thấy cô ấy rất giống một người sao?
Tiểu Liên đã nhận ra cái dung mạo như hoa như ngọc ấy
rất giống “mẹ của một đứa trẻ” trong máy tính của anh, ánh mắt cũng xinh đẹp và
yếu đuối như vậy.
Thực ra Tiểu Liên biết trong cuộc sống của Trì Vĩnh,
có quá nhiều người đàn bà với những phong cách khác nhau từng xuất hiện. Anh
từng nói với Tiểu Liên có vẻ đẹp cổ điển của một phụ nữ những năm 30, 40. Đó
chẳng phải là thời đại của Nguyễn Linh Ngọc sống sao?
Vào thời khắc cuối cùng của những năm 90, trái tim
Tiểu Liên đang say vì tình. Có lúc cả đêm cô không về khiến bố mẹ cô chờ đợi
trong lo lắng, nhưng cô không quan tâm, bởi vì sự lãng mạn của Trì Vĩnh khiến
cô không thể kháng cự nổi. Từ cánh cửa sổ của căn phòng nhỏ, nhìn ra sự ồn ào,
huyên náo của ngoài kia, cô không muốn những thứ này đều trở thành lâu đài cát
trên bãi biển.
Cô vốn là người sống an phận, nhưng giờ đây cô tình cờ
nhớ tới từ “vụng trộm”. Lúc này cô mới biết, cô là một người yêu sự cô độc, yêu
cái cảm giác được vui buồn trong cuộc sống. Cô cũng hy vọng thủy triều của sinh
mạng có thể giúp cô tự do chạy đi lắng nghe tiếng sóng biển, hòa mình với anh
trăng và những vì sao.
Cô thường nhớ lại Trương Ái Linh đã chết trong cô độc
và tình yêu của bà. Hồ Lan Thành có gia thất, có bạn gái, Trương Ái Linh cũng
thể hiện mình là người rất độ lượng, bà nói bà không muốn nhìn thấy gì thì bà
sẽ không nhìn thấy thứ đó. Mặc dù như thế nhưng bà vẫn không thể hoàn toàn nhắm
mắt cho qua. Thực ra, thứ bà cần là một ngôi nhà về mặt tâm lý, và cá tính kiêu
ngạo, mạnh mẽ của bà khiến bà không bao giờ miễn cưỡng ai. Cuối cùng, bà cũng
phát hiện ra Hồ Lan Thành có người đàn bà khác, ngoài ra còn có một người vì
ông mà bị bắt ở Vũ Hán. Bà bất chấp sự kiên trì của mình năm xưa, bắt đầu tranh
cãi với ông. Trong lúc tranh cãi, bà phát hiện ra bà đang được trải nghiệm tâm
trạng của nhân vật nữ chính trong tác phẩm của mình. Mỗi lần trước khi lùi lại,
bà đều tưởng rằng mình không thể nào thỏa hiệp được, nhưng không ngờ còn có sự
thỏa hiệp lớn hơn đang chờ bà.
Yêu có phải là cần phải khéo léo để cầu toàn không?
Thực ra kết cục của tình yêu không phải chỉ có hai loại, nhưng những người yêu
nhau đều mang trong mình một câu chuyện riêng, bởi vậy diễn biến tiếp theo của
câu chuyện mới đặc sắc hơn.
Tiểu Liên nhìn thấy một bức thư trong phòng anh, đó là
của một cô gái tên Vương Thụy gửi anh, mong muốn được cùng anh kết hôn. Tiểu
Liên có thể đọc thuộc lòng từng câu từng chữ ttrong bức thư đó. Khi anh trở về,
cô hỏi anh, anh đáp:
- Những người muốn kết hôn với anh nhiều lắm, họ kết
hôn không thành thì vay tiền hoặc chơi cổ phiếu.
Tiểu Liên không tin, nói là trong bức thư, cô gái đó
không tỏ ra là người vụ lợi như thế. Anh hạ giọng nói:
- Haizz, em chỉ nhìn thấy phần sáng sủa, trên đời
những việc thế này nhiều lắm. Đó mới là cuộc sống! Làm nghề bọn anh không thích
hợp với việc kết hôn, ít nhất trong vòng một, hai năm nữa anh không nghĩ tới
điều này.
Cô nói:
- Nhưng anh không thể?
- Anh làm sao? – Anh hỏi
Tiểu Liên do dự, cô không biết mình là nhân vật chính
hay chỉ là nhân vật phụ. Lần đầu tiên cô phát hiện ra anh không chung tình với
cô, bởi vậy khuôn mặt anh mới buồn bã, giọng nói anh mới rầu rầu như vậy. Anh
tưởng rằng anh là Picasso sao? Có thể nói những câu kiểu như: “ Anh yêu em
nhiều hơn hôm qua, ít hơn ngày mai, anh yêu em ngày hôm nay” để lấy lòng đàn bà
sao? Trên bề mặt, anh là một quý tộc độc thân, nhưng thực tế thì sao? Cô không
dám nghĩ tiếp. Một người ngây thơ như cô đứng trước m