hính là á quân tối nay, số phiếu là hai mươi lăm vạn bảy
ngàn tám trăm sáu mươi mốt phiếu! Hắc, ước chừng nhiều hơn quý quân ba vạn
phiếu! Á quân là ——” người chủ trì kéo dài âm thanh, “Á quân là Ngao Du Bích
Hải của thầy Vạn và tiểu Đình!”
Nghiêm tư lệnh giơ ngón tay cái lên với cháu ngoại tỏ ra hết sức cao hứng.
Thiên Tình vỗ một cái lên vai Đình Đình, “Đình Đình, quá tốt rồi!”
Đình Đình và Vạn Chủ Bá đồng loạt đứng dậy, lên đài nhận bình thủy tinh tượng
trưng vinh dự.
Lúc này người chủ trì nắm số liệu thống kê trong tay, khàn cả giọng, “Bây giờ,
tôi sắp sửa công bố, là món ăn vô địch trong cuộc tranh tài nấu nướng! Mọi
người đoán xem đôi tổ hợp nào đạt được vinh dự đặc biệt này?!”
Ở hiện trường liên tiếp đưa ra các loại suy đoán.
Người chủ trì hưng phấn giơ cao thẻ, “Vô địch có số phiếu là —— hai mươi bảy
vạn một ngàn ba trăm lẻ bốn phiếu!! Hai mươi bảy vạn một ngàn ba trăm lẻ bốn
phiếu! Vô địch của chúng ta vượt qua á quân một trăm ba mươi ngàn bốn trăm bốn
mươi ba phiếu! Vô địch của chúng ta là ——”
Lúc này ánh đèn toàn trường chiếu loạn sáng ngời, không khí rất khẩn trương.
“Món ăn vô địch của chúng ta là Phượng Vũ Ngân Châm của tổ hợp Na Na và Hứa
Đình Vũ!”
Theo một tiếng kích động hô to của người chủ trì, ánh đèn dừng ở trên người Na
Na và anh Hứa.
Ánh mắt của Nghiêm tư lệnh liền lạnh xuống.
Món ăn của Đình Đình nhà ông và Na Na này là sàn sàn nhau, món ăn của Na Na chỉ
thả thêm vây cá là có thể đoạt giải quán quân sao?
Lão thủ trưởng tức giận không vui, lạnh lùng đứng dậy, “Đi thôi.”
Dương cán sự cùng cảnh vệ tự nhiên đi theo, Triệu Kính Quốc và Nghiêm Ái Hoa
vẫn ở lại hiện trường, bọn họ biết con gái khẳng định cần bọn họ ở lại cùng cô.
Cùng đi ra với Nghiêm tư lệnh còn có hai vị thương nhân tài trợ, chẳng qua hiện
trường khắp nơi vui mừng, ít ai chú ý bọn họ rời đi.
Tổng đạo diễn từ trong máy theo dõi nhìn thấy một cảnh này, trong lòng chợt
lạnh, trực giác nói: không tốt!
Nhưng hắn lại nói không ra được là không tốt ở chỗ nào.
Khi Na Na đang vui mừng
vì thắng Đình Đình một bậc gọi điện thoại cho Đỗ Huy, hẹn ông ta đến chúc mừng
chung, thì Đình Đình bị Na Na dán nhãn “thất bại” lên, tâm trạng vẫn đầy bình
tĩnh.
Đình Đình trước đó đã mơ hồ đoán sẽ có kết quả như vậy.
So với Đình Đình tâm bình khí hòa, Nghiêm tư lệnh càng thêm tức giận.
“Cái con bé gọi là Na Na có điểm nào giỏi hơn so với Đình Đình nhà chúng ta
chứ?” Lão tiên sinh ngồi ở trong phòng khách nhà con gái và con rể, hầm hừ hỏi.
Triệu Kính Quốc cười một cái “Cha, giỏi hay không, nhân giả gặp nhân, trí giả
gặp trí, chỉ là Đình Đình thành thật quá, không hiểu cách vận dụng thực lực.”
Nghiêm Ái Hoa trừng mắt với ông xã, lúc trước không biết là ai ở bên kia vỗ
ngực ầm ầm, cả ngày ở đó nói hắn muốn bồi dưỡng con gái thành một người không
thể kém hơn so với bất kỳ con cái trong nhà thủ trưởng nào, toàn thân trên dưới
không có một tật xấu, tự tôn tự ái, làm cho tất cả mọi người vểnh ngón tay cái
nói: Con gái của Triệu Kính Quốc thật tốt!
Hiện tại được lắm, tật xấu không có, cả một chút ý xấu cũng không hiểu, đi ra
ngoài bị người ta khi dễ.
Mặt chữ quốc của Triệu Kính Quốc hơi đỏ lên, trong chuyện này, xác thực có một
chút trách nhiệm của ông.
Nhưng, đây là kết quả của cả nhà cùng dung túng, không chỉ một mình ông có thể
tạo thành.
Nghiêm tư lệnh liếc mắt nhìn con gái lẫn con rể rồi vỗ tay vịn sô pha một cái.
“Chuyện này không có đạo lý không giải quyết được, Đình Đình và Đông Tử để cho
người ta nói khó nghe như vậy, các con còn ngồi yên được sao? Cả lão Phan là
người không quan tâm sự đời cũng gọi điện thoại tới hỏi gây ảnh hưởng rất xấu?
“
Triệu Kính Quốc nhìn vợ, lại nhìn sang con gái ngồi ở bên cạnh cúi đầu chơi
PSP, ra vẻ con là đứa trẻ ngoan, chuyện của người lớn các ngài con không xen
vào cười khổ, “Cha cha yên tâm, người không phạm ta, ta không phạm người. Hôm
nay đã dám khi dễ trên đầu Đình Đình thì không có chuyện bó tay bỏ qua nữa.”
“Dạ, cha, con và Kính Quốc tôn trọng Đình Đình, trước kia con bé không muốn nhờ
gia đình trở nên nổi bật, chúng con mới cho phép con bé. Bây giờ bên ngoài có
người vu oan danh dự Đình Đình, lấy chuyện riêng của nó mà bêu xấu thì chúng
con sẽ không thể nhịn, tự nhiên phải tra rõ rang để trả lại sự trong sạch cho
Đình Đình.”
Nghiêm tư lệnh gật gật đầu, “Ngày mai cha đi thủ đô họp, trong mười ngày từ thủ
đô trở lại, cha hi vọng chuyện này đã kết thúc.”
“Cha cứ việc yên tâm đi họp.” Triệu Kính Quốc và Nghiêm Ái Hoa tranh thủ thời
gian bày tỏ thái độ.
Nghiêm tư lệnh đứng dậy “Đình Đình, ông ngoại phải đi, con yên tâm, người nào
dám khi dễ con, một người cũng chạy không thoát!”
Đình Đình vội vàng buông PSP đứng dậy, tiến đến khoác cánh tay ông ngoại, “Ông
ngoại, con thích ăn bánh phục linh...”
Biểu lộ nghiêm túc trên mặt Nghiêm tư lệnh lập tức mềm xuống “Biết rồi, ông
ngoại sẽ mang về cho con, còn có gì muốn ông ngoại mang về không?”
“Còn có chính là ông ngoại mạnh mạnh khoẻ khoẻ thật vui vẻ.” Đầu của Đình Đình tựa
trên bờ vai dài r