Pair of Vintage Old School Fru
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324691

Bình chọn: 7.00/10/469 lượt.

nh, chỉ cảm thấy chói mắt. Lại vừa nghĩ tới chủ nhân Đông Cung, lại

không kiềm chế được cắn môi. Chỉ tại hắn.

Nhìn thấy Cung Khanh, Hướng Thái phi càng thêm kiên định với quyết định của

bản thân. Nha đầu kia quả là ngày càng xinh đẹp, ngày càng nõn nà, như

một đóa hoa hàm tiếu, tươi đẹp rực rỡ.

“Chiếc nhẫn Thái tử tặng con, đưa ta xem một chút.” Hướng Thái phi đi thẳng vào vấn đề.

Cung Khanh đỏ mặt, không thể làm gì khác hơn là mang chiếc nhẫn ngọc gây họa kia ra. Hướng Thái phi giơ ra trước ánh mặt trời ngắm nghía cẩn thận,

cười híp mắt nói: “Là ngọc tốt.”

Cung Khanh không thấy chiếc nhẫn tốt chỗ nào, lòng chỉ muốn đập nát cho khuất mắt.

Hướng Thái phi đặt chiếc nhẫn lại vào lòng bàn tay Cung Khanh, cười híp mắt

nói: “Nhất định là Thái tử có ý với con, vì thế mới tặng thứ này để thể

hiện tâm ý. Mẹ con cũng thật quá đáng, kén rể khắp nơi như thế, thử hỏi

Thái tử để mặt mũi đi đâu? Hắn làm thế hiển nhiên là muốn nhắn con đừng

đính hôn, chờ sang năm đại tuyển.”

Cung Khanh đỏ mặt, “Cháu cảm thấy hắn không thật lòng mà như là vui đùa.

Khanh nhi đã nói rõ tâm ý, bà ngoại cô nhất định sẽ tác thành, đúng

không ạ?”

Hướng Thái Phi gật đầu, dịu dàng nói: “Nhạc Lỗi ta đã gặp qua, đúng là không

tệ. Gia yến tiết Đoan Ngọ, ta sẽ nhờ Hoàng thượng ban hôn, Hoàng thượng

kim khẩu ngọc ngôn, xem có ai dám bàn tán lung tung.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Nếu như Thẩm đại nhân hiểu tâm lý phụ nữ, thì khi đứng trước mặt A Cửu phải biểu hiện rất chán ghét Cung Khanh, A Cửu sẽ không có vẻ hận Cung Khanh như thế. Hắn là đảng chân chất.

Nhạc Lỗi rất có thiện cảm với nữ chính, nhưng trực giác mách bảo không có khả năng, vì thế bảo trì cự ly, đây là đảng bảo thủ.

Tiết Nhị cái gì cũng không cần biết, muốn là làm. Đây là đảng kích động.

Khi mẹ chồng không thích con dâu, nếu con trai càng che chở, quan hệ mẹ

chồng nàng dâu sẽ càng căng thẳng. Vì thế, Thái tử mới ngoài mặt hờ hững với Cung Khanh, nhưng bí mật. . . Hắn là đảng bí mật.

Keng keng keng, đến giờ đưa quà.

Trạng nguyên: còn cần đưa quà sao?

Nhạc Lỗi: đương nhiên.

Tiết Nhị: ta đưa bạc trắng.

Duệ Vương: ta đưa séc, Khăn Ướt Đại Ngân thích điền bao nhiêu cũng được.

Thái tử: Lý Vạn Phúc, đi tặng cho Khăn Ướt Đại Ngân một căn biệt thự.

Căn cứ vào quà (hối lộ) của các thanh niên, Khăn Ướt nên gả nữ chính cho ai đây. . . .

Cung Khanh ở trong cung Trùng Dương cùng Hướng Thái phi đóng cửa không ra.

Hướng Thái phi bảo nàng đi dạo ngự hoa viên, Cung Khanh liền kiếm cớ

không đi. Nàng không muốn gặp mặt A Cửu hoặc Mộ Thẩm Hoằng để rước lấy

phiền.

Hướng Thái phi cũng nhìn ra tâm tư của nàng, không bảo nàng ra ngoài nữa.

Nhưng lòng vẫn cho rằng, Cung Khanh gả cho ai cũng không bằng gả vào

Đông Cung, vừa dẹp được lời đồn, lại kéo dài vinh hoa phú quý cho An

Quốc công phủ thêm mười năm. Bà cụ ở trong cung cũng được những tháng

ngày cuối đời tôn vinh tiêu dao, thật là một mũi tên trúng ba con chim.

Còn tình cảm thật lòng, thân ở hậu cung, Hướng Thái phi thấu hiểu một điều: đàn ông nào cũng như nhau, thứ không có được mới là thứ tốt nhất, đến

khi có được rồi, có lẽ sẽ có một thời gian yêu thương, nhưng sao địch

nổi những mỹ nhân tuổi xuân mơn mởn, từng đợt mỹ nhân đến rồi đi sẽ như

nước vong tình, dần dần sẽ bào mòn chút tình cảm chân thật hiếm hoi. Gả

vào hoàng thất đừng mong “một đời một kiếp chỉ đôi ta”, gả cho Vương gia thiếu gia cũng khó lòng khẳng định, khi sự mới mẻ qua đi, tiểu thiếp

vào cửa, bạn có thể làm gì? Vì thế cầu tình cảm chân thật không bằng cầu quyền lợi. Tình cảm chân thật có thể phai mờ, quyền lợi thực tế hơn bất cứ thứ gì, hữu dụng hơn bất cứ thứ gì.

Hướng Thái phi không phải Thái hậu, tất nhiên không có chế độ đế hậu phải

thần hôn định tỉnh (thỉnh an sáng tối), trong cung Trùng Dương vô cùng

yên tĩnh.

Cung Khanh không có việc gì liền cùng bà cụ đánh cờ tán gẫu, gần tiết Đoan

Ngọ, khí trời càng ngày càng nóng, khác hẳn với năm trước, Cung Khanh

không ngờ trời sẽ nóng thế này, không mang theo xiêm y mỏng, đầu giờ

chiều nắng chói trang, dù là ngọc cốt băng cơ cũng bắt đầu thấy mồ hôi.

Hướng Thái phi nhìn nàng tấm tắc khen: “Đúng là trẻ tuổi thật tốt, dù ra mồ hôi cũng như phù dung đọng sương.”

Ninh Tâm cô cô cười nói: “Cô nương xinh đẹp tuyệt trần, lại là bảo bối của

Thái phi, tất nhiên Thái phi nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.”

Hướng Thái phi nói: “Khanh nhi đi tắm đi, hôm nay nóng quá.”

Ninh Tâm dọn bàn cờ, sai cung nữ chuẩn bị nước.

Cung Khanh tắm xong, Ninh Tâm mang một bộ quần áo đi vào.

“Đây là Thái phi cố ý chuẩn bị cho cô nương. Thỉnh cô nương mặc xem có vừa không.”

Cung Khanh vừa nhìn liền thích. Bộ xiêm y mùa hè này may bằng thứ vải rất

mỏng nhẹ, nền trắng, dùng tơ vàng thêu hoa đào, đá thạch anh hồng làm

nhụy, vừa thanh lịch lại đẹp, mặc lên người lấp lánh long lanh, càng tôn lên nước da trắng nõn, dung mạo xinh đẹp của nàng.

Ninh Tâm khen: “Cô nương đúng là xinh đẹp như tiên. Nô tỳ là nữ nhìn cũng phải ngây dại.”

Cung Khanh cười ngượng ngùng, ra khỏi phòng.

Ra đến tẩm cung Thái phi, liền ng