he thấy một giọng nói quen thuộc bên ngoài.
Sao hắn lại đến.
Trong nhất thời nàng tiến thoái lưỡng nan, do dự chốc lát, cuối cùng cắn răng ra ngoài bái kiến.
Hẳn là Thái phi mời tới rồi, có lẽ nào không mời mà đến? Tóm lại, dù thế
nào, đúng lúc nàng mặc một bộ xiêm y mới thật là đẹp, hắn liền trùng hợp tìm đến…
Bộ xiêm y này đẹp thì đẹp, nhưng hơi chật, lúc khom lưng bái kiến thấy ngực như muốn bật cả khuy.
Tất nhiên, tim người nào đấy cũng suýt bật ra ngoài. Hơn nữa còn dùng ánh mắt không che dấu hiển thị mấy chữ: tuyệt vời!
“Cung tiểu thư đến đây lúc nào?”
Hướng Thái phi cười: “Con bé đến mấy ngày trước.”
“Tại sao Thái phi không nói với cháu.” Giọng điệu của người nào đó rõ ràng là vừa tiếc nuối vừa oán giận.
Cung Khanh: “…” Hai người thôi diễn kịch đi.
“Hai đứa trò chuyện đi, ta đi ngủ một lát, ai nha, mắt díp lại rồi.” Thái phi lập tức che mồm ngáp.
Thái phi không có mặt càng tốt.
Cung Khanh lấy từ trong ống tay áo chiếc nhẫn ngọc, đặt lên bàn trước mặt Mộ Thẩm Hoằng, nghiêm mặt nói: “Món lễ vật này quá giá trị, thần nữ không
dám nhận.”
Haizzz, đúng là giận rồi, nhưng đanh mặt vẫn rất đáng yêu. Hắn cười nhìn nàng:
“Thật ra, trong lòng ta bồn mẫu đơn ‘sát cánh bên nhau’ kia càng giá trị hơn.”
Cung Khanh xấu hổ, đôi mắt trong như hồ thu muốn nổi bão, nhưng rốt cuộc vẫn không dám, đôi mắt e lệ ẩn nhẫn như một cái móc móc thẳng đến đáy lòng
hắn.
Hắn kề chiếc nhẫn ngọc lên mũi, thấp giọng nói: “Nàng vẫn luôn mang trong người sao? Thơm quá.”
Cung Khanh đỏ mặt, lòng thầm hộc máu. Lại bắt đầu cợt nhả trần trụi sao.
“Ý tốt của Thái tử điện hạ, thần nữ không dám lĩnh, miệng lưỡi thiên hạ đáng sợ, thỉnh điện hạ tha thứ.”
Hắn nghiêm mặt nói: “Thanh giả tự thanh. Chỉ là một món quà, có người suy diễn đến thế sao?”
Ngươi còn dám nói? Tỷ tỷ sắp không lấy được chồng rồi. Cung Khanh bị hắn chọc tức muốn điên, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra cung kính, đè nén thật sự khổ sở.
Hắn thở dài, cất chiếc nhẫn vào trong ngực, còn dùng tay che lên như muốn dán chiếc nhẫn vào lồng ngực.
Cung Khanh: “…”
“Cung tiểu thư hình như không hoan nghênh ta, lần nào cũng có vẻ tiễn khách.”
Cung Khanh vội nói: “Không dám.” Lòng lại thầm nhủ, thế ngươi còn muốn thế nào?
“Vậy… ta cáo từ .” Đi tới cửa, hắn ngoái đầu nhìn lại cười một tiếng, “Cung tiểu thư đến… là xin Thái phi một việc đúng không.”
Cung Khanh nín thở. Chờ hắn nói nốt.
Hắn cười híp mắt nhìn nàng, “Để ta đoán xem nào.”
Cung Khanh căng thẳng, hắn sẽ không đoán được chứ.
“Có phải là… muốn xin Thái phi làm mai cho Cung tiểu thư?”
Ngay lập tức, hắn cao hứng nhìn mặt mỹ nhân biến sắc, haizzz, đúng là vẻ mặt nào cũng rất đẹp.
“Thật ra… phụ hoàng cũng rất thích hoàn thành tâm nguyện cho người khác, chỉ
cần Thái phi lên tiếng.” Vừa nói, hắn cười như có như không, tay che
ngực, xoay người rời đi.
Cung Khanh như muốn phát điên, con người này thật đáng ghét, lại bị hắn đoán trúng.
Mộ Thẩm Hoằng vừa đi, Thái phi liền xuất hiện ngay lập tức, tinh thần tươi tỉnh.
“Đi nhanh như vậy sao? Ta còn chưa ngủ tròn giấc.”
Ngài ngủ được mới là lạ đấy.
Cung Khanh cảm giác sâu sắc rằng Thái phi vẫn chưa thôi hy vọng như trước,
hơn nữa vừa rồi Mộ Thẩm Hoằng đột nhiên tới chơi, còn nói mấy câu, khiến lòng nàng không khỏi lo lắng.
Suy nghĩ một chút, nàng nói thẳng với Thái phi: “Bà ngoại cô, Hoàng hậu và A Cửu không chịu để cháu gả cho Thái tử.”
“Làm sao cháu biết?”
“Là chính miệng Tiết Giai và Triệu Quốc phu nhân nói.”
Hướng Thái phi sợ run một phen, vẻ hân hoan bớt đi không ít.
“Có những thứ không thể cưỡng cầu, trèo cao chỉ sợ ngã đau.” Cung Khanh
thấy Hướng Thái phi im lặng không nói, liền nói tiếp: “Nhạc Lỗi hắn rất
tốt, mẫu thân của cháu cũng rất thích, xin bà ngoại cô tác thành.”
Hướng Thái phi gật đầu: “Ta đã biết, cháu chờ tin tốt đi, đứa nhỏ này ta đã
gặp, đúng là không tệ. Dù ta đã lớn tuổi, nhưng sẽ không đến nỗi một cái tên cũng không nhớ được, cháu yên tâm đi.”
Cung Khanh nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên cười một tiếng: “Đa tạ bà ngoại cô.”
Sáng hôm sau, Cung Khanh liền thu dọn hành lý xuất cung. Khi ra đến Huyền Vũ Môn đúng lúc gặp nhà Duệ Vương tiến cung dự tiệc. Cung Khanh bước tới
bái kiến.
Giang thị cười hì hì đỡ nàng dậy, “Đứa bé ngoan, con tiến cung thăm Thái phi sao?”
Cung Khanh nhu mì đáp vâng, dù chưa ngẩng đầu đã cảm nhận thấy một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình.
Nàng làm bộ như không biết, chỉ nhìn Giang thị và Mộ Linh Trang.
Giang thị cầm tay nàng nói mấy câu rồi mới buông tay.
Cung Khanh ngồi vào kiệu, khoảnh khắc Vân Diệp thả rèm kiệu, ánh mắt kia
nhìn vào trong kiệu, đối diện ánh mắt nàng. May là kịp thời thả rèm
kiệu, chặn lại ánh mắt nóng bỏng sắc bén kia.
Mộ Linh Trang huơ huơ tay trước mặt Duệ Vương , “Đại ca không cần chớp mắt sao.”
Mộ Chiêu Luật đẩy tay em: “Tiểu nha đầu càng ngày càng không có quy củ.”
Cung yến tiết Đoan Ngọ, xem như gia yến của Tuyên Văn Đế, không có ai khác ngoài mấy Thái phi, thêm nhà Duệ Vương.
Mộ Linh Trang không ngờ lại gặp cả Thẩm Túy Thạch.
Ngay cả Thẩm Túy Thạch cũng thấy b