ất ngờ.
Khi được truyền vào cung dự tiệc, hắn vẫn cho là như các bữa tiệc trước
kia, quần thần đồng yến. Đến nơi mới phát hiện chỉ có hắn là ngoại thần
duy nhất.
Lòng hắn chùng xuống, cái gì phải tới sẽ tới.
Chính xác, tối nay Thẩm Túy Thạch tham dự là do A Cửu can thiệp. Cô ta đã
không thể chờ được nữa muốn chiêu cáo thế nhân thân phận Phò mã của Thẩm Túy Thạch. Tuyên Văn Đế sau một thời gian khảo sát, đã kết luận nhân
phẩm Thẩm Túy Thạch không có vấn đề, vì vậy cũng dự định nhân dịp gia
yến thông báo với Thẩm Túy Thạch.
Thẩm Túy Thạch thông minh hơn người, tất nhiên biết cung yến này có mục đích gì. Đáng tiếc, viễn cảnh bao người mơ ước hắn chẳng rung động mảy may. A Cửu dù xinh đẹp nhưng lòng dạ quỷ quyệt tàn nhẫn khiến hắn chẳng cảm
được chút xinh đẹp nào.
Hắn như có điều suy nghĩ một mực lạnh lùng, A Cửu chỉ cảm thấy tuấn tú cực
kỳ, nhìn mãi không chán. Chỉ hận Công chúa phủ xây quá chậm, bằng không
vừa qua sinh nhật mười bảy tuổi liền có thể cùng hắn sớm chiều tương
đối, cử án tề mi.
Mộ Linh Trang thờ ơ đứng nhìn, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, thật là rõ ràng.
Tuyên Văn Đế cố ý gọi Mộ Linh Trang đến ngồi cạnh, hỏi về phong cảnh Giang Nam.
Mộ Linh Trang cười khanh khách, kể chuyện rất có duyên, giọng nói dịu
dàng, dáng vẻ nhu thuận dễ thương, càng làm nổi bật vẻ cao ngạo vênh váo của A Cửu.
Dù cô ta nhìn với vẻ ái mộ, cũng khiến Thẩm Túy Thạch thấy buồn phiền khó chịu.
Hướng Thái phi đến có mục đích, thấy rượu quá ba tuần, Tuyên Văn Đế bắt đầu
cao hứng, liền cười nói: “Hoàng thượng còn nhớ con gái của cháu gái ta
không? Chính là con gái của Cung Cẩm Lan.”
Tuyên Văn Đế gật đầu cười cười: “Trẫm vẫn nhớ, tên Cung Khanh đúng không.”
Thẩm Túy Thạch và Duệ Vương đồng loạt ngẩng đầu nhìn Hướng Thái phi, mỗi người một vẻ mặt.
Mộ Thẩm Hoằng ngẩng đầu nhìn Hướng Thái phi, ánh mắt thấu hiểu chờ mong.
Ngài nói tiếp đi, Thái phi, việc này trông cậy hết vào lão nhân gia ngài.
Hướng Thái phi cười híp mắt nói: “Mấy ngày trước con bé tiến cung thăm ta, ta thấy nó có đeo một chiếc nhẫn ngọc, hỏi thì ra là của Thái tử đưa.”
Hướng Thái phi nói đến đây mím môi cười, nhìn Tuyên Văn Đế muốn nói lại
thôi.
Quả nhiên, Tuyên Văn Đế nhìn về phía con trai mình, ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên và chất vấn.
Mộ Thẩm Hoằng gật đầu: “A Cửu đi tặng.”
Hướng Thái phi lại bồi thêm: “Ta còn nghe nói Thái tử còn tặng một bồn mẫu
đơn ‘sát cánh bên nhau’, là Dưỡng Hinh Uyển chăm sóc mới ra hoa.”
Tuyên Văn Đế càng thêm kinh ngạc, sắc mặt Độc Cô Hoàng hậu đã bắt đầu khó coi.
Mộ Thẩm Hoằng ra vẻ không biết ánh mắt Độc Cô Hoàng hậu, nghiêm trang hỏi
Hướng Thái phi: “Không biết Cung tiểu thư có thích không?”
Hướng Thái phi cười ha hả nói: “Tất nhiên là thích. Con bé vẫn luôn mang chiếc nhẫn ngọc theo người.”
Tuyên Văn Đế nhủ thầm, Thái tử xưa nay hành sự ổn thỏa, sao đột nhiên lại rêu rao thế? Chẳng lẽ khó lòng kiềm chế trước dung nhan của Cung Khanh, ông ấy rất lý giải với hành vi không khống chế đấy của con trai.
Người không phong lưu uổng thiếu niên, ai chẳng có một thời tuổi trẻ.
Khi ông ấy còn trẻ, cũng đã… . Tuyên Văn Đế khẽ nheo mắt, năm đấy … hình như nàng mới mười bốn.
Hướng Thái phi đã vòng vo đủ, lúc này mới cười nói: “Hoàng thượng, ngài xem đôi trẻ thật là thích hợp.”
Tuyên Văn Đế tất nhiên rõ ràng ý tứ của Hướng Thái phi, cười ha hả quay đầu
nhìn Hoàng hậu, “Tử Đồng, nàng thấy con gái nhà họ Cung thế nào?”
Độc Cô Hoàng hậu cười cười, không trả lời, quay đầu hỏi Cửu Công chúa: “A Cửu, con thấy thế nào?”
Lòng Hướng Thái phi rất không vui, cái nhà này thật là không ra thể thống
gì. Chuyện đại sự như thế, làm chồng lại đi hỏi vợ, làm mẹ lại đi hỏi
con gái, đừng nói là hoàng gia, nhà bình thường cũng không có chuyện
hoang đường đấy, chiều con gái đến coi trời bằng vung, còn dám ý kiến về hôn sự của huynh trưởng. Làm cha còn không xong, nói gì đến cha của
hoàng đế.
A Cửu nhíu mày: “Không được. Lấy vợ phải chọn người có đức, Thái tử phi
của hoàng huynh tương lai sẽ là mẫu nghi thiên hạ, sao có thể lấy một
hồng nhan họa thủy.”
Hướng Thái phi nghe giận muốn nín thở. Chỉ tiếc bà cụ không phải Thái hậu,
bằng không nhất định sẽ đứng dậy thưởng cho nha đầu kia một cái tát. Giờ phút này, Hướng Thái phi cảm nhận thêm sâu sắc, phải đứng ở chỗ cao
nhất, mới có thể dẫm mọi người dưới chân. Thái hậu Thái phi chỉ khác
nhau một chữ, thế mà giờ đành nhẫn nhịn đè nén cơn bực.
Đối với A Cửu mà nói, trên đời này, quyết không cho phép có ai vượt hơn cô
ta. Nếu Cung Khanh đã đẹp hơn, thì vận mệnh không được phép tốt hơn. Nếu Cung Khanh gả cho Mộ Thẩm Hoằng, sẽ thành chị dâu cô ta, sau này thành
Hoàng hậu, càng là mẫu nghi thiên hạ đứng trên đầu cô ta, cô ta sao chấp nhận? Huống chi, cô ta đã biết từ lâu mẫu thân không thích Cung Khanh,
có Độc Cô Hoàng hậu làm chỗ dựa, mới dám nói chuyện càn rỡ như thế.
Tuyên Văn Đế không vui nói: “Cung phu nhân xuất thân cao quý, nhà họ Cung là
thi thư thế gia, Cung Thượng thư tài hoa xuất chúng, A Cửu không thể nói bừa.”
A Cửu hừ một tiếng: “Nếu Thái phi muốn tìm c
