Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323313

Bình chọn: 9.5.00/10/331 lượt.

ược trọng dụng, với đủ mọi loại chuyện như thế, con gái mình có lẽ không trèo cao với Tống Ý Mặc được. Hơn nữa, chuyện này vẫn là ý muốn từ một bên phía mình chứ Hầu phủ Trấn Vũ cũng chưa từng thể hiện một chút ý tứ nào.

Khuông phu nhân nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy cửa hôn nhân với phủ tướng quân cũng không tồi, có điều thời gian quá mức gấp gáp, vả lại, cứ như vậy mà xác định hôn sự với phủ tương quân, nếu ầm ĩ lên thì chỉ sợ đắc tội với Công chúa Trường Tín.

Văn phu nhân thấy Khuông phu nhân do dự liền nói, “Tôi cũng biết mạo muội tới cửa nói về chuyện này là có chút ép buộc. Nhưng so với mấy vị tiểu thư ở các phủ, tôi thực sự thích Song Ngọc nhà phu nhân. Như vậy đi, phu nhân cứ bàn bạc với Trần thị trung, nếu cảm thấy được thì cho người báo tin cho tôi, còn nếu cảm thấy không tốt thì cứ coi như tôi chưa nói gì, mọi chuyện lại như bình thường.”

Khuông phu nhân gật đầu. Tiễn Văn phu nhân xong, bà liền đem chuyện này nói cho Trần thị trung biết. Khuông phu nhân thở dài, “Vốn đây quả thật là một mối hôn sự tốt, nhưng chuyện hôn nhân mà làm vội vàng thế này thì quá ấm ức cho Song Ngọc nhà chúng ta.”

Trần thị trung gõ gõ tay lên bàn. Gõ được một hồi ông mới lên tiếng, “Trước đây tôi đã chuẩn bị gả Song Ngọc cho tiểu Hầu gia, nhưng nhìn tình hình hiện nay thì hôn sự của tiểu Hầu gia chỉ sợ sẽ không thể định đoạt sớm được. Muốn hứa hôn cũng phải đợi tình thế sáng tỏ, đại cục ổn định mới có thể nói tiếp. Mặt khác, tiểu Hầu gia tuổi tuy nhỏ nhưng tâm tư khó dò, Song Ngọc chưa chắc đã có thể sánh bước cùng cậu ta. Thôi được rồi, ngày mai bà cho người tới báo cho phủ họ Thạch biết, bảo người ta phái bà mối chính thức tới cửa cầu thân đi.”

Trần Song Ngọc thật ra đã nghe nói tới việc Văn phu nhân đột nhiên tới thăm nhưng không biết đối phương tới để cầu hôn. Đợi đến lúc bà mối của phủ họ Thạch tới cửa, nàng ta mới biết chuyện này. Trong lòng như trời long đất lở, nàng ta vội tìm Khuông phu nhân mà khóc ròng, “Mẹ, con không lấy chồng đâu!”

Khuông phu nhân biết tâm sự của Trần Song Ngọc liền kéo nàng lại mà nói, “Mẹ biết trong lòng con chỉ có tiểu Hầu gia, nhưng Hầu phủ Trấn Vũ chưa bao giờ tỏ ra ý tứ gì về việc này, có lẽ họ sẽ không kết thân với chúng ta, con có muốn cũng vô dụng. Vả lại Thạch Khang cũng không tồi, con…”

Trần Song Ngọc tránh bàn tay đang kéo của Khuông phu nhân rồi dậm chân nói, “Dù sao con cũng không lấy chồng đâu!”

“Con nghe mẹ nói đã!” Khuông phu nhân lại kéo Trần Song Ngọc nhưng không túm được nàng.

Trần Song Ngọc lui ra phía sau vài bước rồi gào lên, “Mẹ biết rõ lòng con lại còn cố ý hứa gả con cho người khác. Mẹ nhẫn tâm sao?”

Khuông phu nhân thở dài, “Con có ý nhưng người ta không có lòng thì biết phải làm sao?”

Trần Song Ngọc không nói nữa mà quay người chạy đi.

Khuông phu nhân cười khổ một tiếng rồi gọi người vào, “Ngươi phải trông nom Tam tiểu thư cẩn thận, không được để xảy ra sơ xuất gì biết chưa?”

Khi nghe được tin Thạch tướng quân và Văn phu nhân quyết định cưới Trần Song Ngọc cho mình, Thạch Khang sau khi hoảng hốt lại mừng thầm. Trần Song Ngọc dáng vẻ xinh đẹp, tính tình lại hoạt bát, nếu có thể cưới nàng ấy làm vợ thì thật ra cũng không tồi.

Thạch Khang vô cùng nóng lòng muốn chia sẻ tin tức này với người khác. Hắn không chút nghĩ ngợi chạy đi tìm Tống Ý Mặc.

“Tiểu Hầu gia, Thạch tam công tử tới ạ!” Quản gia vào báo với Tống Ý Mặc xong lại nói, “Nghe nói Thạch gia đã phái bà mối đến Trần gia nghị thân, xem ra Thạch tam công tử sắp có chuyện vui rồi.”

Tống Ý Mặc cũng nghe được tin này. Nàng liền nói, “Trước đây một tiếng gió cũng không có, sao giờ đột nhiên lại nghị thân. Kỳ lạ thật!” Nói xong nàng mới bảo quản gia mời Thạch Khang vào.

Thạch Khang vào Hầu phủ, mới đi tới ngoài cửa phòng khách thì gặp Tống Ý Mặc ra đón. Hắn liền chụp bả vai nàng mà nói, “Hôm nay cao hứng, ta mời cậu ra ngoài uống rượu nhé!”

Tống Ý Mặc cười nói, “Trời cũng không còn sớm. Nếu tôi ra ngoài thì mẹ tôi sẽ la rầy một trận, cũng không dám đi. Anh muốn uống rượu thì để tôi sai người mang rượu lên, chúng ta uống ngay tại đây cũng được.” Nàng vừa nói chuyện vừa dẫn Thạch Khang vào.

Thạch Khang nói, “Mẹ cậu cũng quản chặt quá. Công tử nhà ai chẳng ba ngày hai lần đi ra ngoài uống rượu một chút, ngày nào cũng bắt cậu ở trong phủ, không sợ biến cậu thành bà má à?”

Đợi người bưng trà lên xong, Tống Ý Mặc quả nhiên sai người đi hâm rượu. Nàng cười nói, “Hôm nay anh có chuyện gì vui thế?”

Thạch Khang đắc ý xoa xoa hay tay nhưng lại có chút ngượng ngùng. Hắn liếc mắt nhìn Tống Ý Mặc một cái, “Ta sắp đính hôn rồi.”

Tống Ý Mặc giả vờ giật mình hỏi, “Là tiểu thư nhà nào vậy?”

“Lại nói, cậu cũng quen đấy.” Thạch Khang cười nói, “Chính là Trần Song Ngọc, con gái của Trần thị trung.”

Tống Ý Mặc lập tức vỗ tay nói, “Cô ấy rất được, tướng mạo và tính tình đều tốt.”

Thạch Khang lại liếc Tống Ý Mặc rồi nói,”Cậu không để ý chứ?”

“Tôi để ý cái gì?” Tống Ý Mặc giả ngu hỏi.

Thạch Khang liền nói thẳng, “Trần thị trung và phủ nhà cậu từ trước đến nay luôn thân thiết, bên ngoài cũng có tin đồn nói cậu và Trần S


Polaroid