The Soda Pop
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323223

Bình chọn: 8.5.00/10/322 lượt.

âu.” Nàng nói xong lại hướng ánh mắt như khẩn cầu về phía Trần Song Ngọc.

Trần Song Ngọc lại ngẩn ngơ một hồi. Lúc sau nàng ấy mới nói, “Được, tôi giúp anh giữ bí mật này. Nhưng Hầu phủ Trấn Vũ chỉ có một nam đinh, anh như vậy thì tương lai Hầu phủ sẽ không có người kế thừa, vậy phải làm sao? Vả lại, phu nhân cũng nhất định không để anh như vậy đâu. Nói không chừng lúc đấy còn bắt anh cưới vợ ấy. Đằng nào cũng vậy, không bằng anh tới nhà tôi cầu hôn đi.” Trần Song Ngọc vẫn còn có ý muốn khuyên bảo Tống Ý Mặc.

Tống Ý Mặc lắc đầu cười khổ, “Tôi sao có thể hại cô được? Thạch Khang tính tình ngay thẳng, tướng mạo gia thế cũng không tồi, điều quan trọng nhất là anh ấy thích cô. Cô nghĩ lại đi, đừng vì tôi mà bỏ qua hạnh phúc cả đời mình như vậy.”

Nước mắt của Trần Song Ngọc lại lã chã rơi xuống. Nàng ấy thấp giọng nói, “Anh Ý Mặc, tôi…”

Tống Ý Mặc tiến lên phía trước kéo tay Trần Song Ngọc. Nàng nhẹ nhàng nói, “Sau này cô sẽ hiểu nỗi khổ tâm của tôi và sẽ cười khi nhớ tới chuyện hôm nay thôi.”

Trần Song Ngọc ngẩng đầu nhìn Tống Ý Mặc. Nàng ấy rưng rưng nói, “Được, tôi sẽ lấy Thạch Khang.”

Tiễn Trần Song Ngọc xong, Tống Ý Mặc có chút sức cùng lực kiệt. Nàng vào phòng gọi Họa Mi, “Ngâm chân thôi!”

Họa Mi vội đi chuẩn bị nước rửa chân và thuốc mỡ. Thoa thuốc mỡ cho Tống Ý Mặc xong, khi đang cầm chân nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng, Họa Mi đỏ mặt nghĩ: Chân của tiểu Hầu gia quả thực càng ngày càng trắng nõn, không nhìn mặt chỉ cần xem chân cũng thấy mê muội rồi.

Khi Thanh Mai vào phòng thì bắt gặp thần thái có vẻ khác thường của Họa Mi. Đợi nàng ta lui ra, nàng ấy liền nói với Tống Ý Mặc, “Họa Mi cũng lớn rồi, chỉ sợ nó nảy sinh tâm tư vớ vẩn. Tiểu Hầu gia có muốn đổi nó không?”

Tống Ý Mặc ưỡn ngực ra phía trước. Cảm thấy trước ngực nặng nề, nàng lắc đầu, “Tạm thời không cần đổi. Nó đã hầu hạ ta từ nhỏ, cũng quen với ta rồi, cho dù ta có biến đổi gì nó cũng nhất thời không nghĩ tới hướng kia. Nếu đổi người khác thì biết đâu lại dễ dàng nhìn ra vấn đề của ta cũng nên.”

Thanh Mai gật đầu rồi bỏ qua việc này. Nàng ấy lại nhỏ giọng hỏi chuyện Trần Song Ngọc tới chơi.

Tống Ý Mặc đem sự tình nói ra hết rồi giận dữ nói, “Song Ngọc là người tốt, ta chỉ sợ làm cô ấy tổn thương.”

Thanh Mai nghe nói Tống Ý Mặc thừa nhận mình ái mộ Cảnh Thế Đan thì có chút bất ngờ. Cách một hồi nàng ấy mới nói, “Nếu không phải hai phủ có oán thù thì với tài mạo như tiểu Hầu gia cũng chỉ có Huệ vương điện hạ mới có thể xứng đôi thôi.”

Nhắc tới Cảnh Thế Đan, Tống Ý Mặc lại có chút đau đầu. Nàng lại sai Thanh Mai đi chuẩn bị vải quấn ngực, “Phải quấn chặt, quấn cho bằng phẳng thì mới yên tâm được.”

Ở bên kia, Trần Song Ngọc không kiên trì chống đối nữa nên Khuông phu nhân đã nhanh chóng đồng ý với lời cầu hôn của Thạch gia. Trần thị trung lại tiến cung xin Cảnh Nam Thiên tứ hôn nên chỉ trong ba ngày, việc hôn nhân của Trần Song Ngọc và Thạch Khang đã được ấn định. Với bên ngoài, bọn họ chỉ nói bà nội của Thạch Khang bị bệnh, lo lắng không đợi được ngày Thạch Khang thành thân nên mới yêu cầu Thạch Khang trong khoảng thời gian này định ra việc hôn nhân để bà yên lòng.

Khi nghe được tin này, Công chúa Trường Tín lập tức vỗ bàn giận dữ kêu lên, “Vừa nhận được thiệp mời mà lão thất phu họ Thạch đã định việc hôn nhân cho con trai, ông ta có ý đề phòng ta sao?”

Thân Đình khuyên nhủ, “Hai nhà bọn họ vốn khá thân thiết, mà bà nội Thạch Khang vừa rồi đúng là có mời thầy thuốc tới khám bệnh. Thạch Khang đính hôn có lẽ thực sự là do lệnh của bà nội cũng nên? Hơn nữa, chúng ta mới chỉ gửi thiệp mời mà thôi, Thạch tướng quân là người lỗ mãng, ông ta chưa chắc đã nghĩ nhiều được như vậy chứ nói gì tới đề phòng bà?”

Công chúa Trường Tín suy sụp ngồi xuống, “Có thể là ta thật sự nghĩ quá nhiều rồi. Nhưng mà, muốn lôi kéo Thạch gia thì cách tốt nhất chính là kết thân mà.”

Đến khi Thạch tướng quân mang theo Thạch Khang tới dự tiệc của Công chúa Trường Tín thì Công chúa Trường Tín vẫn tỏ ra rất nhiệt tình, vả lại còn chúc mừng tin vui đính hôn của Thạch Khang và tặng quà mừng.

Kết thúc bữa tiệc trở về phủ, Thạch tướng quân triệu phụ tá đến gặp. Ông ta cười nói, “Công chúa điện hạ quả nhiên có ý lôi kéo, nếu không phải A Khang đã đính hôn rồi, Công chúa Trường Tín lại nói bóng nói gió, ta cũng không thể không để A Khang cưới Thân Hàm Thu. Nguy hiểm thật!”

Phụ tá bật cười, “Trong mắt rất nhiều người thì Thân Hàm Thu chính là cái bánh thơm ngon siêu cấp, không ngờ trong mắt tướng quân lại không chịu nổi cô con dâu như vậy.”

Thạch tướng quân nói, “Ta là người lĩnh binh, chỉ trung thành với Hoàng thượng, những người khác đều không cần quá mức thân cậnquá.”

Phụ tá lại nói,”Nhưng Hoàng thượng đã có tuổi rồi, tướng quân cũng nên nghĩ cho tương lai mới phải.”

Thạch tướng quân nói, “Thái tử đăng vị nhiều năm nhưng chưa lập được công trạng nào, Hoàng thượng không thất vọng cũng là giả. Nhưng mấy năm nay Thái tử dù sao cũng không phạm sai lầm, Hoàng thượng cũng sẽ không phế bỏ ngài ấy đâu. Công chúa Trường Tín này lại nhảy nhót quá mức, tương lai sẽ không tốt.”