nàng ta làm thái tử phi thì Hoàng hậu đương nhiên sẽ kéo nàng ta về một phe, cũng sẽ không xuống tay với nàng, đối với nàng thì chuyện này rất có lợi. Về phần Thái tử, quả thật hắn nên cưới một vị thái tử phi có cơ thể khỏe mạnh để còn lo chuyện sau này. Cảnh Nam Thiên liền nhìn về phía Chu hoàng hậu và hỏi, “Ý nàng thế nào?”
Chu hoàng hậu ngẩn ra. Thì ra Hoàng thượng cũng biết hỏi ý mình ư? Bà ta thầm cười lạnh một tiếng nhưng trên mặt lại tỏ vẻ kính cẩn, “Mọi chuyện xin nhờ Thái hậu nương nương và Hoàng thượng làm chủ!”
Cảnh Nam Thiên rất vừa lòng với câu trả lời này. Ông ta thấp giọng nói với Chu hoàng hậu, “Đêm nay trẫm sẽ tới thăm nàng.”
Chu hoàng hậu lại thầm cười lạnh một tiếng, “Hiếm có nhỉ?” Nhưng trên mặt bà ta không lộ ra vẻ gì mà chỉ dè dặt mỉm cười.
Khương quý phi nhanh chóng biết được chuyện Cảnh Nam Thiên đang tính hạ chỉ chọn Tống Ý Bội làm thái tử phi. Bà ta liền cuống quít gọi Cảnh Thế Đan vào cung để nói về việc này. Khương quý phi lo lắng nói, “Cứ thế này thì Hoàng hậu và Tống thục phi sẽ liên thủ với nhau, trong cung về sau tự nhiên sẽ thành thiên hạ của bọn họ mất thôi.”
La phu nhân nghe được tin này cũng vừa mừng vừa lo, mừng vì nếu Tống Ý Bội thành thái tử phi thì cả nhà mình không cần sợ Khương quý phi nữa, còn lo vì với tính tình của Tống Ý Bội, một khi trở thành thái tử phi, không biết nàng ta liệu có gây ra chuyện gì hay không. Vả lại, với tình thế như thế, Hầu phủ Trấn Vũ khác nào như rơi vào cảnh lửa cháy thêm dầu, lỡ không may chuyện Tống Ý Mặc là con gái bị người ta phát hiện ra thì cái tội khi quân phạm thượng phải xử lý thế nào cho phải?
Cái tin Hoàng thượng định chọn Tống Ý Bội làm thái tử phi vừa được truyền ra, các phủ liền bàn tán xôn xao, một vài vị ngôn quan cũng đứng ngồi không yên. Bọn họ nhanh chóng liên kết với nhau trình sớ lên phản đối việc Thái tử tuyển Tống Ý Bội làm thái tử phi, với lý do là trong ba tiểu thư của Hầu phủ Trấn Vũ thì một người là Thuận vương phi, một người là Thục phi, nếu lại có thêm một người là thái tử phi nữa thì vai vế sẽ loạn hết cả.
Trên thực tế, điều mà đám ngôn quan lo lắng chính là nếu Tống Ý Bội trở thành thái tử phi thì thanh thế của Hầu phủ Trấn Vũ lại càng lên cao, thiên hạ này nếu không cẩn thận lại thành thiên hạ của Hầu phủ Trấn Vũ mất.
Cảnh Nam Thiên xem sớ xong liền cười lạnh một tiếng và ném luôn xuống đất. Ông ta nói, “Bọn hủ nho này chỉ biết khua môi múa mép chứ thật sự chả dám làm gì đâu.”
Triển công công cẩn thận xếp sớ lại rồi khoanh tay đứng một bên.
Cảnh Nam Thiên nghĩ ngợi một chút rồi sai người triệu Thạch tướng quân tấn kiến.
Khi Thạch tướng quân vào cung, Cảnh Nam Thiên liền nói thẳng, “Trẫm muốn giúp Thái tử chọn Tam tiểu thư của Hầu phủ Trấn Vũ làm thái tử phi, nhưng đám ngôn quan lại trình sớ lên phản đối. Khanh có ý kiến gì về việc này không?”
Thạch tướng quân đáp, “Đây là chuyện nhà của Hoàng thượng, thần không có ý kiến gì.”
“Ha, đây đúng là chuyện nhà của trẫm, bọn người đó lại muốn quản chuyện nhà của trẫm, có phải nên đánh hay không?” Cảnh Nam Thiên có xuất thân là võ tướng nên đối với Thạch tướng quân có cảm giác đặc biệt ưu thích. Ông ta cười nói, “Đúng rồi, vị hôn thê của con trai khanh là con gái của Trần thị trung đó nghe nói vốn là thanh mai trúc mã với Tống Ý Mặc, vì sao bọn họ lại đồng ý hôn sự với nhà khanh thế?”
Hoàng thượng cũng hay tám chuyện quá đi? Thạch tướng quân sửng sốt giật mình. Ông lập tức đáp, “Trần tiểu thư và tiểu Hầu gia đúng là có quen biết từ nhỏ, tình cảm như anh em, Trần thị trung cũng coi tiểu Hầu gia như con mình ạ.”
Cảnh Nam Thiên nghĩ: Trần gia và Hầu phủ Trấn Vũ thân thiết với nhau, ông lại muốn con mình cưới Trần Song Ngọc. Ba nhà các ông rõ ràng là cấu kết với nhau. Nhưng trẫm nói cho ông biết, Trần Song Ngọc vốn ái mộ Tống Ý Mặc mà không biết vì sao lại đồng ý hôn sự với nhà ông, trong đáy lòng cha con ông sẽ để ý tới chuyện này, cho nên về sau Trần Song Ngọc vì để tránh nghi ngờ sẽ đành phải xa cách Hầu phủ Trấn Vũ, xa cách với Tống Ý Mặc, việc này sẽ phá vỡ quan hệ hai nhà các ông với Hầu phủ Trấn Vũ thôi.
Sau khi Thạch tướng quân cáo lui rời khỏi cung, Cảnh Nam Thiên liền sai người chính thức nghị chỉ chọn Tống Ý Bội làm thái tử phi tương lai.
Khi ý chỉ được truyền tới Hầu phủ, cả phủ đều hết sức vui mừng.
Tiếp chỉ xong, La phu nhân mơ mơ hồ hồ trở về phòng. Bà kéo Tống Ý Mặc lại hỏi, “A Mặc, con thử nghĩ giúp mẹ xem việc này rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu? Trong lòng mẹ cứ thấy bất an thế nào ấy.”
Tống Ý Mặc đỡ La phu nhân ngồi xuống và cười nói, “Mẹ à, đây là chuyện tốt, mẹ đừng nghĩ nhiều quá.”
La phu nhân vẫn lo lắng. Bà thấp giọng nói, “Nghe nói đám ngôn quan đã trình sớ phản đối lên. Hoàng thượng cứ liều lĩnh hạ chỉ thế này, chỉ sợ đám ngôn quan sẽ chỉ trích con gái phủ chúng ta là kẻ dụ dỗ mê hoặc người khác cũng nên. Tội danh này xem chừng không nhỏ đâu. Chẳng may đám ngôn quan khó chịu mà làm ầm lên thì không chỉ chị ba con ngồi ở vị trí thái tử phi như ngâm trong nước nóng, ngay cả chị cả và chị hai con cũng bị ảnh hưởng đó.”