tuyển phi tiến cung nữa chứ!
Ôn thị thấy sắc mặt của La phu nhân đã trở nên hòa hoãn liền vội vàng dập đầu nói, “Phu nhân, vì Hầu phủ mà cầu xin người cho chúng tôi ở lại. Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư là cành vàng lá ngọc, phu nhân không thể lấy chuyện hôn sự của hai tiểu thư ra mà mạo hiểm, nhưng Ý Thiền thì không phải thế… Sau này, để bảo vệ Hầu phủ, để bảo vệ tiểu Hầu gia, Ý Thiền tự nhiên cũng có tương lai.”
Đi theo Ôn thị, Tống Ý Thiền có lập gia đình cũng chỉ có thể gả cho người bình thường mà thôi, nếu và Hầu phủ và có La phu nhân là mẹ cả, Tống Ý Thiền dù có bị sử dụng như quân cờ cũng có cơ hội được gả vào nhà quyền quý. Ôn thị hiểu được điều này nên không tiếc hạ thấp Tống Ý Thiền mà chỉ mong La phu nhân động tâm.
Tống Ý Châu và Tống Ý Bội nghe bà ta nói thế thì đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều cảm thấy có chút dao động. Hôn nhân là sự cam kết cho mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nhà, nhà bọn họ có thêm Tống Ý Thiền sẽ có thêm đối tượng kết thân. Nếu tốt đẹp thì việc này đối với Hầu phủ mà nói càng có thêm trợ giúp. Còn nếu Tống Ý Thiền này không có mối tốt và không trợ giúp gì được cho Hầu phủ thì cùng lắm cũng chỉ phí một phần đồ cưới chứ không có ảnh hưởng gì đến đại cục cả.
Mắt thấy La phu nhân và Tống Ý Châu, Tống Ý Bội không lên tiếng, biết bọn họ đã động lòng và ngầm đồng ý với lời nói của Ôn thị, Tống Ý Mặc bèn lên tiếng, “Dì và chị đứng lên đi, người trong nhà không cần hành đại lễ!”
Ôn thị vốn tưởng còn phải lằng nhằng thêm một lát nữa chứ không ngờ Tống Ý Mặc lại sảng khoái gọi thẳng bà ta là dì và thừa nhận thân phận của mình, bà ta nhất thời vừa mừng vừa sợ, giọng nói cũng trở nên run run. Bà ta liền quay đầu lại nhắc nhở Tống Ý Thiền, “Em con gọi con kìa, còn không đáp lại một tiếng?”
Tống Ý Thiền cũng rất kinh ngạc và mừng rỡ. Nàng ta nhất thời chống tay định đứng lên nhưng vì quỳ hơi lâu nên lúc đứng dậy cũng lắc lư khó khăn một lúc mới đứng vững được. Nàng ta lại vội đỡ Ôn thị nên chưa trả lời Tống Ý Mặc.
Ôn thị dựa vào cánh tay của Tống Ý Thiền lại cảm thấy nóng ruột. Bà ta chọc ngón tay vào Tống Ý Thiền mà nói, “Mau chào lại phu nhân và tiểu Hầu gia đi!”
Tống Ý Thiền cúi xuống trước mặt La phu nhân rồi đánh bạo hô, “Mẹ!”
Trong mắt La phu nhân lộ rõ vẻ chán ghét nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được mà không nói gì thêm. Sau một lúc lâu bà mới nói, “Ngày mai ta sẽ đưa hai bà già tới dạy dỗ cho ngươi. Ngươi cố mà học mọi quy củ phép tắc cho tốt, để đến lúc ra ngoài cũng không ảnh hưởng tới thể diện của Hầu phủ.”
Tống Ý Thiền mừng rỡ tạ ơn rồi lại tới hành lễ với Tống Ý Châu và Tống Ý Bội.
Tống Ý Bội không để Tống Ý Thiền hành lễ mà tránh sang một bên rồi nói, “Chị đã vào phủ thì sẽ đứng thứ hai, ta cũng chỉ là em thôi, không cần hành lễ!”
Tống Ý Mặc thấy Tống Ý Bội không làm khó Tống Ý Thiền liền âm thầm gật đầu. Nàng cao giọng gọi quản gia vào và bảo ông ta đi mời Trần thị trung vào nói chuyện.
Một lát sau, quản gia sai người đi quét tước một khu nhà, khiêng một vài đồ gia dụng vào, lại sắp sắp xếp xếp và để hai bà già thu dọn một chút, sau đó mới dẫn mẹ con Ôn thị tới.
Ôn thị vốn nghĩ La phu nhân miễn cưỡng đồng ý cho bọn họ vào phủ nên cũng chỉ bố trí tùy tiện mà thôi, vậy nhưng khi bước chân vào viện, trông thấy đồ gia dụng đủ mọi chủng loại, lại thấy bà già nha hoàn toàn bộ đều khoanh tay đứng đó, bà ta đột nhiên cảm thấy bùi ngùi. Đúng là không uổng công quỳ lạy!
Đợi khi quản gia rời khỏi và nha hoàn bưng trà lên cũng đã lui ra, Ôn thị lúc này mới thả lỏng bản thân và nói với Tống Ý Thiền, “Con bây giờ đã là tiểu thư của Hầu phủ rồi, nói năng hành động cũng phải ra dáng một chút. Nha hoàn bưng trà lên con chỉ cần ngồi đó là được, cứ vội vội vàng vàng đứng lên thế thì còn ra cái kiểu gì?”
Tống Ý Thiền nhỏ giọng nói, “Con hơi không quen.”
Ôn thị thở dài một hơi rồi nói tiếp, “Phu nhân lòng dạ sắt đá, vả lại lúc trước vẫn còn hận chúng ta nên chưa chắc đã tính toán cho con. Tiểu Hầu gia thì không như thế. Thứ nhất là vì tuổi nó còn nhỏ, thứ hai là vì nó là con trai. Con chỉ cần niềm nở trước mặt tiểu Hầu gia một chút, nó chắc chắn cũng sẽ tính toán cho con không nhiều thì ít. Có Hầu phủ hậu thuẫn rồi, sau này sợ gì không kiếm được vị hôn phu tốt?”
“Mẹ à, chẳng phải mẹ đã nói với phu nhân để bà ấy đem con đi làm trắc phi của Thái tử sao?” Tống Ý Thiền nhỏ giọng hỏi.
Ôn thị dứ dứ vào trán Tống Ý Thiền, “Con cho rằng có thể tùy tiện lên làm trắc phi của Thái tử sao? Phu nhân cho dù muốn sắp xếp thế cũng chưa chắc đã thành được. Dù sao thì, nếu có thể, phu nhân cũng sẽ không vứt con đi như vứt quân cờ. Chỉ cần bà ấy không vứt bỏ thì con còn có cơ hội tìm được một tấm chồng tốt.”
Ở bên kia, Tống Ý Mặc vừa tiễn Trần thị trung rời khỏi phủ thì thấy một người một ngựa đang đứng ngoài cửa lớn của Hầu phủ. Người vừa tới này chính là thị vệ trong cung Triển Cửu.
“A Cửu, có tin tức gì sao?” Tống Ý Mặc vừa thấy Triểu Cửu liền vội vàng đón vào phủ và thì thầm hỏi nhỏ.
Triển Cửu vào phòng khách và uống một ngụm trà rồi mới nói, “Triển công công nói Hoàng thượng đã chuẩn bị c