cháu, cháu sẽ nói giúp cho, mẹ con bà ấy tự nhiên có thể ở lại.”
Người còn nhỏ đã suy nghĩ được chu toàn như thế kể ra cũng rất hiếm có. Trần thị trung liếc mắt nhìn Tống Ý Mặc. Trong lòng tuy rất thích thú nhưng ngoài miệng ông ta lại nói, “Vậy, vì sao ta phải gấp rút giúp cháu việc này?” Ha, ngươi cũng chưa phải là con rể của ta nhé!
Sau khi Tống Khản qua đời, Trần thị trung vốn là bạn tốt nhất của Tống Khản khi ông ta còn sống cũng giúp đỡ nhà họ Tống mấy năm nay. Ông ta cũng coi Tống Ý Mặc như con cái trong nhà mà đối đãi. Mỗi lần Tống Ý Mặc có chuyện nhờ vả thì phàm là chuyện có thể làm được, ông ta cũng sẽ không thoái thác. Hiện giờ ông ta lại đột nhiên nói ra những lời này làm cho Tống Ý Mặc thực sự ngây người.
Tống Ý Mặc im lặng một lát. Liếc mắt thoáng thấy khóe miệng của Trần thị trung đang mỉm cười, lúc này mới biết Trần thị trung cố ý nói như vậy, nàng lại reo lên, “Thúc à, năm hết tết đến cháu tìm được một thứ rất hay nên mới bận bịu chuẩn bị để biếu thúc. Một chút chuyện nhỏ như vậy chẳng nhẽ thúc lại không giúp cháu?”
Trần thị trung cười rộ lên ha hả rồi nói, “Được rồi! Chuyện này cứ giao cho ta, đảm bảo sẽ hoàn thành thỏa đáng.”
Tống Ý Mặc liền nói mấy lời cảm ơn Trần thị trung. Nhìn thấy trời không còn sớm, nàng liền chuẩn bị cáo từ hồi phủ. Đúng lúc ấy thì Khuông phu nhân sai người hầu tới mời cơm. Người hầu nói, “Phu nhân nói trời cũng không còn sớm nên mời tiểu Hầu gia ăn cơm xong hẵng về. Tối nay có thể có mấy món thị thú rừng tươi, tiểu Hầu gia ăn xong vừa khéo mang một ít về ạ.”
Tống Ý Mặc không thể từ chối được thịnh tình liền đồng ý ở lại. Nàng lại sai tùy tùng về phủ trước nói với La phu nhân một tiếng.
Hai nhà qua lại thân thiết nên giữ lại ăn cơm là chuyện thường tình. La phu nhân nghe nói thế cũng không để ý mà chỉ cùng Tống Ý Châu và Tống Ý Bội ăn cơm rồi sai người tới đón Tống Ý Mặc về phủ.
Tống Ý Mặc trở về phủ liền tới gặp La phu nhân trước tiên. Nàng thuật lại mọi chuyện đã nói với Trần thị trung cho La phu nhân biết rồi lại nói, “Mẹ à, hiện tại tuy rằng chúng ta phải đón mẹ con bọn họ về phủ nhưng cũng không thể dung túng cho họ được. Chi bằng để bọn họ cầu xin chúng ta nên chúng ta mới cố giữ bọn họ lại.”
La phu nhân nghe nói xong liền vui sướng nói, “Chuyện này con làm tốt lắm!”
Tống Ý Mặc nói, “Đợi khi Trần thị trung đưa mẹ con bọn họ tới đây, mẹ cứ một mực trút giận còn con sẽ nói giúp bọn họ để giữ bọn họ lại. Có như thế họ mới có thể yên tâm ở lại được.”
Ngày hôm sau, Tống Ý Mặc tới hội phẩm kiếm của Thạch Khang ở phủ tướng quân và toại nguyện đem long tuyền bảo kiếm tặng cho người ta. Vừa ra khỏi phủ tướng quân, Đa Thanh lập tức nhỏ giọng thì thầm, “Tiểu Hầu gia, Thạch tam công tử được kiếm mừng đến nỗi lông mày không trông thấy mắt đấy!”
Tống Ý Mặc đắc ý nói, “Đấy là kiếm báu của cha ta mà, anh ta được lời to rồi!”
Tống Ý Mặc vừa trở về phủ thì Trường Lộc đã chạy tới nhỏ giọng bẩm báo, “Tiểu Hầu gia, thuộc hạ vừa đi hỏi thăm thì được biết trong thời gian Ôn thị sinh bệnh Tống tiểu thư đã phải chăm sóc bà ấy tối tăm mặt mũi. Ở phòng trọ bên cạch có một vị cử nhân tên là Dư Thanh rất nhiệt tình và cũng đã giúp đỡ nhà ấy mấy lần. Tống tiểu thư cảm kích trong lòng mới giúp Dư Thanh may một bộ quần áo. Việc này đã khiến Ôn thị tức giận đến mức đánh Tống tiểu thư đó!”
Tống Ý Mặc nghe xong liền biết nếu lúc này Trần thị trung gặp được Ôn thị, Ôn thị đương nhiên sẽ nắm chặt cơ hội và bằng mọi cách cũng sẽ quỳ xuống trước mặt La phu nhân mà xin hồi phủ.
Đảo mắt đã qua ba ngày. Hôm đó, Tống Ý Mặc ra ngoài có công chuyện. Nàng vừa trở về phủ thì quản gia Lâm Đại Nghiệp đã chạy ra đón chào và nhỏ giọng thì thầm, “Tiểu Hầu gia, Trần thị trung đã dẫn theo hai mẹ con tới cầu kiến phu nhân. Giờ hai mẹ con kia đang quỳ gối khóc lóc trước mặt phu nhân, phu nhân thì tức giận mắng mỏ, còn Trần thị trung thì khuyên giải. Bên đấy đang ầm ĩ lắm. Tiểu Hầu gia mau tới ngó một cái xem thế nào ạ!”
“Náo loạn bao lâu rồi?” Tống Ý Mặc hỏi.
“Non nửa canh giờ rồi ạ.” Lâm Đại Nghiệp có chút lo lắng.
“Không vội! Cứ để bọn họ ầm ĩ một lúc nữa.” Tống Ý Mặc chậm rãi trở về phòng và tự mình tắm rửa thay quần áo.
Ở bên kia, nha hoàn Tử Hạ hầu hạ bên cạnh La phu nhân nghe nói Tống Ý Mặc đã trở về cũng vội vàng đi tìm. Nàng ta gặp phải Họa Mi đang đứng bên ngoài phòng của Tống Ý Mặc liền giữ chặt lấy Họa Mi, “Họa Mi, tiểu Hầu gia đã về phải không? Mau vào thông báo cho tiểu Hầu gia biết ở chỗ phu nhân đang có người gây ầm ĩ không giải quyết được, nhờ tiểu Hầu gia mau tới ngó qua một cái đi!”
Họa Mi nói với vẻ khó xử, “Chị Tử Hạ à, tiểu Hầu gia đang tắm. Chị biết đấy, từ trước tới nay chỉ có chị Thanh Mai mới được ở bên cạnh hầu hạ ngài ấy, chúng em không dám vào quấy rầy đâu.”
Tử Hạ dậm chân nói, “Chuyện này có liên quan tới phu nhân, tiểu Hầu gia sẽ không trách em đâu. Em mau vào nói một tiếng đi!”
Họa Mi nghe nói thế mới khẽ cắn môi rồi vội vàng vào phòng. Nàng ta đứng bên ngoài tấm bình phong và nói vọng vào, “Tiểu Hầu gia, chị Tử Hạ sang nói bên phu nhân đang có chuyện, mời tiểu