Tống Ý Mặc nói tới chính là con trai thứ ba Cảnh Thế Viêm của Cảnh Nam Thiên. Mẹ đẻ của Cảnh Thế Viêm là Tô chiêu nghi có địa vị không cao.
La phu nhân nghe Tống Ý Mặc nói thế liền khẽ cắn môi, “Cũng chỉ có thể làm như vậy thôi. Chuyện giữa chị cả của con và Thuận vương nếu có thể thành thì trước hết sẽ tránh được việc tiến cung làm phi. Sau này sẽ để chị hai con kết giao với Thái tử. Nếu chị hai con có thể lên làm Thái tử phi thì tính mạng mọi người của Hầu phủ ta sẽ không cần phải lo lắng nữa. Nếu chẳng may chị hai con không làm được thì sẽ đưa Tống Ý Thiền lên làm trắc phi của Thái tử. Vì tính mạng của toàn gia, chúng ta cũng chỉ có thể từ bỏ thể diện đi mà thôi.”
Tống Ý Mặc im lặng hồi lâu. Vì muốn giữ tính mạng, cả nhà này đều biến thành những kẻ đầy rẫy âm mưu mất rồi, thật đáng tiếc!
La phu nhân có ý định giữ Tống Ý Thiền làm quân cờ trọng yếu nên ngày hôm sau lập tức phái hai bà già giáo dưỡng tới chỗ nàng ta, sau đấy lại phân công nhiệm vụ cho đám nha hoàn và bà già hầu hạ. Buổi tối, bà còn triệu tập toàn bộ người trong phủ để tuyên bố Tống Ý Thiền là Nhị tiểu thư của Hầu phủ, Tống Ý Bội lùi xuống một hàng là Tam tiểu thư.
Tống Ý Thiền thật không ngờ La phu nhân lại chịu đối đãi với nàng ta như thế. Nàng liền tới phòng của La phu nhân mà dập đầu tạ ơn bà, hốc mắt cũng đỏ hết cả lên, “Cảm ơn mẹ!”
La phu nhân lườm Tống Ý Thiền một cái. Nhớ tới đứa bé sinh non của mình trước đây, trong lòng bà lại đột nhiên nảy sinh hận ý. La phu nhân khó khăn áp chế nỗi căm hận trong lòng rồi hồi lâu mới nói, “Hầu phủ quan tâm bồi dưỡng ngươi như vậy, sau này nếu có dịp ngươi nên hồi báo lại Hầu phủ. A Mặc còn nhỏ tuổi đã phải xử lý mọi chuyện trong phủ, ta cũng hy vọng chị em các ngươi có tiền đồ có thể giúp nó một tay.”
Tống Ý Thiền thấy La phu nhân chịu “Đối xử chân thành” với mình như vậy nên tất nhiên cũng gật đầu đồng ý và nhẹ giọng nói, “Sau này nếu có thể trợ giúp em trai, con đương nhiên sẽ cố gắng hết sức.”
La phu nhân bỗng cảm thấy chán ghét. Bà xua xua tay, “Được rồi, ngươi lui ra đi! Cần cái gì cứ nói với quản gia. Ai không tốt không nghe lời ngươi cứ việc lấy thân phận chủ tử mà dạy dỗ.”
Tống Ý Thiền đáp lời và cúi chào xong mới cáo từ rời khỏi phòng.
Sau đó mấy ngày, Hầu phủ nhận được một thiệp mời. Thiệp mời được gửi cho La phu nhân mời bà tới dự lễ mừng thọ của lão phu nhân của Tô phủ.
La phu nhân vừa mở thiệp vừa cười nói với Tống Ý Mặc, “Chúng ta đang muốn tìm cơ hội thì cơ hội lại tự mình chạy tới rồi.”
Lão phu nhân Đan thị của Tô phủ chính là mẹ đẻ của Tô chiêu nghi, là bà ngoại của Thuận vương. Giờ lão phu nhân mở tiệc chúc thọ, Thuận vương đương nhiên sẽ có mặt. Tống Ý Mặc nhận lấy thiệp mời. Nàng nhìn qua một cái rồi vui vẻ cười nói, “Đan lão phu nhân và mẹ chẳng phải nói chuyện rất hợp sao? Nếu Thuận vương tỏ ra có chút tình ý thì bà ấy nhất định sẽ tác hợp cho hai người. Việc này đã thành công được một nửa rồi.”
La phu nhân suy tính một lát rồi cho mời Tống Ý Châu đến bàn bạc.
Tống Ý Châu nghe La phu nhân nói xong thì sắc mặt trở nên u ám. Nàng cắn môi nói, “Mẹ lúc đầu thì muốn gây dựng quan hệ với Thái tử, giờ lại muốn bấu víu vào Thuận vương. Mẹ không nghĩ xem bọn họ thuộc loại người nào sao? Bọn họ lo gì không cưới được vợ mà nhất định cứ phải có ý với con gái của mẹ? Mẹ cũng quá tự tin rồi đấy.”
La phu nhân cười lạnh một tiếng mới nói, “Con tưởng mẹ không biết trong lòng con đang nghĩ gì sao? Con chẳng qua cho rằng Thuận vương là vương gia nên còn kém so với Thái tử và muốn chờ để dựa vào Thái tử mà thôi. Con không nghĩ lại xem? Thái tử vừa mới mất Thái tử phi, về lý về tình cũng không thể nhanh chóng cưới Thái tử phi khác ngay được, có nhanh cũng phải sang năm. Mà sang năm thì con 17 tuổi rồi, nếu lại toi công thì con còn gả cho ai được nữa?”
Tống Ý Châu bị nói trúng tim đen nên có chút xấu hổ buồn bực, nàng ấy chỉ còn cách quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Âm điệu của La phu nhân lại hòa hoãn trở lại, “A Châu, mẹ tính đi tính lại không phải là vì các con hay sao? Nếu con đợi sang năm mới kén chồng mà chẳng may chỗ Thái tử có biến hay anh ta không chọn con thì dựa vào tuổi của con, nếu muốn chọn một người vừa ý chỉ sợ không dễ dàng đâu.”
Tống Ý Châu buột miệng nói, “Con biết mẹ định để con qua lại với Thuận vương và sang năm sẽ lại cho A Bội đi thử vận may ở chỗ Thái tử. Nhưng nếu chuyện này xảy ra, con là chị mà lúc đấy lại thành em dâu, mẹ bảo con làm sao mà cam lòng cho được?”
Tống Ý Mặc thấy hai người tranh luận liền khuyên giải vài câu. Nàng lại tỉ mỉ phân tích lợi hại cho Tống Ý Châu nghe rồi mới thở dài nói, “Chị à, nếu chị thực sự không muốn làm vương phi mà muốn chờ sang năm thử vận may ở chỗ Thái tử thì cũng chẳng còn cách nào khác. Mẹ và em cũng chỉ có thể khuyên chị ba đi tự tiệc thôi.”
Tống Ý Châu đã hồi tâm chuyển ý rồi. Nàng buồn bã nói, “Có điều, chị có chịu tới đó thì chưa chắc Thuận vương đã để mắt tới chị.”
Tống Ý Mặc nhận thấy ngữ khí dao động của Tống Ý Châu liền nói luôn, “Chị cả đã chịu đi thì em sẽ có cách khiến Thuận vương chú ý tới chị.”
Tống Ý
