Châu lại nói, “Đợi chị nghĩ thêm một chút đã.”
“Còn vài ngày nữa, chị cứ việc suy nghĩ.” Tống Ý Mặc trả lời.
Tối muộn, Tống Ý Mặc trở về phòng. Nàng ngồi trên giường và vẫy tay ra hiệu cho Thanh Mai tới bóp vai cho mình rồi thở dài nói, “Suốt ngày lo nọ lo kia, ta cảm thấy mình không thể lo liệu mọi việc được nữa rồi.”
Thanh Mai sợ hãi nhảy dựng lên, “Tiểu Hầu gia đừng nói bậy, cả phủ này toàn bộ đều trông cậy vào ngài thôi đấy!”
Tống Ý Mặc tựa đầu lên cánh tay của Thanh Mai mà nói, “Chị Thanh Mai à, đôi lúc ta có cảm giác mình đã lao tâm lao lực quá độ rồi.”
Thanh Mai thương hại vuốt vuốt lên tóc Tống Ý Mặc rồi nói, “Tiểu Hầu gia, đợi Đại tiểu thư Nhị tiểu thư tìm được rể quý rồi, bọn họ có thể trông nom được Hầu phủ và cũng có thể chăm sóc cho tiểu Hầu gia. Lúc đó tiểu Hầu gia sẽ được khôi phục thân phận và cũng có thể sống an nhàn chẳng cần suy nghĩ gì hết.”
Tống Ý Mặc nghe xong câu nói cuối cùng của Thanh Mai thì không khỏi cười rộ lên, “Hay cho cuộc sống an nhàn chẳng cần suy nghĩ gì!”
Chủ tớ hai người đang nói chuyện vui vẻ trên giường thì Họa Mi đứng bên ngoài cửa sổ lại cảm thấy cực kỳ ấm ức. Nàng ta cảm thấy mình có chỗ nào không bằng Thanh Mai đâu? Vì sao tiểu Hầu gia chỉ thích Thanh Mai hầu hạ mà không thích mình?
Tống Ý Mặc tai thính nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng động liền uể oải hỏi, “Ai?”
Họa Mi lên tiếng đáp lời rồi rời khỏi cửa sổ. Nàng ta bước vào nhà và nói, “Tiểu Hầu gia, có Thạch tam công tử tới chơi. Quản gia đã mời ngài ấy vào phòng khách nhỏ và ngồi chờ ở đó rồi ạ.”
Tống Ý Mặc nghe nói có Thạch Khang đến thì vội vàng xỏ giày và sửa sang y phục rồi đi ra ngoài.
Thạch Khang đang nói chuyện với quản gia, khi thấy Tống Ý Mặc tới, hắn lập tức kéo nàng lại, “Mấy ngày không gặp, ta còn tưởng cậu bị bệnh cơ đấy!”
“Xì, anh mới bệnh!” Tống Ý Mặc giả bộ nhổ nước bọt về phía Thạch Khang. Thấy Thạch Khang có vẻ hối lỗi, nàng lúc này mới nói, “Chẳng phải anh đang bận sao? Sao lại có thời gian đến tìm tôi thế?”
Thạch Khang thần thần bí bí cúi đầu xuống phía trước mà nói, “Anh trai này hôm nay tới đây là vì cậu đã tặng long tuyền bảo kiếm cho đấy. Anh sẽ đưa cậu đi mở mang kiến thức xã hội một chút.”
Tống Ý Mặc nghi ngờ liếc hắn một cái, “Kinh thành này to được bao nhiêu? Có cái gì mà tôi chưa thấy qua đâu?”
Thạch Khang vươn tay định nắm lấy bả vai của Tống Ý Mặc lại bị Tống Ý Mặc né tránh. Hắn chỉ có thể xoa xoa mũi mà cười nói, “Cậu mới to được bao nhiêu ấy, liệu đã biết được bao nhiêu kiến thức xã hội rồi? Đi, tối nay tôi đưa cậu đi mở mang tầm mắt!”
Thạch Khang mặc dù mới mười bốn tuổi nhưng vì từ nhỏ đã theo cha và anh luyện võ nên thân mình trông khá chắc nịch, vóc dáng cũng cao hơn một chút so với đám bạn cùng lứa. Lúc này, hắn cúi xuống nhìn Tống Ý Mặc và xoa tay với vẻ cực kỳ đắc ý, “Tiểu hài tử, cậu mà không đi theo tôi thì sau này nhất định sẽ hối hận.”
Tống Ý Mặc không đoán được Thạch Khang định đưa mình đi đâu nên mới nói, “Anh không nói rõ ra thì tôi không đi theo anh đâu. Phải biết là mẹ tôi có mỗi một đứa con trai là tôi, nếu có sơ xuất gì bà ấy nhất định sẽ khóc đến chết. Còn nếu không xảy ra sơ xuất thì sau khi trở về tôi cũng sẽ bị bà ấy nhắc tới chết mất thôi.”
Thạch Khang nghĩ thấy cũng phải. Hắn lắc lắc đầu rồi hạ giọng nói, “Tôi không nói lại được với cậu, thôi thì cứ nói trước cho cậu biết. Mặc kệ cậu có đi cùng hay không nhưng sau khi nghe được chuyện này thì không được nói cho ai khác, nếu không tôi mà về nhà nhất định sẽ bị ăn đòn đấy.”
Tống Ý Mặc vội vàng gật đầu đồng ý rồi cười nói, “Nói mau!”
Thạch Khang lúc này mới ghé sát vào tai Tống Ý Mặc thì thầm, “Lần trước Thái tử lĩnh một đội quân đi tiêu diệt thổ phỉ nhưng lại để trùm thổ phỉ chạy thoát không bắt được. Lần này Huệ vương đã tìm ra tung tích của trùm thổ phỉ kia và đã bày ra thiên la địa võng để chuẩn bị bắt sống hắn. Nhưng Hoàng thượng lo lắng cho Huệ vương nên truyền cha tôi vào cung và bảo cha tôi đi theo Huệ vương để giúp bắt trùm thổ phỉ. Cha tôi cho tôi đi cùng. Nếu bắt được trùm thổ phỉ kia thì tôi sẽ có được chút công trạng, còn nếu không bắt được thì cũng không bị tổn thất gì. Chẳng qua, tôi nghĩ tới cậu nên muốn cho cậu đi cùng, đến lúc đó cũng hưởng được chút công trạng mà thôi.”
Tống Ý Mặc kinh ngạc hỏi, “Chuyện truy bắt thổ phỉ này đã được giao cho Thái tử làm, giờ có tin tức của trùm thổ phỉ mà sao không giao cho Thái tử đi bắt nhỉ?”
Thạch Khang nói, “Nghe nói vì Thái tử phi qua đời nên Thái tử rất đau buồn và thời gian gần đây thậm chí còn không vào triều. Hoàng thượng thương xót ngài ấy và không muốn ngài ấy phải mệt nhọc thêm nên mới đem việc tiêu diệt thổ phỉ giao cho Huệ vương xử lý.”
Tống Ý Mặc vô cùng hoảng hốt. Lúc trước khi Thái tử dẫn quân đi tiêu diệt thổ phỉ chẳng qua cũng chỉ là trên danh nghĩa, thực tế thì mọi chuyện đều có cấp dưới lo liệu, hiện giờ đi truy bắt trùm thổ phỉ thì lại càng không phải tự ra tay xử lý, chỉ cần lấy tiếng là được, vì sao lại nói tới chuyện mệt nhọc hay không mệt nhọc ở đây? Rõ ràng là Hoàng thượng không muốn Thái tử lập công và muố
