Snack's 1967
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322140

Bình chọn: 8.5.00/10/214 lượt.

Hầu gia nhanh qua đó xem thế nào ạ!”

Giữa tiếng dội nước “ào ào”, Thanh Mai trả lời thay cho Tống Ý Mặc, “Tiểu Hầu gia biết rồi, em lui ra đi!”

Họa Mi hơi bĩu môi một cái. Nàng ta vâng một tiếng rồi mới lui ra ngoài.

Tống Ý Mặc đứng dậy trong thùng nước tắm để Thanh Mai giúp nàng lau khô người. Sau khi mặc một bộ quần áo sạch sẽ và vấn tóc xong nàng mới ra khỏi cửa đi về phía phòng khách của khu nhà La phu nhân đang ở.

Trong phòng khách, La phu nhân nhìn Ôn thị đang quỳ gối và liên tục dập đầu cạnh mình. Bà nhận thấy bản thân không oán hận bà ta như trong tưởng tượng.

Ôn thị cùng lắm chỉ ba mươi ba tuổi. Năm đó bà ta là một mỹ nhân như hoa như ngọc, trải qua mười mấy năm kham khổ, Ôn thị giờ cũng đã già nua tiều tụy đi nhiều làm cho người ta không tưởng tượng ra được bà ta từng có lúc nở mặt nở mày như vậy. La phu nhân nhìn Ôn thị, trong lòng bỗng dấy lên sự thoải mái khó tả nhưng sắc mặt bà vẫn lạnh băng và không nói nửa lời.

Tống Ý Thiền quỳ gối bên cạnh Ôn thị cảm thấy lo lắng dị thường. Nàng ta rất sợ La phu nhân không nể mặt Trần thị trung mà đuổi thẳng cổ mẹ con nàng ta đi.

Đúng lúc đó thì có người báo tin, “Tiểu Hầu gia đến rồi!”

Tống Ý Mặc bước vào phòng. Nàng chào hỏi Trần thị trung trước rồi mới nhìn sang La phu nhân và hỏi, “Xảy ra chuyện gì vậy mẹ? Sao lại tranh cãi ầm ĩ thế?”

Trần thị trung kể sơ qua chuyện năm đó được Tống Khản nhờ vả rằng khi nào Tống Ý Thiền đến tuổi cập kê thì giúp đưa mẹ con nàng ta về phủ. Ông ta lại nói, “Việc này cũng do ta suy nghĩ không chu toàn, không nói trước với phu nhân và tiểu Hầu gia tiếng nào đã đưa người trở về.”

Ôn thị vừa nghe nói thế liền cướp lời, “Là tôi, là do tôi đã cầu xin Trần thị trung, nhờ ngài ấy đưa chúng tôi vào phủ.” Ôn thị nói xong lại hướng về phía La phu nhân mà dập đầu, “Xin phu nhân thu nhận Ý Thiền. Tôi nguyện ý làm trâu làm ngựa báo đáp phu nhân!”

La phu nhân lạnh lùng nói, “Hầu phủ chúng ta đều có trâu có ngựa, không thiếu nhà ngươi đâu!”

Tống Ý Thiền lúc trước đã được Trần thị trung dặn dò, vừa nghe La phu nhân vẫn kiên quyết không chịu, nàng ta vội vội vàng vàng tới trước mặt Tống Ý Mặc mà khóc ròng, “Tiểu Hầu gia…”

Trần thị trung cũng lựa thời điểm nói vào, “Tiểu Hầu gia, nó dù sao cũng là huyết mạch của lão Hầu gia, cứ để ở bên ngoài sẽ có lúc bị người ta ức hiếp, lúc đó mà chuyện xưa được lục lại sẽ khiến người ta nói ra nói vào. Chi bằng cứ giữ bọn họ lại.”

Tống Ý Mặc chưa kịp lên tiếng thì bên ngoài đã vọng vào tiếng nói của Tống Ý Châu, “Từ khi nào mà Hầu phủ của chúng ta phải nhận nuôi chó nuôi mèo vậy?”

Ôn thị nghe có tiếng nói thì không tự chủ được mà thoáng nhìn ra ngoài. Bà ta trông thấy một cô gái khoảng mười sáu mười bảy tuổi mặc trang phục thêu hoa hồng, trang sức trên đầu tỏa ra ánh sáng lấp lánh đang chầm chậm tiến vào. Bà ta lập tức phán đoán đây chính là Tống Ý Châu.

Từ lúc Trần thị trung đưa mẹ con Ôn thị vào phủ tới khi mẹ con Ôn thị khóc lóc cầu xin trước mặt La phu nhân, nha hoàn đã sớm đi nói cho Tống Ý Châu biết. Có điều lúc đó Tống Ý Châu đang bận tiếp đãi thiên kim nhà Tể tưởng là La Phương Khê nên nhất thời không tới được. Lúc này, vừa tiễn La Phương Khê xong, Tống Ý Châu liền vội vàng đến đây, đúng lúc nghe được mấy lời bên trong, nàng ấy liền tiếp lời luôn.

Tống Ý Châu là trưởng nữ của Hầu phủ. Trước đây Tống Ý Mặc còn nhỏ và không thể lo liệu công chuyện trong phủ nên nàng đã trợ giúp La phu nhân quan tâm đến mọi việc rồi không biết từ lúc nào đã hình thành nên tính tình cứng cỏi như vậy. Giờ nghe thấy mẹ con Ôn thị đến đây gây chuyện ầm ĩ, nàng không khỏi nảy lên tính hung dữ, vì vậy mà vừa vào phòng đã quát to, “Người đâu, đuổi ngay hai con hồ ly tinh không rõ từ đâu chui ra này đi!”

Trần thị trung ngẩn người và không khỏi đưa mắt nhìn Tống Ý Mặc.

Tống Ý Mặc cũng ngẩn ra, trong bụng thầm nghĩ phen này hỏng bét rồi. Nàng tưởng La phu nhân ắt hẳn đã đem chuyện muốn đưa mẹ con Ôn thị vào phủ nói cho Tống Ý Châu biết, nhưng giờ xem ra Tống Ý Châu không biết gì về chuyện này. Vậy…

Tống Ý Châu vừa quát một tiếng liền có mấy bà già cao to khỏe mạnh xông vào. Khi thấy đám người La phu nhân cũng ở trong ấy, bọn họ đương nhiên không dám lập tức ra tay mà chỉ đứng nhìn La phu nhân chờ bà sai bảo.

Ôn thị dẫn Tống Ý Thiền theo Trần thị trung tiến vào Hầu phủ cũng biết việc này sẽ không hề thuận lợi nên sớm đã có chuẩn bị từ trước. Vừa nghe Tống Ý Châu nói thế, bà ta vội dập đầu trước mặt La phu nhân và nói, “Phu nhân, tôi còn có một chuyện muốn bẩm báo. Sau khi nghe xong, phu nhân nếu còn muốn đuổi chúng tôi đi thì cứ việc đuổi cũng chưa muộn.” Ôn thị nói xong lại đưa mắt nhìn đám bà già và nha hoàn đang đứng xung quanh một cái.

Tống Ý Mặc thấy sắc mặt của La phu nhân có vẻ âm trầm phân vân thì quyết định thật nhanh. Nàng hướng về phía đám nha hoàn và bà già rồi vỗ vỗ tay mấy cái, “Lui cả ra đi!”

Mọi người nghe xong thì “phần phật” mấy tiếng lui hết ra ngoài.

Trần thị trung đưa mắt nhìn mẹ con Ôn thị đang quỳ dưới đất rồi nói, “Mọi người có chuyện trong nhà cần nói, ta tạm tránh đi một lát