hu dành cho các giáo sư
trong trường. Cha cô là người hiền lành, chỉ vùi đầu vào học thuật, không mấy
can thiệp chuyện của con gái. Nhưng mẹ cô rất sắc sảo, muốn giấu bà cũng không
dễ.
Thiên Trần buồn rầu: “Tiểu Vũ, cậu không biết đâu, các
giáo sư trong trường luôn so bì rất khắt khe, so bì học vấn, chồng con. Bố mình
chỉ quan tâm học thuật, mẹ mình không hài lòng về bố. Nghe nói bố mẹ A Dương là
công nhân bình thường, nhà còn bà ngoại, không có tiền hưu trí, bản thân anh ấy
chỉ làm việc cho một cửa hiệu máy tính, mẹ mình nghe thế không ưng.
Cậu cũng biết tính mẹ mình, rất bảo thủ, dù mình đã nói, A Dương rất có chí, có
thể tự lập nghiệp, nhưng mẹ không tin”.
Tiêu Dương tốt nghiệp trước cô hai năm, anh
không làm việc cho cơ quan nhà nước mà nhận lắp ráp và sửa chữa máy tính. Anh
nói với cô nhất định có ngày anh sẽ lập công ty máy tính riêng. Thiên Trần còn
rất tự hào khi nói đến ước mơ của Tiêu Dương, cô tin anh làm được.
“Thiên Trần, cậu làm phóng viên hai năm, một Đào Thiên
Trần hăng hái năng nổ trong công việc đâu rồi? Chuyện này, nên do cậu quyết
định, không phải sao? Cậu lấy chồng hay là mẹ cậu?”. Nghiêu Vũ cũng thấy lạ,
trong chuyện tình cảm Thiên Trần luôn nhu nhược.
“Bố mẹ quá kì vọng vào mình, mình không nỡ làm họ
buồn”.
“Vậy cậu chia tay với Tiêu Dương đi!”.
“Tiểu Vũ! Cậu biết tớ và Tiêu Dương”.
Nghiêu Vũ không nói nữa, bảo Thiên Trần và Tiêu Vũ
chia tay khác nào sấm mùa đông, tuyết mùa hè.
Tình cảm của Thiên Trần và Tiêu Dương rất tốt, Nghiêu
Vũ thực lòng ngưỡng mộ họ. Nhưng quan điểm của Đỗ Lối lại khác, Đỗ Lối từng
nói, “Điều kiện quá chêch lệch, sớm muộn cũng tan”.
Vì vậy Nghiêu Vũ càng không ưa Đỗ
Lối, cảm thấy Đỗ Lối ngày càng thù địch với thế giới, cả thế giới dường như méo
mó trong mắt cô ta. Đỗ Lối cười nhạt nói: “Không tin cứ chờ xem!”. Lúc này cô
bỗng nhớ tới lời Đỗ Lối ngày trước, lẽ nào điều kiện gia đình không tương xứng
thì không thể đến với nhau?
“Tiểu Vũ, cuối cùng cậu đã mặc váy rồi?”. Thiên
Trần bỗng nói sang chuyện khác.
“Công ty chẳng còn ai mình buộc phải đi. Đành đổi quần
áo với Tiểu Trần cùng phòng”. Nhắc đến chuyện mặc váy, Nghiêu Vũ lại nhớ tới
ánh mắt nhạo báng của Đỗ Lối. “Hôm nay Đỗ Lối nhìn mình giống như nữ hoàng nhìn
kẻ ăn xin. Lại còn vị phó tổng họ Hứa nữa, cũng hùa theo cô ta, chắc anh chàng
đã bị cô ta trói chặt rồi”.
Trước đây có lần Thiên Trần đã hỏi tại sao hai người
là bạn từ thời trung học, lại luôn đối đầu, Nghiêu Vũ không trả lời. “Tại sao?
Đỗ Lối đẹp hơn cậu, thành tích cũng tốt hơn, cậu có điểm gì làm cô ta ngứa
mắt?”. Thiên Trần vẫn băn khoăn lại hỏi chuyện đó.
Nghiêu Vũ im lặng một lát mới nói: “Cũng không biết cô
ta muốn tranh gì với mình”. Cô cười cười, “Bây giờ mình lại mong cô ta câu được
vị phó tổng kia, nhanh chóng gả vào nhà giàu. Hai người một xướng một tùy bắt
mình uống rượu, cứ như thông đồng với nhau!”.
“Oạp!” Có tiếng nước động, một người đàn ông to cao từ
dưới hồ vùng dậy, nhảy lên bờ, mình khoác khăn tắm thong thả đi đến.
“Ối!” Nghiêu Vũ và Thiên Trần cùng sợ hãi kêu lên. Họ
đã cố tình chọn chỗ vắng để nói chuyện, người này đến từ lúc nào? Anh ta nghe
được bao nhiêu tâm sự của họ? Thiên Trần nghiêm giọng: “Ai? Sao lại trốn ở đó,
người hay ma?”.
Khi ngang qua hai người, Hứa Dực Trung không thèm
nhìn, cũng không nói gì đi thẳng.
Hứa Dực Trung không thích không khí ồn ào ở bàn tiệc,
tìm chỗ vắng ngâm mình trước khi hai người đến, nghe hai cô gái nói chuyện anh
rất hiếu kì, thấy họ không phát hiện ra mình, cũng lặng lẽ nằm dưới nước vừa
ngắm trăng vừa nghe. Ai ngờ cuối cùng câu chuyện họ lại chuyển sang gắn anh với
Đỗ Lối, khiến anh rất bực. Anh ghét nhất các mối tình công sở, huống hồ đã có
không ít lời bàn tán, gán ghép anh với Đỗ Lối, một cô gái xinh đẹp, rất năng động,
từng làm nghiêng ngả không ít chàng trai của công ty. Lúc này lại nghe nhắc tới
chuyện đó anh không chịu nổi, đành nhảy lên bờ, bỏ đi.
Ngẩn ra hai giây, Nghiêu Vũ và Thiên Trần nhìn theo
bóng Hứa Dực Trung, cả hai tức giận đấm bùm bụp vào nước. “Thiên Trần, anh ta
là kiểu người gì không biết, lại nghe trộm chúng mình nói chuyện!”.
Vừa rồi nói nhiều chuyện riêng tư như vậy bị anh ta
nghe hết, Thiên Trần cũng bực, vò đầu nói: “Hôm nào mình viết bài, nhân hiện
trạng các loại suối nước nóng mọc lên nhan nhản, chẳng biết thật giả thế nào.
Mình sẽ làm phóng sự điều tra suối này có đúng là suối khoáng tự nhiên, cho họ
điên đầu một phen!”.
Nghiêu Vũ bật cười: “Như vậy là là công báo tư thù! Có
điều, cậu là dân xứ này, trước kia không nghe nói ở đây có nguồn suối khoáng tự
nhiên sao?”.
“Không! Chẳng nghe thấy gì hết, rất nhiều khu nghỉ
dưỡng khai thác suối nóng đều có vấn đề, cho nên ta lấy cớ tuyên truyền cho họ,
để điều tra!”. Thiên Trần cười đắc ý.
Nghiêu Vũ cười ha hả: “Hay đấy, phóng sự lấy tiêu đề “Thực
trạng suối nước nóng ở thành phố A!”.
Thiên Trần gai người vì tiếng cười của Nghiêu Vũ:
“Tiểu Vũ, cậu cười nghe sợ quá!”.
“Sợ à? Có thù phải báo! Tính mình tốt thế, đối với ai
cũng tốt! Vậy mà d
