Polly po-cket
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325040

Bình chọn: 8.00/10/504 lượt.

thế, có lúc Tiểu Vũ đối với bạn bè như

với người thân, nhưng, nếu anh mắc bệnh gì nghiêm trọng, cô ấy sẽ đối xử với

anh còn tốt hơn Đồng Tư Thành. Tôi không dám nói với Tuệ An, anh cũng đừng cho

Trương Lâm Sơn biết, Tuệ An có em bé rồi, cô ấy cần dưỡng thai, tôi cũng sợ Tuệ

An biết sẽ đau khổ áy náy”.

Hứa Dực Trung lúc này càng thấy áy náy, nếu anh

không giúp Đỗ Lối hẹn Trương Lâm Sơn, nếu Tuệ An không đến thị trấn cổ, nếu

không bắt gặp hai người kia, cô ấy sẽ không về thành phố A, Nghiêu Vũ cũng

không phải lái xe đưa Tuệ An về… Nên trách Đồng Tư Thành hay trách bản thân?

Rốt cuộc là ai sai? Ai sai cũng không thể để Tiểu Vũ gánh chịu. Mắt anh lại

nóng đỏ, cay nhức.

Thiên Trần ngồi đến mười giờ tối, Lâm Hoài Dương

vẫn chưa đến. Gọi điện, anh nói tối nay anh phải hoàn thành bản thiết kế, bảo

cô tự về. Thiên Trần không muốn về nữa, ngồi nghĩ miên man, lo cho Nghiêu Vũ,

nhớ tới tình yêu với Tiêu Dương, càng buồn thấm thía.

“Nếu Tiểu Vũ khỏe lại, tôi tuyệt đối không để cô

ấy xa tôi. Tôi cũng có lỗi, tại sao nghe theo cô ấy!”. Giọng Hứa Dực Trung rền

rĩ.

“Nếu Tiểu Vũ có…”

Hứa Dực Trung cắt ngang lời Thiên Trần, nói rõ

từng chữ: “Tiểu Vũ sẽ tỉnh, sẽ bình phục, cô ấy chưa hề hại ai, chưa nợ gì ai,

không tranh giành với ai…”

Thiên Trần ngây ra, mắt Hứa Dực Trung đỏ hoe, đầy

nước, cô ngoảnh đi, không dám nhìn.

Hai người ngồi rất lâu, mười hai giờ phải đi. Họ

lặng lẽ đứng dậy đi vào thang máy, lúc này, bên trong bỗng có tiếng ồn ào.

Hứa Dực Trung thoáng nghe thấy một câu: “Giường

số một tỉnh rồi”. Người anh nhũn ra, lảo đảo tựa vào cửa thang máy, nước mắt

giàn giụa.

Thiên Trần về đến nhà đã là sáng hôm sau, Lâm

Hoài Dương đi làm, nhà vắng tanh. Cô xúc động nhớ lại biểu hiện của Hứa Dực

Trung khi nghe tin Nghiêu Vũ đã tỉnh. Cô và Tiêu Dương không thể đến với nhau,

nhưng ít nhất vẫn còn cảm xúc, vẫn xúc động muốn sống chết có nhau, cô và Lâm

Hoài Dương trở thành vợ chồng quá dễ dàng, đằng sau cuộc sống bình yên lại

không hề có cảm xúc.

Cái nóng đã bị điều hòa chặn ngoài cửa. Thiên

Trần tắt điều hòa, trong phòng lại nóng dần, mồ hôi túa ra nhưng cô rất hứng

khởi. Nhìn khắp nhà, mỉm cười.

Mở máy tính, nhắn cho Cỏ Mùa Xuân:

“Tôi quyết định ly hôn, biết bố mẹ sẽ rất buồn, thậm chí mẹ sẽ dọa từ mặt,

nhưng, chí ít còn có bạn bè hiểu tôi. Tôi không muốn một ngày nào đó lỡ có gì

bất trắc, tôi phải ra đi mang theo tiếc nuối”.


Lâm Hoài Dương đi làm về, Thiên Trần đã thu dọn

xong hành lí. Anh ngạc nhiên nhìn cô: “Lại đi công tác à?”.

“Hoài Dương, chúng ta ở với nhau không thể hòa

hợp, thứ anh thích thì em không ưa, thứ em cần, anh không cho được. Chúng ta ly

hôn thôi”. Thiên Trần điềm tĩnh nhìn anh.

Lâm Hoài Dương nhíu cặp mày thanh tú, giọng hơi

cuống: “Thiên Trần, em đừng nói linh tinh”.

“Không, anh là người vô tâm, anh không thấy sao?

Chúng ta bên nhau có giống vợ chồng không? Một ngày chúng ta chỉ có thể nói với

nhau vài câu, anh thực sự cảm thấy như vậy là thoải mái ư?”.

Vô tâm? Lâm Hoài Dương nhìn Thiên Trần, ánh mắt

buồn bã, “Có phải em không quên được anh ta?”.

Thiên Trần giật mình. Anh ấy đang nói gì?

“Em không quên được người yêu đầu của em, vì bố

mẹ phản đối nên hai người không đến được với nhau. Nếu anh không nhầm, là A

Dương, Tiêu Dương phải không?”. Lâm Hoài Dương đứng bên cây đàn piano, lật nắp

đàn, ngón tay lướt trên phím, một chuỗi âm thanh êm ái vang lên. “Em là hình

mẫu người vợ trong lòng anh, em vừa trầm lặng vừa sôi nổi, anh thích cuộc sống

êm đềm như vậy. Sau lần được em phỏng vấn, anh đã nhờ giáo sư giới thiệu, mỗi

lần anh chơi đàn, em yên lặng ngồi trên đi văng, ánh mắt phiêu du ở rất xa,

biết em có mối tình đầu, nhưng anh không bận tâm, anh thích em, ngay cả nét em

khi nhớ anh ta cũng làm anh say mê… cuối cùng anh cũng cưới em, em rất đẹp,

nhưng em luôn u uất, anh đã tưởng có thể chăm sóc cho em, cũng có thể khiến em

vui, nhưng Thiên Trần, em không quên được anh ta, em… em thật sự khiến anh đau

lòng”.

“Không phải vì anh ấy!”. Thiên Trần buột miệng,

cô không biết Lâm Hoài Dương biết Tiêu Dương, cô không ngờ anh biết hết.

Trên mặt Lâm Hoài Dương hiện lên nụ cười giễu

cợt: “Đúng, không phải vì anh ta, cho dù không phải vì anh ta, em cũng chẳng

nhiệt tình với anh”.

Thiên Trần lắc đầu: “Em đã cố gắng, em đã chăm

nom nhà cửa, em muốn anh ở bên em, muốn anh đi vào thế giới của em. Nhưng, anh

đâu biết em muốn gì, anh quá vô tâm, anh không biết chăm sóc, không lãng mạn,

cũng không phải không biết, mà là không làm được. Cuộc sống bình lặng như nước,

vợ chồng với nhau như khách, em quả thật không thể tiếp tục. Em quả thật không

muốn cả đời phải sống như vậy”.

Lâm Hoài Dương nhìn Thiên Trần, lại nhớ lần đầu

tiên gặp cô. Xinh đẹp, tự tin quyến rũ… anh giận dữ đóng nắp đàn, một tiếng

động váng tai. Lâm Hoài Dương quát to: “Thật sao? Tất cả nỗ lực của em là chờ

anh chủ động đến, chờ anh đến thỏa mãn mọi mong muốn của em?”.

Thiên Trần hốt hoảng, đây chính là Lâm Hoài

Dương luôn nho nhã dịu dàng?

Anh lao như mũi tên đến trước mặt