cay nhứt, không mở được.
Một tiếng nổ lớn trong đầu Đồng Tư Thành. Anh lắp bắp:
“Thế nào là nếu như…? Thế nào là nhìn cô ấy một lần?”.
Hứa Dực Trung không kìm được nữa cũng hét lên: “Nếu
anh không giấu cô ấy anh không bị ung thư, nếu không vì lo lắng cho anh, sau
khi đưa Tuệ An về, cô ấy đã không lái xe quay lại ngay trong đêm… anh còn đứng
đó lải nhải gì nữa?”.
Tiêu Dương chạy đến đứng chắn giữa hai người, cả hai
đều đang nóng nảy, anh liếc nhanh Đồng Tư Thành vẻ mặt kinh hoàng và ân hận,
lại nhìn sang Hứa Dực Trung toàn thân đầy sát khí: “Có định đi gặp cô ấy
không?”. Anh hỏi hai người.
Hứa Dực Trung và Đồng Tư Thành trừng mắt nhìn nhau,
Tiêu Dương thở dài, nhắc lại: “Nghiêu Vũ đang một mình trong bệnh viện!”.
Đồng Tư Thành không nói gì, mặt xám ngoét theo Hứa Dực
Trung đi ra.
Nghiêu Nghiêu, anh điên cuồng hối hận, Hứa Dực Trung
nói không sai, nếu cô không quay về trong đêm để chăm sóc anh… anh ngoảnh ra
nhìn đường phố vun vút lướt qua ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời thật rực rỡ, rực rỡ
biết bao, Nghiêu Nghiêu của anh, sao có thể lâm vào cảnh nếu như, ngộ nhỡ, sao
có thể có phút giây để anh nhìn lần cuối!
Hai tay Đồng Tư Thành nắm chặt, gồng mình kìm nén, kìm
nén đau thương giằng xé trong lòng, anh không muốn nghĩ nữa. Cô một mình lái xe
quay về chăm sóc anh, bất chấp đêm tối. Ý nghĩ đó không ngừng quay cuồng trong
đầu, tim như vỡ ra, nếu anh có thể chịu đựng thay cô.
“Cậu là Đồng Tư Thành?”. Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh hỏi.
Đồng Tư Thành cúi đầu, Nghiêu Nghiêu rất giống mẹ, mũi
anh cay sè: “Vâng!”.
“Bốp!”, mẹ Nghiêu Vũ giơ tay tát anh: “Cái này là thay
cho Nghiêu Nghiêu! Cậu có biết chỉ vì cậu mà hai năm nó không về nhà, một mình
sống bên ngoài? Tết chúng tôi đến thăm, nó vừa khóc vừa nói, cậu chê nhà chúng
tôi nghèo, cậu không muốn cùng nó cố gắng cho tương lai, cậu vứt nó để ra nước
ngoài! Cậu bản lĩnh như thế! Về nước thì về, lại còn mắc bệnh gì nữa? Cậu khiến
Nghiêu Nghiêu phải đi chợ, nấu cơm, tôi… tôi và bố nó bao nhiêu năm nay chưa
bao giờ được ăn miếng cơm nó nấu…”. Mẹ cô rã rời bật khóc.
Đứa con gái cưng của bà chỉ vì gã trai này đã mất hết
sinh khí, không còn nhận ra nữa! Hứa Dực Trung bước đến, đỡ bà.
Đồng Tư Thành đứng lặng, đúng, anh đã sai, anh không
biết nên nói thế nào.
“Dực Trung, cậu… các cậu vào đi”. Mẹ cô kiệt sức ngồi
lả trên ghế. Bà vào từ sáng sớm, nhìn thấy con, đứt từng khúc ruột.
“Hai người vào đi. Phòng số một”. Hứa Dực Trung không
muốn vào cùng Đồng Tư Thành, anh sợ khi nhìn thấy Nghiêu Vũ, anh không kìm chế
sẽ đánh anh ta.
Hai người đi vào.
Tiêu Dương lo lắng nhìn Đồng Tư Thành. Mặt tiều tuỵ,
khoé mép sưng vều, đôi mắt sáng vốn điềm tĩnh đã đầy nước mắt, anh thở nặng nề,
lặng lẽ cùng Đồng Tư Thành đi vào trong.
Bước chân Đồng Tư Thành mỗi lúc càng nhanh hơn, đi qua
hành lang dài, bên phải là một dãy cửa kính. Anh ngẩng nhìn số phòng, do dự một
lát, đến gần cửa sổ. Tiêu Dương nhìn vào trong, bỗng giật mình, nghe thấy tiếng
khóc não nề của Đồng Tư Thành.
Dường như anh dùng tất cả sức lực để kìm nén, người
vẫn run bần bật. Tiêu Dương khẽ vỗ vai: “Sư huynh!”.
“A Dương… A Dương!”. Đồng Tư Thành ôm chặt Tiêu Dương,
anh biết, anh không được khóc, ở đây không cho phép làm ồn, nhưng anh không kìm
được, không thể tin những gì nhìn thấy, thậm chí anh không thấy mặt cô. Người
nằm đó là Nghiêu Nghiêu sao? Là Nghiêu Nghiêu vui tươi, nhảy nhót, lương thiện
và đáng yêu của anh sao? Cả người cô, anh chỉ có thể nhìn được cánh tay. Trên
bàn tay còn đeo chiếc nhẫn đính hôn! Chưa bao giờ anh hối hận như vậy, chưa bao
giờ hận mình đến thế.
Anh chạy ra ngoài, tiếng chân nặng nề làm cô hộ lí
nhăn mày nhìn theo.
Đồng Tư Thành chạy một mạch ra ngoài, quỳ trước mặt mẹ
Nghiêu Vũ: “Cô hãy đánh cháu đi! Cháu xin lỗi, rất xin lỗi! Cháu tệ quá, không
chăm sóc cô ấy…”. Anh gục trên chân bà khóc như một đứa trẻ…
Không ai có thể hiểu lòng anh, nỗi ân hận của anh. Anh
sai, anh đã sai! Anh tưởng tượng ra bao nhiêu khả năng, nhưng không thể ngờ,
lại xảy ra chuyện này. Nếu có thể, anh nguyện chịu đựng tất cả thay cô. Anh cay
đắng nghĩ, số mệnh quá vô tình, một người tốt như vậy, tại sao tai hoạ cứ giáng
xuống đầu.
Mẹ Nghiêu Vũ vừa bình tĩnh được một lát, lại đau đớn,
nước mắt như mưa, ôm choàng đầu Đồng Tư Thành nức nở.
“Mọi người nhỏ tiếng một chút, chỗ này lẽ ra không
được vào”. Y tá trưởng nghiêm mặt nhắc.
Hứa Dực Trung đưa mắt ra hiệu cho Tiêu Dương, mỗi
người dìu một người đi, Hứa Dực Trung nhỏ nhẹ an ủi mẹ Nghiêu Vũ: “Chắc không
sao đâu cô, đợi thêm một ngày nữa, Tiểu Vũ tỉnh lại, sẽ tốt thôi, cô ấy sẽ bình
phục”.
Mẹ Nghiêu Vũ tựa vào người Hứa Dực Trung, nấc một
tiếng, ngất lịm.
Đêm hôm ấy, Hứa Dực Trung, Đồng Tư Thành và Tiêu Dương
lặng lẽ ngồi bên ngoài, không ai muốn đi.
Thiên Trần được tin, tức tốc đến bệnh viện. Đã quá
khuya, cô không được nhìn Nghiêu Vũ, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh Tiêu Dương tới sáng.
“Bác sĩ nói sao?”.
“Đầu bị chấn thương, đến ngày mai, nếu tỉnh lại cũng…
chưa biết thế nào”. Tiêu Dương trả lời, nhìn Thiên Trần, hai