ống riêng theo ý mình. “Tiểu Vũ bị tai nạn
xe, đang nằm trong bệnh viện còn chưa tỉnh.”
“Ồ”. Lâm Hoài Dương bắt đầu thu dọn đồ đạc của
mình, anh không có ấn tượng lắm với Nghiêu Vũ, chỉ nhớ đó là một cô gái rất
thanh tú.
“Cô ấy là bạn tốt nhất của em, Hoài Dương.”
“Biết rồi, hồi đó cô ấy làm phù dâu cho em, đúng
không?”
“Em rất buồn”.
“Đừng nghĩ nữa, mọi chuyện rồi sẽ tốt”.
“Hoài Dương, tại sao anh không hề quan tâm chút
nào? Người bạn tốt nhất của em bị tại nạn, em rất buồn”.
Lâm Hoài Dương ngạc nhiên vì thái độ của cô, anh
cười: “Biết rồi, Thiên Trần, em buồn cũng không thể khiến bạn em khỏe ngay
được, đúng không? Đừng quá buồn, nha!”.
Thiên Trần tức giận. Cô phí sức thổ lộ với anh.
Cô biết anh nói đúng, nhưng điều cô muốn không phải là kiểu an ủi đó. Nhưng, cô
phải nói thẳng ra để anh làm theo, lại thấy vô nghĩa.
Lên mạng, Cỏ Mùa Xuân cũng đang online.
“Bạn thân của tôi bị tai
nạn xe hơi, vẫn chưa tỉnh”.
“Cô buồn lắm phải không? Tôi rất
muốn ôm cô, để cô khóc một trận thỏa thích”.
Thiên Trần cười, đúng vậy, đúng là cô muốn nhào
vào lòng Lâm Hoài Dương khóc một trận.
“Ở bệnh viện tôi gặp lại
người yêu cũ, bỗng cảm thấy tình cảm không còn như ngày xưa”.
“Tình cảm là như vậy, sẽ thay đổi,
không phải lòng thay đổi, mà là thay đổi cách thức”.
Thiên Trần kể cho Cỏ Mùa Xuân nghe chuyện của
Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, anh lặng lẽ nghe cô, Thiên Trần nói mãi, mắt dần
loáng ướt, mọi phiền muộn tích tụ mấy ngày qua cuối cùng trôi theo nước mắt.
“Bây giờ tốt hơn rồi
phải không? Tính mạng con người thật ra vô cùng mong manh, nhưng có nhiều người
không đủ dũng cảm thay đổi hiện tại, bạn cô đúng là một cô gái hiếm có”.
“Đúng, tôi rất ngưỡng mộ cô ấy, tôi
sợ cô ấy không sống được, cảm giác đời người thật ngắn ngủi”.
Thiên Trần nhìn vào phòng trong, khi khóc, cô đã
không còn muốn làm nũng Lâm Hoài Dương, khi có chuyện gì, cũng không muốn thổ
lộ với anh.
“Tôi muốn rời khỏi thành phố này,
muốn đến một nơi nào đó làm lại từ đầu. Đến một nơi không ai biết tôi, bắt đầu
cuộc sống mới, tôi luôn nặng lòng với bố mẹ, nhưng họ hài lòng thì tôi lại
không vui, tôi không cảm thấy như lời mẹ nói, không cảm thấy cuộc sống như vậy
là hạnh phúc”.
Cỏ Mùa Xuân trầm tư rất lâu, gõ lại
dòng chữ: “Hãy làm những gì cô muốn, bất luận cô làm gì, tôi đều ủng hộ”.
“Tại sao anh luôn bao dung với tôi
như vậy?”.
“Chúng ta là bạn, không phải sao?
Chỉ cần cô vui, tôi thích nhìn thấy cô cười”.
Thiên Trần vẩn vơ nhìn màn hình một lúc, thở
dài, thật là những lời dễ nghe. Gửi biểu tượng tạm biệt, tắt mạng, xông vào
phòng sách nói: “Hoài Dương, bây giờ em rỗi, rất lo cho Tiểu Vũ, anh có muốn
cùng em đi thăm cô ấy không?”.
“Lát nữa, bây giờ anh đang bận”.
“Thôi vậy, em tự đi, muộn chút nữa anh xong
việc, anh qua đón em”.
Nghiêu Vũ nằm trong phòng vô trùng, vẫn chưa
tỉnh.
Cô còn phải nằm bao lâu? Chẳng ai biết.
Thiên Trần ngó qua lớp cửa kính nhìn cảnh tượng,
không cầm được, bật khóc. Vừa lau nước mắt, nhìn thấy Đồng Tư Thành ngồi bất
động, “Đồng Tư Thành, anh đừng chờ nữa, nếu Tiểu Vũ tỉnh, tôi sẽ báo cho, anh
quá tàn nhẫn…”
Lời chưa dứt, Đồng Tư Thành đã đứng dậy, Nghiêu
Nghiêu không tỉnh, chắc là không muốn nhìn anh. Anh không nói gì, chầm chậm
quay đi.
Hứa Dực Trung cũng không nói gì, mọi người đều
trách Đồng Tư Thành, nếu không vì anh ta, Nghiêu Vũ sẽ không lái xe quay về
ngay trong đêm, đã không xảy ra vụ tai nạn. Nhưng nói mấy cũng ích gì? Anh
thông cảm với anh ta.
Hai ngày nay cùng anh ta nói chuyện về Nghiêu
Vũ, anh đã nhận rõ tình cảm Đồng Tư Thành dành cho cô. Đồng Tư Thành thua ở
chỗ, Nghiêu Vũ không còn yêu anh ta. Trong mắt anh ta Nghiêu Vũ thật sự rất
hoàn mĩ. Hứa Dực Trung không nỡ trách. Tình yêu, nếu là anh, anh cũng dùng mọi
cách đoạt lại.
Nếu không có anh xen vào, có lẽ dần dần Nghiêu
Vũ sẽ cảm động, sẽ chấp nhận.
“Anh còn phải đợi bao lâu?” Thiên Trần ngồi bên
cạnh Hứa Dực Trung khẽ hỏi.
Đợi bao lâu? Hứa Dực Trung không biết, đã sang
ngày thứ tư, gấp đôi thời gian hai ngày mà bác sĩ nói. Anh nhớ lại cái lắc đầu
thở dài của bố và anh trai. Cứ thế này, dù tỉnh lại, cũng không biết thế nào.
Anh ngây ngây nói: “Không biết, chỉ muốn ngồi
đây, muốn ở gần cô ấy”.
“Nếu Tiểu Vũ tỉnh lại, nhưng có di chứng, anh
còn yêu cô ấy không?”. Thiên Trần hỏi.
Hứa Dực Trung cười: “Ai cũng nghĩ đến vấn đề
này, tôi cũng không biết, bây giờ chỉ mong cô ấy tỉnh lại, bình yên vô sự”.
Bỗng nhiên anh muốn thổ lộ những điều để trong
lòng mấy ngày nay: “Thật sự khi Tiểu Vũ muốn chăm sóc Đồng Tư Thành, tôi rất
ghét cô ấy, cảm thấy như vậy là giả tạo, cô ấy không yêu tôi, luôn nhớ Đồng Tư
Thành… yêu cô ấy rất mệt mỏi, mấy ngày liền tôi không liên lạc, nhưng không
muốn chia tay, chỉ bực mình không muốn nói với cô ấy… Tiểu Vũ xách túi thức ăn
đuổi theo tôi, vừa lo cho tôi, vừa không thể bỏ anh ta, tôi thật sự rất buồn.
Cô ấy nói yêu tôi, nhưng lại muốn ở bên anh ta, tôi thật không thể hiểu…”
“Chính là
