người ngồi gần
nhau như vậy, lúc này lại thực sự xa cách.
“Thiên Trần, anh đưa em về, ngày mai có tin gì anh sẽ
báo cho”. Tiêu Dương lo lắng, anh biết Thiên Trần vừa ngồi xe ba, bốn tiếng từ
thành phố B trở về. Nỗi xót thương lại trào lên.
Thiên Trần không muốn đi, nói đúng hơn, cô không muốn
để Tiêu Dương đưa cô về. Cô lo cho Nghiêu Vũ, buồn vì hôn nhân của mình, cô sợ
sẽ bộc lộ trước mặt Tiêu Dương, không muốn anh lo lắng cho cô.
Hứa Dực Trung ngẩng nhìn Thiên Trần: “Tôi đưa cô về,
hai ngày nay tôi không ngủ, phải về nhà một lúc. Tiêu Dương, cậu ngồi đây một
lát nữa”. Ánh mắt anh cũng dừng lại ở Đồng Tư Thành đang ngồi như hoá đá.
Tiêu Dương hiểu ý, gật đầu. “Việc ở đây đành phiền hai
người, mai tôi lại đến”. Hứa Dực Trung không nhìn Đồng Tư Thành, anh chỉ có một
niềm tin, Nghiêu Vũ sẽ tỉnh lại.
Anh đưa Thiên Trần về, rồi lái xe quay lại bệnh viện.
Nằm trong xe, mắt nhìn về bệnh viện, nhớ lại từng lần anh đứng dưới nhà Nghiêu
Vũ đợi cô, nhớ dáng hồn nhiên, ngang ngạnh của cô, nhớ vẻ mặt tự tin bướng bỉnh
của cô. Phải, lần nào cũng là anh đợi cô, lần nào cũng vậy, như đêm nay.
Tiểu Vũ, anh ở đây, anh luôn ở đây. Hứa Dực Trung nhắm
mắt thiếp đi. Trời sáng dần, anh tỉnh dậy, đi mua đồ điểm tâm rồi vào bệnh
viện, Đồng Tư Thành vẫn ngồi yên như lúc anh đi, im như tượng đá: “Ăn đi, ăn
chút rồi ngủ một lát, tôi thay cho”. Hứa Dực Trung không muốn trách anh ta nữa.
Tất cả đều vô nghĩa.
Lại là một ngày nắng đẹp, góc phía này của bệnh viện
vẫn yên tĩnh.
Một ngày trôi qua, bác sĩ từ phòng vô trùng đi ra lắc
đầu với họ.
Màn đêm sắp buông, Đồng Tư Thành lảo đảo đứng dậy,
giọng khản đặc nói: “A Dương, cậu cũng mệt rồi, chúng ta đi thôi, mai lại đến”.
Tiêu Dương thở dài, anh không yên tâm về Đồng Tư
Thành, cho dù không bị ung thư, sức khoẻ của anh có lẽ cũng rất rồi tệ. Hai
người cùng đi ra.
Hôm nay chính là “ngày kia” Nghiêu Vũ vẫn chưa tỉnh.
Hứa Dực Trung chầm chậm đến bên cửa sổ nhìn vào trong, không có động tĩnh gì.
Anh đưa tay vuốt ve tấm kính chỗ ngang mặt Nghiêu Vũ, ánh nắng chiếu vào tay
cô, chỗ duy nhất có thể nhìn thấy, qua lớp cửa kính, chiếc nhẫn trên bàn tay
loé sáng.
Mắt Hứa Dực Trung đỏ dần. Cô còn có thể đứng lên, như
lần đầu tiên anh gặp, mắc chiếc váy bồng in hình Snoopy trước ngực, trong dạ
tiệc ở sơn trang? Cô còn có thể cãi nhau với anh rồi giận dỗi bỏ đi? Bướng bỉnh
không cho anh vào nhà? Vẫn còn những thị trấn cổ cô chưa đi, những kí sự chưa
kịp thực hiện, quán trọ của cô vẫn chưa khai trương… nhớ lúc cô vùng vằng quẫy
đạp làm nũng trong lòng anh… Anh vẫn muốn cưới cô, vẫn muốn cùng cô đi vòng
quanh thế giới… Anh vẫn chưa một lần nói với cô, anh yêu em!
Hứa Dực Trung hít thở sâu, nén cảm giác cay sè trong
sống mũi, sao anh có thể khóc? Có thể bỏ cuộc? Tiểu Vũ chưa tỉnh, nhưng cô cũng
chưa chết. Hứa Dực Trung đứng lặng bên ngoài, cảm tạ trời đất. Chỉ cần cô còn
sống là còn hi vọng.
Ba ngày trôi qua. Bố mẹ, họ hàng của Nghiêu Vũ, trừ
Tuệ An mọi người vẫn giấu, tất cả đều đến. Hứa Dực Trung bị Trần Nghiệp, anh họ
Nghiêu Vũ đấm một nhát chí mạng: “Nghiêu Nghiêu nằm mơ cũng gọi tên cậu!”.
Hứa Dực Trung biết trong nửa năm xa nhau, Trần Nghiệp
luôn cùng cô đi đến các thị trấn cổ. Anh cắn răng chịu đựng cú đấm nhà binh,
quai hàm đau ê ẩm! Cơn đau làm đầu anh tỉnh ra, anh đã mệt mỏi cùng cực, cần
một cú đấm như vậy khơi lại niềm tin đang mất dần trong lòng.
Bố và anh trai Dực Dương cũng đến.
“Cứ đứng mãi bên ngoài như vậy cũng không hay đâu, Dực
Trung!”. Dực Dương nhắc em trai.
“Cô ấy sẽ tỉnh lại”. Hứa Dực Trung quả quyết: “Em muốn
cô ấy vừa tỉnh lại là nhìn thấy em”.
“Em về nghỉ đi, có tình hình gì anh sẽ báo”. Hứa Dực
Dương nói.
“Không”.
Hứa Dực Trung quả quyết, đau xót nhìn Nghiêu Vũ, cô có
tỉnh lại không? Anh không biết sau này sẽ ra sao, chỉ muốn ở bên cô, chỉ cần cô
còn sống, anh sẽ mãi ở bên cô.
Đồng Tư Thành ngày nào cũng đến, lặng lẽ ngồi hết cả
ngày, ngày hôm sau lại tiếp tục như thế.
Hứa Dực Trung trực ở bệnh viện, những lúc quá mệt tìm
một phòng bệnh chợp mắt chốc lát, tỉnh dậy lại ngồi đợi.
Hai người đàn ông dần dần bắt đầu nói chuyện với nhau.
Đều nhớ lại những kí ức với Nghiêu Vũ. Nói mãi, cuối cùng có một vài kỉ niệm
không biết người này hay người kia nói ra.
Cô không có can đảm
trái ý bố mẹ, đành từ bỏ mối tình đầu để lấy anh. Nhưng bây giờ cô đã có can đảm
ly hôn. Là anh hay cuộc hôn nhân này đã cho cô can đảm đó?
Thiên Trần ngồi ở nhà viết bài, uể oải viết
xong, lại chuyển vào hòm thư của Tần Huyên. Lòng phiền muộn. Nghiêu Vũ, Tuệ An
và cô nữa, đã có quá nhiều thay đổi trong ba năm qua.
Tiểu Vũ có bình phục được không? Cô bỗng thấy
không còn hứng thú với cuộc sống.
Lâm Hoài Dương đi làm về, có vẻ vui mừng khi
thấy Thiên Trần ở nhà. Anh đi đến ôm cô: “Toàn chạy lăng xăng bên ngoài, để em
chuyển sang làm biên tập em lại không muốn.”
Thiên Trần nghĩ, đúng, cô không muốn, không muốn
ngồi chết dí một chỗ. Lại nhớ tới Nghiêu Vũ, Nghiêu Vũ sống thoải mái, thú vị,
trong mọi hoàn cảnh luôn chọn cách s
