bệnh viện,
rồi dìu mẹ cô đi.
Hứa Dực Trung chạy theo ra bãi đỗ xe, nhìn họ lên xe.
Bố cô lạnh lùng nhìn anh, thở dài: “Nếu ngày kia tỉnh lại, thì có hi vọng sống.
Nghiêu Nghiêu… cậu về nhà nghỉ đi”. Giọng ông nghẹn ngào, ra hiệu cho tài xế
lái đi.
Anh đứng một mình trên bãi đỗ xe của bệnh viện. Bên
ngoài bức tường bao thỉnh thoảng có tiếng xe hơi vút qua. Nếu ngày kia tỉnh lại
thì có thể sống được, ngày kia? Nếu không tỉnh lại thì sao? Anh hít mạnh không
khí buổi sớm trong lành, đầu óc vô cùng tỉnh táo, anh muốn biết mọi tình hình
của Tiểu Vũ, bất luận xấu hay tốt. Hứa Dực Trung ngoái nhìn, rồi quay trở lại.
Những tia nắng sớm vàng rực báo hiệu một ngày đẹp
trời.
Ánh nắng bị chặn phía sau những bức rèm, phòng vô
trùng chìm trong yên lặng.
Hứa Dực Trung nôn nóng nhìn vào phía trong qua những
lớp kính. Chỉ thấy những ống dẫn, dậy dợ chằng chịt và những máy móc, thiết bị.
Anh chỉ biết, nằm dưới những thứ đó là Tiểu Vũ của anh.
Dụi đôi mắt nhức cay sè, anh rất muốn nhắm mắt, nằm
xuống, ngủ một giấc, để tất cả chỉ là giấc mơ.
Nghiêu Vũ nằm lút giữa những đống thiết bị, dây dẫn,
ngay cánh tay mảnh dẻ của cô cũng cắm đầy dây. Anh chỉ muốn giật tung những thứ
đó, để nhìn mặt cô, như thế này… anh làm sao chịu nổi.
Đứng suốt đêm trong đau khổ, bất lực, anh đờ dẫn nhìn
cánh tay đó, chỉ mong có thể nhìn thấy một cử động nhỏ, dù một cử động yếu
nhất.
Nhưng đầu ngón tay cô cũng không động đậy. Nước mắt
anh chỉ chực trào ra. Nghiêu Vũ lương thiện, tình cảm như vậy, mới hai mươi bảy
tuổi, thậm chí còn muốn dùng nhiệt tình của mình khơi lại sức sống đã tàn của
người yêu cũ.
Bác sĩ nói ca mổ rất thành công, nhưng đã phẫu thuật
là có rủi ro. Còn rủi ro nào nữa? Sao có thể để Nghiêu Vũ chịu thêm rủi ro nữa?
Hứa Dực Trung kiệt sức gục đầu vào cửa kính.
Anh đứng như vậy từ sáng đến trưa.
“Dực Trung!”. Mẹ Nghiêu Vũ khẽ gọi.
Hứa Dực Trung đờ đẫn quay đầu, một bàn tay ấm đặt lên
tay anh: “Cô…”.
Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh như có lỗi, trong mắt bà có
những tia máu đỏ, giọng rất yếu: “Có thể giúp cô một việc không? Giúp cô tìm
Đồng Tư Thành… nếu Nghiêu Nghiêu… để anh ta biết cũng tốt”.
“Cháu biết rồi, cô yên tâm”. Hứa Dực Trung khẽ nói.
Bất luận thế nào, Nghiêu Vũ cũng không từ bỏ được Đồng Tư Thành. Cô đã nói yêu
anh, nhưng cô cũng yêu tất cả những người yêu cô… “Tiểu Vũ, anh đi lát lại về
với em”. Hứa Dực Trung bước nhanh ra ngoài.
Sáng sớm Đồng Tư Thành bắt xe về. Anh lại gọi cho
Nghiêu Vũ nhưng vẫn không được. Không biết tại sao. Vừa về nhà được một lúc thì
Tiêu Dương và Hứa Dực Trung đến.
Anh mỉm cười nhìn bọn họ, lòng ảo não nhưng vẫn mỉm
cười, nói: “Ngồi đi, Nghiêu Nghiêu đâu?”.
Anh nghĩ, chắc Nghiêu Vũ không xa được Hứa Dực Trung,
lại không thể nói rõ với anh nên đã tắt di động. Anh hít thở sâu, nụ cười vẫn
hiện trên khuôn mặt gầy gầy, chỉ cần cô hạnh phúc, có hề chi?
Sắc mặt Tiêu Dương rất nghiêm trọng, liếc nhìn Hứa Dực
Trung, không nói. Hứa Dực Trung nhìn chòng chọc Đồng Tư Thành, đột nhiên lên
tiếng: “Tinh thần anh xem chừng vẫn tốt”.
“Vâng, anh nói lại với Nghiêu Nghiêu, tôi rất khoẻ,
tôi không bị bệnh nan y, cô ấy không cần ở bên tôi nữa!”.
Đồng Tư Thành thản nhiên nhìn Hứa Dực Trung.
Câu nói khiến nỗi mệt mỏi của Hứa Dực Trung bỗng biến
thành phẫn nộ. Anh ta không bị bệnh nan y? Anh ta vẫn biết điều đó sao? Vậy mà
vẫn níu giữ Tiểu Vũ! Anh ta… mắt Hứa Dực Trung như sắp nổ tung, mọi đau khổ,
tuyệt vọng tích tụ từ lâu, chợt bùng lên, anh bước đến vung tay đấm mạnh một
cái. Hứa Dực Trung chưa bao giờ hận Đồng Tư Thành như bây giờ, ngay cả lúc
Nghiêu Vũ đến chăm sóc anh ta. Nhưng bây giờ anh hận, hận không thể giết chết
Đồng Tư Thành! Nếu không vì anh ta, Tiểu Vũ sao phải lái xe trong đêm, nếu
không vì anh ta, Tiểu Vũ sẽ không tự lái xe!
Tiêu Dương chạy đến kéo Hứa Dực Trung: “Anh làm gì
vậy?”.
“Buông ra!”. Hứa Dực Trung căm hận nhìn Đồng Tư Thành
đang bò dậy.
“A Dương, tôi trả lại anh ấy”. Đồng Tư Thành lau vết
máu trên khoé miệng, sự phẫn nộ của Hứa Dực Trung không làm anh ngạc nhiên.
Phải, anh nợ anh ta, cũng nợ Nghiêu Vũ. Chính anh ích kỉ níu giữ Nghiêu Vũ,
nhưng, anh không hối hận. “Hãy đối tốt với cô ấy, cô ấy thích anh. Tôi chẳng có
lỗi gì với anh, tôi có nợ, cũng là nợ cô ấy thôi”.
“Anh nợ cô ấy! Nợ cô ấy…”. Hứa Dực Trung nghẹn ngào,
nắm chặt nắm đấm, quay người đi. Đến cửa, dừng lại, nhớ lời mẹ Nghiêu Vũ nhờ,
hít sâu một hơi, lạnh lùng ngoái lại nói: “Theo tôi, đến gặp cô ấy, nếu không
sẽ… hối hận!”. Nếu không phải mẹ Nghiêu Vũ nhờ, nếu không vì Nghiêu Vũ, anh có
thể giết chết anh ta.
Đồng Tư Thành cau mày, liếc nhìn Tiêu Dương.
“Nghiêu Vũ đang ở bệnh viện. Tối hôm qua cô ấy bị tai
nạn trên đường cao tốc đến thành phố B”. Tiêu Dương khẽ nói.
Đồng Tư Thành lảo đảo.
Anh nhìn Hứa Dực Trung. Mắt Hứa Dực Trung vằn tia máu,
râu lởm chởm, mặt hốc hác, lạnh lùng nhìn anh.
“Ở phòng vô trùng, mẹ cô ấy muốn anh đến thăm Tiểu Vũ,
để nhìn cô ấy một lần, nếu… Cô ấy cho rằng, Tiểu Vũ muốn như thế”. Hứa Dực
Trung quay đi, nghĩ đến Nghiêu Vũ mắt lại