t ngạt, trong lòng như có lửa,
ruột gan cồn cào. Nhìn kĩ khắp ngóc ngách phòng tiệc cũng không thấy Trương Lâm
Sơn. Hứa Dực Trung hình như đang bận, Tuệ An lặng lẽ đứng ở một bên, những lúc
thế này, sao có thể làm phiền anh ta?
“Tuệ An? Sắc mặt cậu rất kém!”. Thiên Trần lo lắng.
“Thiên Trần, còn bận không? Nếu bận, mình về khách sạn
trước đây”.
“Ừ, cũng được, có khi Tiểu Vũ cũng về rồi, hai người
cứ vui chơi, xong việc mình về ngay”.
Đồng Tư Thành uống xong thuốc, Nghiêu Vũ cùng anh xem
ti vi, tâm trạng cơ hồ bất an.
“Tiểu Vũ, em về phòng đi, anh biết em muốn nói chuyện
với Tuệ An và Thiên Trần, không cần ở đây, anh xem ti vi một lúc rồi đi ngủ”.
Đồng Tư Thành thấy căng thẳng bởi sự chăm sóc quá chu đáo của Nghiêu Vũ, anh
nghĩ sức chịu đựng của anh đã ở giới hạn cuối cùng. “Đã nói rồi, anh không
sao”.
Nghiêu Vũ do dự một lát, đứng lên: “Ngày mai chúng ta
về lạc viên ở thị trấn cổ, hôm nay ngồi xe mệt, anh ngủ sớm đi”.
Ra khỏi phòng, thần kinh mới đỡ căng thẳng. Cô mua
được kẹo về đã khá muộn, ngoài trời vẫn nóng, liền gọi phục vụ mang bữa tối lên
phòng.
Đồng Tư Thành ăn không nhiều, nhưng trầm lặng hơn, anh
thường vô thức liếc trộm cô.
Nghiêu Vũ lại thấy bồn chồn, nhớ lại phút âu yếm ngắn
ngủi với Hứa Dực Trung. Lòng hoang mang, không biết cứ tiếp tục thế này sẽ ra
sao. Nhưng bây giờ cô chỉ có thể ở bên Đồng Tư Thành.
Trong đầu lại nhớ tới tất cả những gì anh đã làm vì cô
từ thời đại học. Tình của anh như núi, cô phải làm gì để báo đáp. Cho dù thế
nào, cô cũng phải đốt lên ngọn lửa trong mắt anh.
Tuệ An thẫn thờ nằm trên giường, trong suốt lễ kí kết
và bữa tiệc, cô không hề thấy bóng dáng Trương Lâm Sơn, thái độ của Hứa Dực
Trung cũng khiến lòng cô thất vọng: “Tiểu Vũ mình quyết định ngày mai bắt xe
về. Cứ ra ngoài là mình thấy mệt, vẫn thích ngồi nhà hơn”.
“Tại sao luôn là cậu ở nhà chờ đợi? Cứ để Trương Lâm
Sơn lo lắng một phen. Không cho biết cậu ở đâu, xem anh ta có nhớ đến cậu
không!”.
Tuệ An ngao ngán, cô chưa nói với hai bạn, Trương Lâm
Sơn cũng đang ở đây.
Sáng hôm sau, Đồng Tư Thành, Nghiêu Vũ, Tuệ An cùng đi
thăm thị trấn cổ. Sau khi tham quan lạc viên của họ, Tuệ An không muốn làm
phiền hai người, nói là muốn đi dạo một mình.
Tuệ An tính trầm lặng, ít giao du, hồi đâu Trương Lâm
Sơn đưa ra ngoài chơi cô đã không thích. Bây giờ, Tuệ An thầm nghĩ, anh cũng
chẳng muốn đưa cô đi đâu nữa.
Lang thang trong thị trấn, nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ
có thể qua sông sang phía bên kia núi Vân Đỉnh, cô liền lên thuyền. Tuệ An vẫn
nhớ trong bài báo của Thiên Trần có viết, đứng trên núi có thể nhìn thấy toàn
cảnh thành phố B, có bố cục thái cực đồ.
Thong thả lên núi. Nắng tháng bảy, mới sáng sớm cũng
bắt đầu nóng, nhưng Tuệ An lại thấy mát, men theo những bậc đá, đi lên mấy chục
mét có một đài quan sát, từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh thị trấn cổ. Cô vốn
không thích leo núi, ngoái nhìn lại, rừng cây um tùm, dòng sông xanh như ngọc.
Tuệ An bỗng nghĩ, nếu Lâm Sơn có ở đây, nhất định anh rất vui.
Gió núi nhè nhẹ, một chuỗi tiếng cười giòn tan trên
núi vọng xuống, âm thanh này… Tuệ An dừng bước, tim đập thình thịch. Bước nhanh
mấy bậc, mắt đột nhiên tối sầm, người lảo đảo khụy trên bậc đá, cắn chặt môi,
ra sức tự nhủ: “Cố gắng, cố gắng!”, lát sau gượng dậy, loạng choạng chạy xuống
núi.
Tuệ An không biết, khi cô lên đài quan sát trên núi
cũng là lúc Đỗ Lối đưa Trương Lâm Sơn lên đó, ngắm toàn cảnh thị trấn cổ.
Thoáng thấy Tuệ An, Đỗ Lối lập tức kéo Trương Lâm Sơn, ôm anh cười khanh khách.
Cô gọi to tên anh, hôn anh túi bụi, làm Trương Lâm Sơn sung sướng cười ngất,
bảo cô nghịch như trẻ con.
Đỗ Lối cười, trong lòng không ngừng xin lỗi Tuệ An.
Trương Lâm Sơn vẫn chưa chịu xé toạc bức màn, cô sẽ làm việc đó. Cô cũng thấy
có lỗi với Tuệ An, nhưng lại nghĩ, tất cả là vì cô cũng yêu anh, cô muốn có
anh, muốn chiếm hữu anh.
Bước xuống con thuyền gỗ đậu trên bến, Tuệ An tay run
run móc ví tiền, chìa khóa, giấy lau, son dưỡng môi, rơi tung tóe trên sàn
thuyền, cô cũng không nhặt, lấy hết số tiền đem trong ví nhét vào tay người lái
đò, run người, miệng lắp bắp: “Xin bác, lập tức cho thuyền về thị trấn, đừng
đợi thêm khách nào nữa, xin bác”.
Cô ôm bụng, ngồi xụp trên thuyền, mặt trắng như tờ
giấy, đôi mắt trong nước khẩn thiết nhìn người lái đò, môi cắn đến bật máu.
“Được được, cô đừng lo, đừng lo!”. Người lái đò hốt
hoảng, vội vàng cởi dây neo, quay thuyền.
Tuệ An lảo đảo chạy về lạc viên, vừa vào chính đường,
thoáng thấy bóng Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, chỉ kịp kêu lên một tiếng: “Tiểu
Vũ!” rồi ngất đi.
Tuệ An tỉnh dậy, thấy mình nằm trong bệnh viện, Nghiêu
Vũ và Thiên Trần lo lắng nhìn cô.
“Không sao, mình không được khỏe, ít vận động…”. Tuệ
An ngại ngùng giải thích.
Thiên Trần cười vang: “Này, Tuệ An, có tin tốt đấy!”.
“Tuệ An! Đừng dọa mình, bây giờ cứ nhìn thấy có người
phải đưa vào viện là mình tim đập chân run”. Nghiêu Vũ nói, lúc thấy Tuệ An
ngất đi, tim cô như ngừng đập, vội vàng cùng Đồng Tư Thành đưa Tuệ An vào viện.
“Mình…”. Tuệ A
