Pair of Vintage Old School Fru
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325171

Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.

được chủ đề. Cô bật ti vi, thấy đang chiếu bộ phim Hạnh phúc đẹp

như hoa, cũng khá hấp dẫn, cô nghển cổ gọi anh: “Hoài Dương! Anh ra xem ti vi

với em được không?”

“Anh đang bận!”.

Thiên Trần xem một lát, thở dài tắt ti vi, lên mạng.

Gặp Nghiêu Vũ và Tuệ An đang online, cả ba lại tán

gẫu.

Tán chán rồi, Thiên Trần nhìn đồng hồ đã mười một giờ

đêm, phòng sách vẫn không có động tĩnh gì, cô ngó vào, Lâm Hoài Dương vẫn đang

cắm cúi trước vi tính. Cô đứng sau anh nhìn một lúc, anh ngẩng nhìn cô, mỉm

cười, lại tiếp tục.

Thiên Trần tò mò hỏi anh: “Đây là gì vậy?”.

“Dài lắm, nói em cũng không hiểu, vấn đề quá chuyên

môn, khi nào em đi phỏng vấn liên quan đến vấn đề này anh sẽ nói”.

“Vậy em chơi một lúc rồi ngủ”.

“Ừ”.

Lâm Hoài Dương không hiểu ý cô, Thiên Trần rất thích

nghe anh nói những vấn đề chuyên môn của anh, cũng như cô, thích kể cho anh

nghe những câu chuyện vui khi cô đi phỏng vấn.

Thiên Trần thở dài, cô đã cố gắng, gợi ý Lâm Hoài

Dương biết cách chăm sóc âu yếm cô, nhưng anh vẫn không hiểu. Đành lên mạng

tiếp, bất ngờ phát hiện Cỏ Mùa Xuân, cô rất phấn khởi, hai năm rồi, cô và anh

ta chat rất nhiều, trở thành bạn thân thiết, nói bao nhiêu cũng không chán.

“Muộn rồi vẫn còn trên đó?”.

“Bởi vì tôi thấy cô hay xuất hiện vào tầm

này”.


“Ha ha, nếu có cơ hội tôi rất muốn biết

trông anh thế nào?”.


“Cô sẽ biết thôi, sớm muộn chúng ta cũng

gặp nhau”.


“Anh chắc vậy à?”.

“Chắc, có khi sắp rồi cũng nên, ha ha!”. Cỏ Mùa Xuân

là người chín chắn, cũng rất hài hước. Thiên Trần cảm thấy anh là tổng hợp của

Tiêu Dương và Lâm Hoài Dương. Có nét lãng mạn hài hước của Tiêu Dương và sự

thận trọng kín đáo của Lâm Hoài Dương.

Tháng bảy, hai tập đoàn Gia Lâm và Phương Bắc liên kết

chính thức kí thỏa thuận hợp tác với thành phố B. Rất đông phóng viên đến dự lễ

kí kết, bởi đây là dự án thu hút đầu tư du lịch phát triển lớn nhất từ trước

đến nay trong tỉnh.

Thiên Trần muốn đi, liền nói với Nghiêu Vũ.

Tim Nghiêu Vũ bỗng đập mạnh, mấy tháng rồi không gặp

Hứa Dực Trung. Anh không tìm cô, cô cũng không liên lạc, nhưng hai người dường

như có cảm giác giống nhau. Nghiêu Vũ không nghĩ cô và Hứa Dực Trung đã chia

tay, cô tin anh cũng nghĩ vậy.

Mấy tháng gần đây, tinh thần Đồng Tư Thành ngày một

tốt hơn, tháng này anh còn đi làm, anh nói nhàn rỗi không làm việc, rất chán.

Thời gian Nghiêu Vũ đến nhà anh dần dần cố định,

thường một tuần hai lần, thứ tư và thứ bảy. Cô nấu cơm, sắc thuốc bắc cho anh,

cũng mang theo laptop chỉnh sửa những ghi chép trong chuyến du lịch đến các thị

trấn cổ dạo trước.

Từ trước cũng như bây giờ Đồng Tư Thành chưa từng để

cô đưa anh đi bệnh viện, Nghiêu Vũ chỉ mong anh vui hơn, cũng chưa từng hỏi

bệnh trạng của anh. Mỗi lần sau khi đến bệnh viện kiểm tra, anh đều phấn khởi,

đều nói tình hình rất khả quan, không có vấn đề gì. Nghiêu Vũ nghe vậy cũng

phấn khởi không kém, dường như đã quên những chuyện cũ.

Lúc cắm cúi làm việc, cô lại cảm giác nụ cười của Đồng

Tư Thành biến mất, ánh mắt tuyệt vọng nhìn cô. Nghiêu Vũ không dám ngẩng lên.

“Tư Thành, lễ kí hợp tác phát triển du lịch thị trấn

cổ rất đình đám, em muốn cùng Thiên Trần đến đó chơi. Cũng muốn tìm hiểu một

chút quy hoạch ở đấy. Chẳng phải chúng ta có ba lạc viên ở đó?”.

Đồng Tư Thành giơ tay vuốt tóc cô: “Tóc em nếu dài hơn

chút nữa sẽ giống như ngày xưa. Ồ, vẫn còn một đoạn khá dài!”. Đồng Tư Thành

dùng tay ước lượng, ánh mắt anh đầy tiếc nuối: “Nghiêu Nghiêu, tóc em cần bao

nhiêu thời gian mới trở lại như ngày xưa?”.

Nghiêu Vũ ngoảnh nhìn, còn gần một gang tay, cô cười:

“Chắc cũng phải nửa năm nữa, tóc em dài nhanh”.

“Có lúc, không biết chết là xấu hay tốt, có lẽ cũng

tốt, nhưng con người luôn sợ chết”. Đồng Tư Thành thủng thẳng nói.

Nghiêu Vũ sững người, trợn mắt trách anh: “Phỉ phui

cái mồm! Tự dưng lại nói đến chết chóc! Không phải bây giờ anh đang rất tốt

sao?”.

Đồng Tư Thành trìu mến nhìn cô: “Anh sai rồi, được

chưa? Nghiêu Nghiêu, anh cũng muốn đến thị trấn cổ!”.

Nghiêu Vũ ngẩn người, bắt đầu lo lắng: “Phải ngồi xe

ba, bốn tiếng, không ổn, anh đừng đi!”.

“Không, anh muốn đi, anh thích nơi đó, cảm giác rất

bình yên…”. Mắt anh đầy lưu luyến, Nghiêu Vũ hiểu, anh không muốn xa cô.

Cô cầm tay anh, ngón tay thon dài, da hơi khô, nóng

hơn bình thường, được cô chăm sóc mấy tháng, lòng bàn tay bấy giờ đã có khí

sắc: “Tư Thành, em không đi nữa, em ở lại với anh!”.

Đồng Tư Thành kiên quyết: “Em không cho anh cơ hội nào

ư? Anh luôn muốn cùng em đến nơi em lớn lên từ nhỏ, đưa anh đi ăn mì uyên

ương”. Nghiêu Vũ xoay lại, mắt chợt ướt. Mì uyên ương! Anh ấy vẫn còn nhớ mì

uyên ương! Cô gật đầu, không dám nói gì, sợ anh phát hiện cô khóc.

Nghiêu Vũ lái xe đến đón Thiên Trần và Tuệ An. Cả hai

phải lôi Tuệ An lên xe, Nghiêu Vũ nhớ lời Hứa Dực Trung, không nhắc nửa câu về

chuyện của Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối.

Tuệ An đắn đo mãi, Hứa Dực Trung gọi điện đến nhà mời

Trương Lâm Sơn tới thành phố B tham dự lễ kí hợp tác, tiện thể thăm quan thị

trấn cổ, bây giờ