năm cũng không được ư?”.
Nghiêu Vũ há to miệng hít thật nhiều không khí, cô
muốn nhận lời biết mấy! Nhưng dáng gầy guộc, ánh mắt đượm buồn của Đồng Tư
Thành, luôn ám ảnh cô. Mỗi lần rời khỏi nhà anh, cô lại ngoái nhìn, bây giờ đổi
lại, là anh đứng bên cửa sổ nhìn cô. Đi rất xa, vẫn cảm thấy anh đang nhìn
theo.
Biết trả lời anh thế nào? Một năm, một năm là gì?
Nghiêu Vũ không dám nghĩ: “Một năm?”. Giọng cô khô đắng, “Em không chỉ muốn để
anh ấy nhẹ nhàng sống qua một năm, em… còn muốn anh ấy khỏe lại, muốn hi vọng
trong mắt anh ấy không biến mất… anh nói một năm… sao anh có thể nghĩ như
vậy?”.
Lời Nghiêu Vũ làm Hứa Dực Trung chấn động, cô trách
anh sao? Anh nhìn cô, Nghiêu Vũ gầy như thế, làm sao chịu nổi gánh nặng kia?
Cô không thể hứa gì với anh, không thể! Cô sợ đối diện
với Đồng Tư Thành, Nghiêu Vũ ngoái đầu khẽ nói: “Xin lỗi, Dực Trung, em yêu
anh, nhưng bây giờ em không thể bỏ anh ấy”. Nói đoạn, mở cửa bước ra.
Hứa Dực Trung ngây người nhìn theo, giật cửa chạy ra,
chỉ thấy bóng Nghiêu Vũ chạy rất nhanh, muốn đuổi theo, nhưng chân như bị chôn
tại chỗ, bây giờ anh cũng chỉ có thể như vậy, không phải sao?
Từ nay chỉ có thể gửi
lòng nơi cuối trời ư? Con cái, Tuệ An, ly hôn, Đỗ Lối, tình yêu, khát vọng
nguyên thủy, cuộc sống mơ ước… tất cả ập đến như bão táp. Anh đột nhiên hiểu
ra, không phải mọi người đều có tư cách theo đuổi cuộc sống lí tưởng.
Trong lễ kí kết hợp tác, tổng giám đốc tập đoàn Gia
Lâm Hứa Dực Dương, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Phương Bắc, Tần Huyên
cùng xuất hiện. Ngoài ý nghĩa thời sự của sự kiện, sự xuất hiện của tập đoàn
Phương Bắc cũng được giới truyền thông trong tỉnh chú ý.
Trong buổi họp báo diễn ra ngay sau lễ kí kết, rất
nhiều câu hỏi đặt ra cho tập đoàn Phương Bắc.
Sự liên kết giữa tập đoàn bất động sản ngoại tỉnh và
tập đoàn mạnh trong tỉnh được giới truyền thông hết sức coi trọng, hàng loạt
câu hỏi đặt ra xoay quanh dự án hợp tác đầu tư phát triển thị trấn cổ và khả
năng tập đoàn Phương Bắc tham gia thị trường bất động sản thành phố A.
Tần Huyên chừng ba bảy, ba tám tuổi, là người phương
Bắc, mắt to mày rậm, cử chỉ lại nho nhã. Thiên Trần nhìn anh ta cảm thấy quen
quen, Tuệ An đứng bên khẽ cười: “Anh ta và Lâm Sơn cùng một kiểu. Nhưng người
này có vẻ tri thức hơn”.
Thì ra vậy! Thiên Trần vỡ lẽ.
Tối hôm đó thị ủy thành phố B mở tiệc chiêu đãi, Tuệ
An có tâm sự, muốn tìm gặp Trương Lâm Sơn, nói với Thiên Trần: “Cậu phải đi
phỏng vấn, đừng bận tâm đến mình”.
Thiên Trần gật đầu, đi tìm Hứa Dực Trung đề nghị:
“Giới thiệu tôi với chủ tịch Tần, tôi muốn phỏng vấn ông ta”.
Có người quen là thế, sao không lợi dụng? Hứa Dực
Trung đương nhiên vui lòng giúp.
Tần Huyên cầm ly cocktail, mỉm cười nhìn cô.
“Xin chào chủ tịch Tần, tôi là Đào Thiên Trần, phóng
viên mạng thời sự thành phố A, muốn hẹn anh một buổi phỏng vấn độc quyền”.
Thiên Trần đi thẳng vào vấn đề.
Tần Huyên trầm tư, yên lặng một lát, hỏi: “Độc
quyền?”.
“Đúng”.
“Thế này được không? Sáng mai thị ủy mời tôi đi tham
quan thị trấn cổ, tôi chỉ rảnh vào thời gian đó”.
“Không sao, chỉ cần anh nhận lời phỏng vấn là tốt rồi,
nhưng xin lưu ý, tôi muốn độc quyền!”. Vẻ mặt Thiên Trần rạng rỡ.
Ánh mắt Tần Huyên sắc lẹm nhìn cô, không nói gì, Thiên
Trần cũng hất cằm nhìn anh ta, Tần Huyên cười: “Những phóng viên khác không
được sao?”.
“Cũng được, nhưng anh không thể tiết lộ cho họ nhiều
thông tin hơn tôi, nếu không sao lại gọi độc quyền? Tôi là người đầu tiên tìm
đến anh”. Thiên Trần kiên quyết muốn phỏng vấn độc quyền.
“Muốn phỏng vấn tôi, nếu cô viết dở thì sao?”. Tần
Huyên hỏi đầy hàm ý.
“Sao có thể? Không có chuyện đó, nhưng tôi sẽ đưa bản
thảo cho anh xem trước”.
“Ha ha! Tốt, cô là bạn của Dực Trung, tôi nhất định ưu
tiên”.
Thiên Trần nâng ly tỏ ý cảm ơn, sau đó quay đi.
“Dực Trung, cô bạn phóng viên của cậu có cá tính rất
mạnh”. Tần Huyên mỉm cười nhìn theo Thiên Trần, ánh mắt mềm như nước. Cô thật
xinh đẹp, hoạt bát, tự tin, gây ấn tượng mạnh với anh.
“Trong công việc cô ấy đặc biệt hoạt bát. Làm phóng
viên thời này cũng không dễ, chủ tịch Tần đã đồng ý, thì phải giữ lời, nếu
không tôi sẽ bị chỉnh nên thân”.
“Ồ, ghê vậy sao?”.
“Cô ấy không ghê, đó là bạn thân vợ chưa cưới của tôi,
người của tôi mới ghê! Ương ngạnh không chịu nổi!”. Hứa Dực Trung cười thầm.
Nghĩ tới buổi trưa lúc Nghiêu Vũ bỏ đi, lòng anh vừa ngọt ngào vừa đắng chát.
Cô nói, cô yêu anh, có lẽ chính cô cũng không ý thức được mình nói ra câu đó
một cách tự nhiên như vậy, Nghiêu Vũ yêu anh!
Hứa Dực Trung lặng lẽ suy tư, hình như anh chưa từng
nói yêu cô? Nghĩ một lát, lại thấy buồn cười, vất vả theo đuổi Nghiêu Vũ như
vậy, cũng mới chỉ nói một câu anh thích em.
Anh và cô, người đầu tiên nói lời yêu lại là Nghiêu
Vũ.
“Nghĩ gì vậy? Nhớ vợ chưa cưới à? Cô ấy chưa tới
sao?”. Tần Huyên hỏi nhỏ.
Hứa Dực Trung mỉm cười: “Cô ấy bận, lần sau có cơ hội
sẽ giới thiệu với anh”.
Tuệ An ngồi ở một góc phòng tiệc, thầm nghĩ trời nóng,
người đông, điều hòa vô tác dụng. Cô thấy ngộ
