tham lam hít mãi, ấp úng dỗ dành: “Anh không đi, không đi nữa… đừng
khóc, Tiểu Lối, đừng khóc…”.
“Lâm Sơn!”. Đỗ Lối không kìm được nữa, hôn như mưa
khắp mặt anh. Nước mắt mằn mặn chảy vào miệng, cái hôn này sao mà mặn chát.
Bây giờ anh ấy không đi, nhưng anh ấy vẫn muốn đi, cô
biết, không ai hiểu anh hơn cô. Cố nặn ra nụ cười, Đỗ Lối xách cặp của Trương
Lâm Sơn đi ra cửa: “Nào, em tiễn anh ra xe, anh phải chăm sóc tốt cho Tuệ An,
có con không dễ, Tuệ An lại yếu”.
“Đứng lại!”. Trương Lâm Sơn kêu lên, “Tiểu Lối, tại
sao em không ghen? Sao em phải như vậy? Thà em khóc lóc ầm ĩ anh còn dễ chịu
hơn!”.
Đỗ Lối thì thầm: “Em chỉ cần anh vui!”. Cô quay người,
nước mắt lại giàn giụa, “Em khóc lóc ầm ĩ thì sao? Hôm nay không phải hôm qua,
không phải trước đây, cô ấy đã có con rồi!”.
Trương Lâm Sơn kéo rèm cửa sổ, ánh mặt trời chiếu vào,
xua đi không khí âm u trong phòng. Bên ngoài tràn ngập sắc xuân, hai ngày đến
đây chơi là muốn tránh người quen, cảnh quen ở thành phố A. Anh rất trân trọng,
cũng rất vui.
Chỉ một việc ngoài ý muốn đã làm hỏng toàn bộ kế hoạch
của anh. Mới hôm qua, anh còn định là sau khi về sẽ nói chuyện với Tuệ An. Biết
là sẽ làm tổn thương Tuệ An, nhưng cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải cả hai càng
đau khổ? Anh nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, màu xanh mỡ màng của cây
cối dưới ánh nắng hè gay gắt, càng tưng bừng nhựa sống. Sau đó ánh mặt trời
chếch dần, từ từ lẩn vào đêm. Chợt nhớ đến câu thơ: Chiều về quạ ngủ trên cây,
chân cầu lơ thơ dòng nước bạc, ngựa gầy âm thầm trên đường vắng, mặt trời tàn
khuất núi, đứt lòng người nơi góc bể chân mây.
Từ nay chỉ có thể gửi lòng nơi cuối trời ư? Con cái,
Tuệ An, ly hôn, Đỗ Lối, tình yêu, khát vọng nguyên thủy, một cuộc sống mơ ước…
tất cả ập đến như bão táp. Anh đột nhiên hiểu ra một điều, không phải ai cũng
có tư cách theo đuổi cuộc sống lí tưởng. Mỗi người đàn ông đều từng có ý nghĩ
ly hôn, có người thoáng qua, có người âm thầm suốt đời. Con cái là trách nhiệm,
là trách nhiệm không thể thoái từ.
Anh thở nhè nhẹ: “Nếu có thể, anh thà không quen em”.
Đỗ Lối ngây ngất nhìn anh. Trương Lâm Sơn là người phù
hợp nhất với cô, anh chín chắn, điềm đạm, dịu dàng, có tham vọng, quan trọng
nhất là anh yêu cô.
Lòng cô cũng rối như anh, không ngờ bất chợt nảy ra
một đứa trẻ. Làm thế nào đây? Lúc này cô không cần nghĩ nên làm thế nào. Đôi
mắt hạnh đào rất đẹp đã ăm ắp nước, chứa chất khổ đau, đau đáu nhìn anh. Cô đã
vất vả dụng tâm để có anh, chỉ vì một đứa trẻ, bỗng mất hết hay sao?
Ánh mắt ấy khiến Trương Lâm Sơn nát lòng, anh sải bước
đến trước mặt cô, lấy tay che đi đôi mắt ấy: “Đừng nhìn anh như vậy…”. Chất
lỏng nóng ấm chạy dọc theo kẽ ngón tay, anh ôm cô, ghì thật chặt, Đỗ Lối cảm
thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc.
Trương Lâm Sơn về đến thành phố A đã hơn bảy giờ tối.
Ngôi nhà quen thuộc hiện ra, anh ngẩng nhìn lên, đèn phòng khách tầng ba vẫn
sáng. Ánh đèn màu da cam chập chờn hắt lên rèm cửa, tỏa hơi ấm vào đêm. Nghe
tiếng dế kêu trong đám cỏ, lòng bỗng lâng lâng cảm giác dịu dàng, cùng với nỗi
xúc động, cùng với sự nặng nề bất an.
Tuệ An, cô vợ yếu đuối ngoan hiền như chú cừu non của
anh, cô đã mang thai con của anh, cô cần sự chăm sóc của anh, cần tình yêu của
anh. Trương Lâm Sơn nặng nề bước từng bước trên hành lang còn sáng đèn, mở cửa
vào nhà.
Nghiêu Vũ vừa mới cho Tuệ An nằm xuống, Tuệ An rất
mệt, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Nghiêu Vũ không dám bỏ đi, nghe thấy
tiếng cửa mở, ngó đầu ra.
“Tuệ An rất mệt, hôm nay đã bị ngất”. Nghiêu Vũ nói
vắn tắt tình hình với Trương Lâm Sơn, cũng truyền đạt lại lời dặn của bác sĩ.
Trương Lâm Sơn cảm kích nhìn cô: “Cảm ơn! Tôi vừa đi
công tác, may còn có cô. Bố mẹ cô ấy đã biết chưa?”.
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, mới về chưa được hai tiếng, đâu
đã kịp làm kinh động các cụ? “Tuệ An không muốn để bố mẹ lo lắng, muốn đợi anh
về rồi mới nói với họ, hôm nay cô ấy mệt rồi”. Nghiêu Vũ nhắc lại lần nữa.
Trương Lâm Sơn nhận ra vẻ mặt không vui của Nghiêu Vũ,
lại nhìn Tuệ An, không bật đèn, sợ làm cô thức giấc, nhờ ánh đèn từ bên ngoài
cửa, thấy Tuệ An nằm co trên giường, tóc hơi rối, không nhìn rõ mặt. Anh bỗng
thấy hối hận, tự trách mình.
“Tôi đi đây, anh cố gắng chăm sóc cô ấy, Tuệ An rất
yếu, bác sĩ nói, ba tháng đầu tốt nhất nên nằm yên dưỡng thai”.
“Tôi tiễn cô”.
Nghiêu Vũ định từ chối, lại thôi. Xuống tầng trệt,
Trương Lâm Sơn định đi lấy xe, cô ngăn lại: “Tôi lái xe đến đây”.
Trương Lâm Sơn kinh ngạc nhìn chiếc Volvo, không phải
chiếc xe đặc biệt, mà là biển xe đặc biệt.
“Lưu Thành Lương mượn giúp tôi, làm sao tôi mua nổi
chiếc xe này”. Nghiêu Vũ có vẻ như buột miệng giải thích, trước khi lên xe còn
nhìn Trương Lâm Sơn nói: “Tuệ An là bạn tốt nhất của tôi, anh nên đối tốt với
cô ấy”.
Nghiêu Vũ lái xe đi rồi, Trương Lâm Sơn vẫn còn đứng
ngây, anh biết Lưu Thành Lương, đó là thư kí của phó chủ tịch tỉnh Trần Đình
Nam, Nghiêu Vũ chỉ nói một câu bình thường, nhưng nghe như mệnh lệnh. Cô là ai,
mà có thể sai bảo Lưu Thành Lương? Anh nhìn Nghiê