ung cư có thang máy, hơn bốn chục mét vuông, tiền thuê ngàn tám một
tháng, trang thiết bị nội thất đầy đủ.
Đồng Tư Thành đi lại hai vòng trong căn phòng không
lớn lắm, gật đầu nói: “So với căn phòng trước của em, ở đây tốt hơn nhiều,
Nghiêu Nghiêu, bây giờ em chưa đi làm, để anh trả tiền nhà cho em!”.
Nghiêu Vũ lắc đầu: “Tư Thành, em còn có tiền tiết
kiệm, em thuê được, nhất định sẽ kiếm được tiền trả, gửi bài viết cho mấy tờ
tạp chí, bây giờ em rất thích tạp chí du lịch, gửi ảnh, viết bài, nhuận bút hai
bài là đủ tiền nhà”.
“Anh muốn nuôi em không được à?”.
“Không được, như thế em mới có động lực làm việc, nếu
không, con người sẽ sinh ỷ lại. lâu dần không hay”.
Đồng Tư Thành véo mũi cô: “Được, không có việc cũng
buồn”.
Nghiêu Vũ mỉm cười. Từ Tây Tạng trở về, giữa cô và anh
luôn là cảm giác thân thiện như thế. Cuối mỗi ngày. Đồng Tư Thành đều đến ăn
tối với cô. ăn xong, không đi xem phim thì đi dạo phố hoặc là ở nhà xem đĩa.
Thỉnh thoảng hẹn Thiên Trần và Tiêu Dương, nhưng cũng ít khi như vậy. Hai người
đó muốn ở riêng với nhau, khiến Nghiêu Vũ có cảm giác dường như mồi lần gặp là
bớt đi một ít trong quỹ thời gian ngắn ngủi họ còn ở bên nhau.
“Tiểu Vũ, cậu có hạnh phúc không? Bây giờ cậu quay lại
với Đồng Tư Thành rồi ư?”. Thiên Trần hỏi.
Nghiêu Vũ không trà lời.
“Tiểu Vũ, người ta bảo, lúc tình nồng cũng là lúc sắp
phai. Mình với A Dương lại khác, vì một chút chuyện nhỏ, mình cũng không chịu
nổi lại cãi nhau... Kết quả, lần nào anh ấy cũng phải dỗ dành, mình không biết
tại sao, chỉ muốn cãi nhau, muốn xả hết ra. Biết rõ sẽ như thế, cứ như là mong
anh ấy dỗ dành...”. Vẻ âu yếm đong đầy mắt Thiên Trần, khuôn mặt xinh đẹp ửng
hồng, tựa như đang nghĩ tới bộ dạng bất lực của Tiêu Dương. “Tiểu Vũ, cậu và Tư
Thành như thế cũng khá ổn rồi, ít nhất cho đến giờ, chỉ cần hai người muốn là
có thể sống với nhau. Cậu đã đến nhà Đồng Tư Thành chưa? Gặp bố mẹ anh ấy chưa?
Chắc sẽ không có chuyện bị gia đình phản đối chứ?”.
Nghiêu Vũ ngây ra, Đồng Tư Thành có nói muốn đưa cô về
gặp bố mẹ, nhưng cô bận thuê nhà, lại bận viết bài cho tạp chí, hầu như chưa
nghĩ đến chuyện đi gặp gia đình anh. Quan điểm của cô là, nếu chưa chắc chắn
chưa đi gặp bố mẹ hai bên. Song, câu hỏi của Thiên Trần khiến cô chợt nghĩ, lẽ
nào vẫn chưa chắc chắn? Đồng Tư Thành tốt đến mức khiến cô chỉ biết thở dài.
Nghiêu Vũ lười biếng, thường ngủ muộn, không ăn sáng,
hai ba giờ chiều mới ăn trưa, hai, ba giờ sáng mới ngủ. Hàng ngày mười hai giờ
đêm Đồng Tư Thành đều gọi điện giục cô đi ngủ. Có lần Nghiêu Vũ nói dối đã ngủ
rồi, anh cười: “Anh đang ở dưới nhà, đừng lừa anh!”.
Nghiêu Vũ hoảng hồn, ngó đầu ra, Đồng Tư Thành đang
đứng dưới đèn đường chỗ sáng nhất, còn giơ tay vẫy. Cô đành hậm hực tắt đèn,
lên giường ngồi nửa tiếng, lại dậy ngó xuống, Đồng Tư Thành vẫn ở đó.
Ánh đèn kéo bóng anh đổ dài xuống đường, anh vẫn nhìn
về phía phòng cô. Đêm tối cô không nhìn rồ bóng anh, nhưng mắt nhòe dần. Cô bật
đèn, nhìn thấy bóng anh hình như hơi động đậy, sau đó lại tắt đèn.
Đồng Tư Thành dường như hiểu ý cô, lúc đó mới ra về.
Cô nghĩ không hiểu, anh lấy đâu ra lòng kiên nhẫn như
vậy, dần dần cô cũng sửa đổi thói quen thức đêm, trở về thói quen cũ, đúng mười
hai giờ đi ngủ.
Còn buổi sáng thức dậy, uống cốc cafe là cô ngồi trước
máy tính, anh cũng đoán ra. Hai tuần liền, sáng nào bảy rưỡi anh cũng đưa bữa
sáng đến cho cô, vậy là Nghiêu Vũ lại thay đổi. ngày nào cũng ăn sáng với anh.
Còn bữa trưa, anh không đến được, nhưng luôn nhắn tin nhắc cô xuống nhà ăn cơm,
giọng anh vẫn nhỏ nhẹ: “Nếu không đi làm mà sinh hoạt bừa bãi như thế, em đến
làm ở công ty anh đi, ít nhất cũng không ảnh hưởng sức khỏe”.
Thế là Nghiêu Vũ thay đổi, ngày lại ăn ba bữa đầy đủ,
làm việc, nghỉ ngơi có giờ giấc. Thay đổi thói quen này không phải là chủ ý của
Nghiêu Vũ, cô cũng không thích, nhưng không thể phụ lòng anh.
Có điều, Đồng Tư Thành không biết, cô thường dậy lúc
nửa đêm, mở máy tính, đọc sách, viết lách.
Nghiêu Vũ cũng không biết, mình bị mất ngủ từ bao giờ,
cứ nửa đêm lại bắt chợt tỉnh giấc. Như đêm ngy, cô lại thức giấc, trằn trọc rất
lâu, không thể nào ngủ lại, vậy là trở dậy bật đèn.
Đêm tĩnh mịch, cô mở cửa sổ, luồng không khí nóng sực
ùa vào phòng, hít thở không khí ngoài trời dễ chịu hơn nhiều không khí trong
phòng có điều hòa. Tháng tám trời nắng gắt, hơn một giờ đêm, nhiệt độ đã hạ
nhiều. Nghiêu Vũ tắt điều hòa, lấy ra con dao khắc và mảnh đá Thanh Điển. Đắn
đo một lát, dùng giấy ráp bắt đầu mài mảnh đá.
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trăng cao nguyên lại hiện
về. Đêm hôm đó cũng giống đêm nay, không hề buồn ngủ.
Cô lấy ra cuốn Từ điền Triện khắc thư pháp, muốn tìm
bốn chữ “Tha hương minh nguyệt[1'>”. Lơ
đãng giở, trang có nếp gấp tự động lật ra. Nghiêu Vũ sực nhớ, ngày trước hồi
Đồng Tư Thành tặng cô con dấu, cô rất muốn học cách khắc để khắc tên tặng anh,
tìm được chữ tên anh, đã gấp mép đánh dấu, nhưng cuối cùng chưa kịp làm anh đã
đi.
[1'> Nghĩa là: Vầng trăng nơi xứ lạ
Nghiêu Vũ thở dài, mở