hồn sóng gió của mình.
Cuối tháng tám, mùa đẹp nhất của Tây Tạng sắp đi qua.
Nghiêu Vũ chuẩn bị hành lí đi du lịch. Trước khi đi, gọi điện cho Thiên Trần:
“Dạo này cậu và Tiêu Dương vẫn tốt chứ?”.
“Ôi chao, Tiểu Vũ, mình sắp bị Đồng Tư Thành và Hứa
Dực Trung chất vấn phát điên. Cậu ác thật, di động cũng không dùng”. Thiên Trần
trách vài câu lại cười, “Mình và Tiêu Dương chẳng thế nào hết, chỉ có điều
không thể vui lên được. Vui một lát, lại cười không nổi. Tiêu Dương hình như có
tâm sự. Nhiều lúc cứ lặng lẽ ngẩn ngơ, ngày càng ít nói. Mẹ mình đã ra thông
điệp cuối cùng, lấy ai cũng được, trừ Tiêu Dương. Không trì hoãn còn biết làm
sao?”. Giọng Thiên Trần rất uể oải, dường như đã quá mệt vì chuyện đó.
“Thiên Trần, mình muốn đi Tây Tạng, hay là cậu xin
nghỉ phép đi cùng mình? Biết đâu không khí bình yên ở đó sẽ làm cậu suy nghĩ
thoáng hơn!”.
Thiên Trần do dự một lát, nói: “Thôi, bây giờ đi, có
khi bố mẹ lại tưởng mình bỏ trốn với Tiêu Dương. Họ sợ nhất chuyện đó. Cậu đi
bao lâu, Tiểu Vũ?”.
“Chưa biết, đằng nào mình cũng không phải xin phép ai,
mình vẫn được mẹ bao ăn, tiền tiết kiệm chưa không động tới. Cứ đi, rồi tính”.
Nghĩ đến sắp được đến Tây Tạng, lòng cô lại náo nức.
“Nếu hai người đó hỏi thì nói sao?”.
Nghiêu Vũ im lặng một lúc: “Thiên Trần, đừng nói với
Đồng Tư Thành, mình chỉ muốn yên tĩnh”.
Cô cũng không hiểu sao lại nói thế, có phải trong tiềm
thức vẫn chưa chấp nhận Đồng Tư Thành? Không muốn anh quấy rầy chuyến du lịch
tĩnh tâm của cô. Nhưng, nói thế với Thiên Trần, khi biết cả hai người đàn ông
cùng mong tin, có phải lòng cô đã nghiêng về một người?
Xuống máy bay, gió lồng lộng mang hơi thở của cao
nguyên. Cuối tháng tám, ở đây đã xuất hiện những làn gió mát mà thành phố cô
chỉ cuối thu mới có. Cái trong lành vô cùng đặc biệt, khoáng đạt và bao la khác
thường.
Sân bay Gonggar không lớn lắm, nhưng du khách vẫn cảm
giác mênh mang. Trời cao, xanh ngắt, một vẻ trong lành tinh khôi không bao giờ
có ở đô thị, đứng ở đây phóng tầm mắt ra xa, dãy núi trập trùng tựa con rồng
xanh phục trên mặt đất. Diện mạo độc đáo của cao nguyên bất giác làm lòng người
phơi phới.
Nghiêu Vũ hít một hơi thật sâu, chợt bàng hoàng, đúng
như đến một thế giới khác. Du khách xung quanh cũng ngơ ngẩn nhìn, mắt sáng
bừng phấn khích, sung sướng vì đã đến mảnh đất được coi là sạch sẽ cuối cùng
của nhân loại. Cô nghĩ đó chính là hiệu ứng cao nguyên, tiếng nói cười xung
quanh, đoàn người đi qua, tựa như cách một tầng khí quyển, cách một thế giới.
Chuyển máy bay, bay thêm ba tiếng đồng hồ, là một vùng
trời đất khác. Lùi một bước là trời cao biển rộng? Con người nếu có thể bước ra
khỏi cõi lòng, có ứng với câu nói đó?
Lúc ra khỏi sân bay, Nghiêu Vũ nhìn thấy một cây bạch
dương ở bên trái phòng đợi. Cô hiếu kì đi đến gần, thân cây toàn một màu vàng
kim, nghĩ tới cây bạch dương làm cô say mê trong bộ phim Anh
hùng của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Nghiêu Vũ chụp mấy kiểu
ảnh, một cây cũng thành rừng, cô quyết định sau này sẽ quay lại Tân Cương để
ngắm cả rừng bạch dương.
Lên xe bus, hai tiếng đồng hồ từ sân bay đến Lhasa,
Nghiêu Vũ dường như không chớp mắt. Tầm nhìn khoáng đạt, con đường dài hút
không thấy điểm cuối, hai bên đường, loang loáng những đỉnh núi tuyết ẩn hiện
phía xa. Trên băng tuyết thiên cổ không tan, không hề có dấu chân con người. Tại
sao người ta coi Tây Tạng là vùng đất sạch, chính là rất nhiều nơi vẫn còn hệ
sinh thái nguyên sinh, chưa có dấu vết bàn tay con người.
Nghiêu Vũ cười, cuộc đời con người giống như bức vẽ
trên trang giấy trắng. Thêm dần từng nét nội dung, lúc rời khỏi thế giới này,
có những bức trở thành kiệt tác, có những bức lại chỉ toàn những hình lộn xộn.
Nghiêu Vũ cảm thấy mình chắc chắn thuộc trường phái ấn
tượng, chỉ vẽ những đường nét và màu sắc theo cách của mình.
Một người có thể ngưỡng mộ cô, nhất định sẽ hiểu hàm ý
bức tranh của cô, không cần giải thích, nhìn là hiểu, là có thể yêu.
Theo cô nếu có sự đồng điệu, sợi chỉ trắng mong manh
vô hình giữa hai trái tim mới là sợi chỉ đỏ se duyên của ông tơ.
Tìm một khách sạn thuê phòng, uống thuốc nam an thần, ngủ
một giấc. Thức dậy lúc hoàng hôn, hiệu ứng cao nguyên không còn nữa. Nghiêu Vũ
rất hài lòng, khoác ba lô đi dạo khu trung tâm.
Mặt trời cuối ngày vẫn rực rỡ, chưa rụng xuống dãy núi
phía tây. Bóng mặt trăng lờ mờ đã rõ dần trên bầu trời xanh nhạt. Cung điện
Potala trước quảng trường Lhasa với những bức tường cao sừng sững uy nghiêm.
Bạch cung và Hồng cung uy nghiêm mà phóng khoáng. Trên quảng trường, có những
gian hàng chưa đóng cửa, Nghiêu Vũ tiến lại xem, thì ra lại là triển lãm nhà ở.
Bước chân tự đưa cô vào, lại nhìn thấy biển quảng cáo cỡ lớn của tập đoàn Gia
Lâm.
Trên cao nguyên cách mấy ngàn cây số, hồi ức lại ùa
về.
Nghiêu Vũ ngẩn người đứng ngây.
Trong đêm mưa đó, anh đã thức cùng cô, mang tài liệu
giúp cô, ngồi trong phòng nghe cô kể lai lịch những chiếc ly rượu, sáng tinh
sương đã mua bữa sáng mang đến, nhất định bắt cô dự tiệc Giáng sinh, lấy trộm
c
