hình như cô rất thiếu tự nhiên, cô còn nói cô không phải loại
con gái anh có thể đùa bỡn. Có phải cô hoảng sợ vì nụ hôn đường đột của anh?
Không tin tình cảm của anh?
Hứa Dực Trung nghĩ chính anh đã làm hỏng tất cả, vốn
định sẽ chinh phục Nghiêu Vũ từng bước, mọi việc đã tính kĩ, tại sao sự thể lại
thành ra thế này? Bỗng dưng thấy bồn chồn, thở một hơi dài.
Lần đầu tiên bị một cô gái tát, nếu không thật lòng
thích cô, anh sẽ không phiền muộn đến tận bây giờ. Phiền muộn không phải vì cái
tát đó, mà là vì thái độ của Nghiêu Vũ đối với anh.
Ánh nắng nhạt lọt qua tán lá chiếu xuống, mấy con chim
về tổ ríu rít trên đầu. Hứa Dực Trung dần dần bình tĩnh. Bỗng nhiên anh không
trách Nghiêu Vũ nữa. Con người ta do phản xạ bản năng có thể có những hành động
kì lạ, Nghiêu Vũ, chắc cũng thế!
Anh nói anh theo đuổi cô từ lâu, cô còn cười ha hả
khuyên anh đừng đùa, đừng bốc đồng lúc thế nọ lúc thế kia.
Đó chỉ là hành động vô thức bất chợt, anh bất chợt hôn
cô, làm cô hoảng sợ!
Có phải anh đang tìm lí do thanh minh cho Nghiêu Vũ?
Tìm lí do để mình yên lòng, sau đó đi tìm cô?
Rốt cuộc anh thích gì ở cô? Giờ đây, ngoài cảm giác
vẫn lún sâu vào tình yêu, còn thêm nỗi phiền muộn day dứt không yên.
Hứa Dực Trung, cuối cùng vẫn không tìm ra câu trả lời,
chỉ biết anh thích ở bên cô, những chuyện nực cười anh làm vì cô cũng giống
như, giống như gã trai ngốc nghếch tuổi đôi mươi ngày ấy, ngơ ngẩn đến tận
thành Rome vì một bông cúc đỏ.
Anh lại có lý giải khác nguyên do Nghiêu Vũ khoác tay Đồng
Tư Thành trước mặt anh, nếu không bận tâm đến anh sao cô phải làm thế, thấy Đỗ
Lối ngồi trên xe anh, lẽ ra cô phải vui, phải đến chào anh, ít nhất cũng vì
Đồng Tư Thành vừa nhận được đơn hàng của tập đoàn Gia Lâm.
Rồi anh lại nghĩ, phải chăng Nghiêu Vũ cắt tóc không
phải vì muốn làm lại từ đầu với Đồng Tư Thành, mà là vì anh? Ý nghĩ vừa lóe,
anh vội nhảy lên xe, phóng đến chỗ lần trước đón Nghiêu Vũ. Lúc dừng xe, mới
nghĩ ra Nghiêu Vũ nói, bố mẹ cô đã chuyển đến thành phố A.
Hứa Dực Trung bật cười, mình ngốc thật.
Lấy điện thoại lên gọi cho cô, chỉ có lời nhắn số máy
này hiện không tồn tại. Anh hơi ngạc nhiên, gọi cho Vương Lũy: “Cho tôi số máy
của Nghiêu Vũ!”.
“Dực Trung, Nghiêu Vũ thôi việc rồi”.
“Cái gì?”.
“Cô ấy thôi việc đã mấy hôm. Tôi biết cậu đến thành
phố B, nhưng cậu đã nói không muốn biết bất cứ tin gì về Nghiêu Vũ nên không
nói với cậu”.
Hứa Dực Trung cảm thấy rất lạ, Nghiêu Vũ đổi số điện
thoại, lại còn thôi việc, anh bỗng hơi hoảng, dường như cảm thấy không thể tìm
cô được nữa, cảm giác này khiến anh bứt rứt. Lúc này Hứa Dực Trung mới biết,
thì ra đó chính là nỗi nhớ.
Nhìn đồng hồ, mới tám giờ tối. Anh gọi điện báo với
những người trong đoàn đang ở khách sạn, rồi một mình lái xe quay về thành phố
A.
Về đến thành phố A đã mười hai giờ đêm, Hứa Dực Trung
lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Chạy lên tầng, anh chạy quá nhanh, khi đứng
trước cửa căn phòng của Nghiêu Vũ trên tầng bảy, tim đập thình thình. Anh hít
sâu mấy hơi, lấy lại nhịp thở bình thường, mới gõ cửa.
Lúc đầu gõ rất nhẹ, cánh cửa vẫn đóng chặt, không hề
có động tĩnh, gõ mạnh hơn, gọi: “Nghiêu Vũ!”.
Bên trong vẫn im ắng.
Lùi lại một bước, lúc này mới nhận ra, mình lên tầng
quá vội, không nhìn cửa sổ có sáng đèn không.
Một người hàng xóm ra mở cửa, nhìn anh qua lần cửa
sắt, nói gọn lỏn: “Họ chuyển nhà rồi!”.
“Xin hỏi, họ chuyển lúc nào?”.
“Một tuần trước”. Nói xong, đóng cửa.
Hứa Dực Trung ngẩn người. Nghiêu Vũ đổi số điện thoại,
thôi việc, chuyển nhà, dường như lặn mất tăm. Nỗi bực vì cái tát, ghen tuông
với Đồng Tư Thành bỗng chốc tiêu tan. Cô không muốn xuất hiện nữa, không muốn
có bất cứ dính líu nào với anh, nỗi cay đắng, bất an làm anh ngộp thở.
Nghiêu Vũ lại tuyệt tình đến thế! Mỗi lần bỏ đi, đều
thật đúng lúc. Nếu không hiểu cô, anh sẽ cho đây là cao thủ mồi chài đàn ông!
Lúc này lòng anh như lửa đốt, nôn nao, phấp phỏng, chỉ muốn gặp cô.
Vừa xuống cầu thang, anh vừa gọi điện cho Thiên Trần:
“Chào cô, tôi là Hứa Dực Trung, xin lỗi muộn thế này còn làm phiền, cô có thể
cho tôi số điện thoại của Nghiêu Vũ không?”.
Thiên Trần ngớ ra: “Tôi không biết”.
“Cô ấy chuyển nhà rồi, chuyển đi đâu cô biết không?”.
“Tôi không biết”.
“Bây giờ cô ấy làm ở đâu?”.
“Quả thật tôi không biết”.
Hứa Dực Trung sốt ruột: “Cô thân với cô ấy như thế,
sao lại không biết?”.
Thiên Trần thở dài: “Hứa Dực Trung, tôi không biết
thật, lâu rồi tôi không gặp cô ấy, tuần trước Tiểu Vũ có nhắn tin, nói muốn
đóng cửa tu, khi nào xong, sẽ liên lạc, làm sao tôi biết được?”.
Đóng cửa tu? Dực Trung buồn cười, định thành tiên chắc?
Lại chợt nghĩ, hơi nhíu mày. Liệu Nghiêu Vũ có về nhà bố mẹ, bèn hỏi: “Cô có
biết nhà bố mẹ cô ấy ở đâu không?”.
“Tôi cũng không biết, bố mẹ Tiểu Vũ mới chuyển đến đây
chưa lâu, tôi vẫn chưa đến thăm được”. Thiên Trần nghe giọng Hứa Dực Trung, lại
không nhịn được cười, thái độ của Đồng Tư Thành cũng như thế, vậy là phần nào
hiểu được sự rắc rối của Nghiêu Vũ, cô thở dài: “Có lẽ Tiểu Vũ đi du lịch,
