tính
cậu ấy xưa nay vẫn thế, có tâm trạng là lại đi du lịch. À, tôi cũng nói với
Đồng Tư Thành rồi. Còn Tiểu Vũ đi đâu, tôi quả thực không biết”.
Thiên Trần không biết giúp ai sẽ tốt cho Nghiêu Vũ nên
dứt khoát thông tin cho cả hai bên.
Đồng Tư Thành cũng đang tìm Nghiêu Vũ? Hứa Dực Trung
ngạc nhiên, niềm vui bùng lên, không thể kìm đươc anh bật cười.
Nỗi mệt mỏi sau ba tiếng đồng hồ lái xe từ thành phố B
về đây lập tức tan biến, anh rối rít cám ơn, nói: “Xin lỗi, muộn thế này còn
làm phiền, nếu có tin gì của Nghiêu Vũ, cô có thể báo cho tôi không? Cũng nhờ
cô cũng nói với Nghiêu Vũ, tôi đang tìm cô ấy”.
Khi toàn thân Nghiêu
Vũ ép xuống mặt đất, cuối cùng cô đã cảm nhận được phục khấn thành kính hơn quỳ
khấn rất nhiều, đó là toàn thân nằm phục xuống đất, dùng phương thức hèn kém
nhất để cầu xin thần linh.
Nghiêu Vũ thôi việc, chuyển về nhà bố mẹ được gần một
tháng, không liên lạc với ai. Con chó vàng nằm bên dưới, gối đầu lên chân cô.
Nghiêu Vũ vừa liếc nó một cái, nó lập tức đứng lên, nhìn cô với ánh mắt tha
thiết.
Cô thở dài, đưa tay vuốt ve nó. Lát sau rời bàn máy
tính: “Đi thôi, hư quá cả ngày chỉ biết chơi!”.
Cô dắt chó ra ngoài. Xung quanh vô cùng yên tĩnh,
Nghiêu Vũ hít một hơi thật sâu. Sự yên tĩnh một tháng nay quả thực dễ chịu đến
tận xương.
Thôi việc, cô ngồi nhà viết bản thảo, lòng thanh thản,
ngón tay như múa trên bàn phím, đắm chìm trong niềm vui khi tư tưởng thỏa sức
tung hoành. Bố mẹ trước giờ luôn ủng hộ Nghiêu Vũ, mẹ cô bảo: “Chẳng qua là
thêm bát thêm đũa, nếu bí quá thì đem bốn vạn tiền của con gửi ngân hàng lấy
tiền ăn hàng ngày, mỗi tháng năm trăm đồng, con cũng có thể ở ăn chơi sáu, bảy
năm. Ở nhà sung sướng bao nhiêu, hai mẹ con mỗi người một máy tính, cùng làm
việc, lại có người bầu bạn!”.
Bố cũng phải bó tay với hai mẹ con. Trong nhà đã có
hai phiếu bầu, ông là thiểu số. Suy nghĩ kĩ, ông thấy Nghiêu Vũ làm gì cũng
tốt, chỉ cần làm việc, có mục tiêu, có hi vọng. Ăn uống chẳng đáng là bao, còn
về sau thế nào, ông mỉm cười, Nghiêu Vũ đã sống tự lập bên ngoài hai năm, hoàn
toàn có thể tự kiếm sống. Nên cũng tán thành quyết định của con gái, để cô trở
thành người tự do thực sự.
Đi đến vườn hoa, Nghiêu Vũ thả chó ra. Ngoan Ngoan
sung sướng chạy vút đi. Cô ngồi trên ghế đá, nhìn về phía hồ sen. Sen đã qua
thời kì đẹp nhất. Lác đác đã có những chiếc lá tàn. Nhưng khi gió thổi qua vẫn
dập dờn làn sóng xanh, trái tim yên ả của cô lại dậy sóng.
Mở chiếc hộp Đồng Tư Thành tặng, nắp hộp vừa bật, cô
lại lập tức đóng vào. Nghiêu Vũ đã mấy lần muốn xem, cuối cùng vẫn từ bỏ. Bất
kể trong chiếc hộp đựng gì, cô chỉ biết một điều, anh tặng chiếc hộp này, chỉ
có một mục đích, khiến cô cảm động.
Một tháng nay cô hoàn toàn hiểu sự tận tâm của Đồng Tư
Thành. Trước khi về nước, mỗi tuần anh gửi một bức thư, nhắc cô anh sắp về, sau
khi về không lập tức đến tìm cô là muốn theo cô, muốn quấy đảo trái tim đã bình
yên của cô. Nhưng anh cũng không ép cô trả lời, chỉ dịu dàng làm cô mềm lòng.
Những lời anh nói với cô, những nơi anh đưa cô đến đều với dụng ý muốn cô hiểu,
thông cảm và tha thứ cho anh.
Sau đó, trước khi đi công tác, anh tặng cô chiếc hộp
này. Nửa năm sau, Đồng Tư Thành đã dùng thời gian nửa năm, theo đuổi cô lần
nữa, bằng cách khác.
Những nỗ lực của anh, cô hiểu. Nếu anh không trở về,
sao có thể để cô chờ đợi? Khi đó, chính anh cũng không xác định có về nước hay
không. Điều kiện gia đình anh, mơ ước của anh, cô hiểu hết.
Lúc đứng ở xưởng in của trường cũ, Nghiêu Vũ đã tha
thứ cho anh.
Cô chỉ không tìm thấy cảm giác ngày xưa.
Không còn cùng nhau cười phá lên, không còn những xúc
động mãnh liệt bất ngờ, đam mê đã mất. Nhớ lại cảnh Hứa Dực Trung và Đỗ Lối
trong lễ cưới của Điền Viên, lại thấy khó chịu.
Đồng Tư Thành rất hoàn hảo, nói như Tuệ An, có một
người đàn ông ưu tú tận tâm đối với mình là hạnh phúc của phụ nữ. Cô nên nắm
lấy vận may mới phải!
Con chó Ngoan Ngoan lại nhảy nhót quay về, nó đã mệt,
lưỡi lè dài, ý chừng muốn uống nước. Nghiêu Vũ đứng lên, nhìn hồ sen một lần
nữa, thở dài dắt chó về nhà.
Lúc ăn tối, Nghiêu Vũ nói với bố mẹ: “Đồng Tư Thành là
người có chí. Con muốn tiếp xúc lại với anh ấy xem sao”.
Bố mẹ nhìn nhau, bố cô trìu mến nói: “Nghiêu Nghiêu,
con nghĩ kĩ là đúng, người ta phải tiếp xúc mới hiểu nhau. Tiếp xúc lâu sẽ nảy
sinh tình cảm. Huống hồ Tư Thành rất tốt với con, nó suy nghĩ hơi thực tế,
nhưng thực tế được cũng tốt, chỉ còn xem ý con thế nào”.
Gần nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm? Tình cảm có đúng là
có thể nuôi dưỡng nên không? Nghiêu Vũ nhìn mẹ. Mẹ cô bĩu môi: “Vậy thì cứ tìm
đại một người chẳng phải cũng như nhau, có thể nuôi dưỡng được tình cảm mà. Mẹ
quen nhiều chàng trai lắm, Nghiêu Nghiêu, con trồng tất vào một mảnh vườn, xem
ai có thể ra hoa kết trái!”.
Bố cô yên lặng.
Nghiêu Vũ phá lên cười, cô thích câu nói của mẹ.
Nghiêu Vũ muốn đi Tây Tạng. Từ lâu nghe nói Tây Tạng
là vùng đất sạch cuối cùng, lòng đã thầm ngưỡng mộ. Cô muốn đến mảnh đất sạch
yên bình đó để tĩnh tại tâm