iện thoại này sếp dùng khá lâu rồi nhỉ?”
“Đúng vậy, có chuyện gì không?”
“Kiểu dáng cũ kĩ, hơn nữa lại bị sứt một miếng, tại sao sếp vẫn mang
theo bên người?” Giọng Chung Lăng khá sắc, cô không phát hiện ra rằng
thực ra câu hỏi của mình rất bất lịch sự.
Ánh mắt Hướng Huy lóe lên.
“Dĩ nhiên sếp có thể lựa chọn không trả lời, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của sếp.”
“Ok.” Hướng Huy đáp ngắn gọn.
“…” Chung Lăng không biết phải nói gì thêm.
“Còn vấn đề gì nữa không?” Nét mặt Hướng Huy dường như đã có phần mất tự nhiên.
Đột nhiên Chung Lăng không còn can đảm nhìn anh ta, cô quay mặt đi hỏi nhỏ: “Sáu năm về trước, có phải sếp sống ở Anh không?”
Im lặng hồi lâu. Trong lúc Chung Lăng tưởng rằng Hướng Huy sẽ không lên tiếng nữa thì anh ta lại đáp rất nhỏ: “Đúng vậy”.
Chung Lăng khẽ thở dài: “Cảm ơn sếp”.
Hướng Huy nhìn cô ra ngoài, mệt mỏi xoa xoa cánh mũi, nghĩ ngợi hồi
lâu rồi bấm điện thoại gọi sang Anh, sau khi đầu bên kia nhấc máy, anh
nói: “Đường Tranh, có lẽ… Chung Lăng đã nhận ra tôi rồi”.
Đối với Chung Lăng, đó là những ký ức đen tối, tồi tệ. Nếu Hướng Huy
không xuất hiện thì e rằng cô sẽ không bao giờ muốn nhớ lại quãng thời
gian đó.
Khi vừa sang Anh, cuộc sống của cô vô cùng tồi tệ, thậm chí có thể
dùng từ hỗn loạn để miêu tả. Trốn tiết, hút thuốc, nghiện rượu, kết bạn
với đủ mọi loại đàn ông.
Quách Chỉ Quân khuyên nhủ nhưng cũng chẳng ăn thua, không còn cách
nào khác, Chỉ Quân châm chọc rằng số bạn trai của Chung Lăng có thể tập
hợp thành một quân đoàn.
Nhưng may mà mới chỉ là kết bạn, cô vẫn chưa đồi bại đến mức lấy cơ thể của mình ra làm trò đùa.
Đêm hôm đó, như bao đêm khác, cô một mình lang thang trên đường, cho
đến tận đêm khuya, cô bước vào quán bar có tên Claridges. Cô đã đến đây
nhiều lần và rất thích loại rượu mạnh Tequila của Mexico được sản xuất
từ nhựa hay nước ép của cây Agave Americana1, có lẽ là do được hưởng gen di truyền từ người cha, tửu lượng của cô khá tốt. Không dễ say, nhưng
cảm giác ngà ngà đủ để khiến cô quên hết mọi nỗi ưu phiền, bao gồm
chuyện tình vô liêm sỉ của Tưởng Viêm – một thời từng là bạn thân nhất
của cô – với ba cô.
1 Loài cây được trồng đầu tiên ở Mexico và được thuần hóa khá nhiều ở trong vùng Địa Trung Hải, các đảo của Đại Tây Dương, Nam Phi Châu, An
Độ và các nước Đông Dương. Cây Agave Americana được sử dụng để sản xuất
các dạng đồ uổng chứa cồn ở khu vực Trung Mỹ như bia pulque và rượu
mezcal, trong khi các loài khác có giá trị để lấy sợi.
Khi ấy cô vừa mới qua sinh nhật tuổi hai mươi ba, trẻ trung, xinh
đẹp, không má phấn môi son nhưng ăn mặc rất ***y, cộng với đôi mắt to
tròn, long lanh, khiến bao ong bướm rập rờn vây quanh.
Cô thích được đàn ông bao vây, cũng thích cảm giác được đàn ông nâng niu trong lòng.
Chỉ có điều cô thay bạn trai như thay áo, tốc độ nhanh đến khó tin,
thường là bạn bè trong lớp chưa kịp biết tên bạn trai của cô thì cô đã
thay người mới rồi.
“Hi”, một anh chàng dáng vẻ như lưu học sinh lên tiếng chào cô. “Anh
có thể ngồi ở đây được không?” Anh chàng chỉ vào vị trí đối điện với cô.
Thực ra trong quán bar vẫn còn rất nhiều chỗ trống, nhưng anh ta cứ
đòi ngồi ở đây, Chung Lăng thừa hiểu ý đồ của đối phương. Nhưng cô không quan tâm mà nhún vai đáp: “Tùy thôi”.
“Anh là Ben, còn em tên gì?” Anh chàng hỏi bằng tiếng Anh.
Chung Lăng cũng đáp bằng tiếng Anh: “Kiya”.
“Người Nhật hay người Hàn Quốc vậy?”
Chung Lăng sững lại trong giây lát rồi đáp: “Người Trung Quốc”.
“Vậy hả”, Ben nói, nụ cười tỏ ra rất tự hào.
“Còn anh thì sao?”
“Anh là người Nhật Bản.” Anh ta ưỡn ngực nói.
Chung Lăng khinh miệt cười khẩy: “Thảo nào”.
“Sao vậy?” Anh chàng thắc mắc.
“Chiều cao của anh mà ở Trung Quốc thì chẳng khác gì nhóm tàn tật loại hai.” Chung Lăng gằn từng chữ một.
“…”
Chung Lăng vui vẻ nâng ly.
Sau đó Quách Chỉ Quân đã tò mò hỏi rằng: “Nếu anh chàng đó là người Hàn Quốc thì cậu sẽ trả lời thế nào?”
Chung Lăng không hề đắn đo mà đáp luôn: “Tớ sẽ nói rằng anh đã đi giải phẫu thẩm mỹ cho mặt mấy lần rồi?”
Hồi ấy, cô luôn nói năng sống sượng, không nể mặt ai như vậy. Dĩ
nhiên, cô cũng không thể ngờ rằng, chính câu nói mỉa mai này đã gây tai
họa cho cô.
Không hiểu sao, tối hôm đó tự nhiên Chung Lăng lại cảm thấy chán ngấy cuộc sống lông bông, tạm bợ. Cô uống nốt nửa ly rượu cuối cùng, đặt mấy bảng lên mặt quầy rồi chuẩn bị ra về.
Đúng lúc này điện thoại của cô lại đổ chuông.
Chung Lăng thờ ơ nhấc máy: “A lô, ai đấy?”
“Chị à?” Giọng Chung Khải vang lên ở đầu bên kia điện thoại.
Chung Lăng ậm ờ đáp: “Ừ, có chuyện gì không?”
Hồi lâu không thấy ai trả lời, Chung Lăng đang thắc mắc thì dường như ống nghe lại được chuyển cho ai đó: “Thôi để ba nói với nó”.
“Lăng Lăng, ba đây. Có một việc, ba buộc phải nói với con.” Dường như ông Chung đang cố gắng kìm chế cảm xúc, giọng khản đặc.
Đột nhiên, một linh cảm chẳng lành ập tới.
“Mẹ con đã mất từ ba hôm trước rồi.”
Chung Lăng bình tĩnh lắng nghe.
“Ba biết hôm nay con có một môn thi quan trọng, sợ ảnh hưởng đến con
nên giấu tận đến bây giờ mới nói cho