cao lương mĩ vị thôi”.
Chung Lăng không ngại ngần mà đón lấy ngay, gắp một miếng mì lên ăn,
ai cũng biết mì ăn liền ngửi thì thơm, nhưng ăn vào lại thấy vô cùng
nhạt nhẽo, và thế là cô lẩm bẩm: “Giá mà có cái gì ăn kèm thì miễn chê
nhỉ”.
Hạ Dương vỗ đét tay lên trán, đặt bát mì xuống rồi lại chạy ra ngoài, lần này anh mang vào hai chiếc xúc xích. “Lấy trong tủ lạnh đấy”, nói
xong lại móc ra hai quả trứng muối đựng trong túi hút chân không như làm ảo thuật.
“Anh định ngủ đông hay sao vậy? Tích lũy lắm lương thực thế.” Chung Lăng nheo mắt cười.
Hạ Dương gãi đầu: “Đợt trước hay phải làm thêm giờ, bụng đói thì đầu gối phải bò thôi”.
Chung Lăng bóc túi ra, động tác vô cùng nhàn nhã, dường như đang thưởng thức món ăn của Pháp, không hề hấp tâp vội vàng.
“Cô thú vị thật đấy” Hạ Dương buột miệng nói.
Chung Lăng liền hất hàm ra ý muốn hỏi.
“Ờ, biết tiến biết lùi, không nóng vội, biết chịu khổ, là em bé ngoan.”
“…” Chung Lăng suýt sặc, “Xin hỏi, anh đang viết bản tổng kết cuối kỳ hả?”.
Hạ Dương nhìn thẳng vào cô nhưng không cười.
Trước cái nhìn lặng lẽ của Hạ Dương, hai má Chung Lăng dần dần đỏ ửng, rồi cô đành cúi đầu.
“Mì nguội rồi kìa, thôi ăn đi.” Hạ Dương quay mặt đi, cười chỉ vào bát mì.
Chung Lăng khẽ “ờ” một tiếng, không biết trong lòng đang hụt hẫng hay đang thầm thở phào.
Ăn xong bát mì ăn liền với xúc xích và trứng muối, không biết nên gọi là bữa tối hay bữa đêm, Hạ Dương tranh phần lau bàn và vứt bát đũa ra
thùng rác. Còn Chung Lăng thì nhàn hạ thảnh thơi.
Thu dọn xong xuôi, Hạ Dương lại lục lọi một hồi trong tủ đựng giấy tờ chung, cười tủm tỉm nói: “Tìm thấy rồi”.
“Gì vậy?” Chung Lăng hỏi.
“Sạc pin.” Hạ Dương cười cười nói: “Chắc là điện thoại của cô dùng
được”, rồi anh bổ sung: “Nhỡ người nhà, bạn bè có việc cần tìm lại không tìm được sẽ lo đấy”.
Chung Lăng thấy cảm động trước sự tận tâm của anh, nhưng vẫn cứng đầu nói: “Chẳng có ai tìm đâu”. Mặc dù nói vậy, cô vẫn móc điện thoại ra
cắm vào ổ sạc.
Trong tích tắc mở máy, chuông báo tin nhắn đổ liên hồi, nụ cười trên môi Hạ Dương lại càng hiện rõ hơn.
Khóe mép Chung Lăng bất giác giật giật.
Trong hòm thư đến có bảy, tám tin nhắn chưa đọc, ngoài mấy tin rác
của công ty viễn thông, tin cho vay lãi, cung cấp hóa đơn, còn lại đều
là tin nhắn của Quách Chỉ Quân.
“Cậu đến nhà hàng chưa?”
“Thế hẹn người ta mấy giờ?”
“Muốn chết hả, dám tắt máy ư”.
“Cậu nhớ đấy, mình sẽ cho cậu một trận biết tay.”
Thời gian nhận tin nhắn là 6 giờ 34 phút, 7 giờ 30 phút, 8 giờ 15 phút, cuối cùng là 9 giờ đúng.
Chung Lăng không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, kể cả là cô hẹn hò
với người khác thì cũng không đến mức phải kích động như vậy chứ. Cô
không định gọi điện thoại giải thích với Chỉ Quân, gần sáng rồi, nhỡ mà
phá đám giây phút tình chàng ý thiếp của vợ chồng người ta thì thất đức
quá.
Cô một lòng một dạ nghĩ cho Quách Chỉ Quân, nhưng người ta lại không
chịu buông tha cho cô. Vừa uống được ngụm trà sữa do Hạ Dương pha, chưa
kịp thưởng thức hương vị thì tên Chỉ Quân đã nhấp nháy trên màn hình
điện thoại.
Tiếng chuông nghe rất vang trong không gian tĩnh mịch, Chung Lăng liếc Hạ Dương một cái rồi lặng lẽ nghe máy.
“Alô.”
“Đồ chết tiệt, sao bây giờ mới chịu nghe máy.”
Tiếng quát như tiếng gào thét của sông Hoàng Hà làm Chung Lăng giật
mình, suýt thì làm rơi điện thoại xuôhg đất, Chung Lăng ngượng ngùng
hắng giọng, lại liếc Hạ Dương cái nữa, anh chàng vẫn đang chăm chú nhìn
màn hình máy tính, dường như không nghe thấy động tĩnh phía bên cô.
“Có gì thì cứ bình tĩnh nói xem nào, bạn Quách Chỉ Quân.” Chung Lăng
cười giả lả, chơi với nhau lâu rồi, cô biết rất rõ mỗi khi Chỉ Quân lên
cơn điên thì tuyệt đôì không được gây gổ.
'Tại sao cậu lại xảo quyệt như vậy, thay đổi địa chỉ đi ăn mà không
thông báo cho mình, báo hại mình đợi hơn ba tiếng đồng hồ, lại còn vứt
Lâm Sâm ở nhà một mình nữa, cậu đối xử với mình thế hả?” Quách Chỉ Quân
nổ một tràng dài như bắn súng liên thanh, không hề dừng lại giữa chừng.
Chung Lăng khóc dở mếu dở: “Tiểu thư ơi, sao dạo này nàng ăn nói gì
mà uyên thâm thế, tha lỗi cho sự ngu dốt của mình, mình chẳng hiểu gì
cả”.
Sau khi nghe Chỉ Quân giải thích một hổi, cuối cùng Chung Lăng đã hiểu đầu đuôi sự việc.
Sau khi tan sở, Quách Chỉ Quân đã có mặt từ sớm ở nhà hàng để phục
kích, muốn chiêm ngưỡng nhân vật mà Chung Lăng đã hẹn. Ai ngờ, nước trà
uống hết ấm này đến ấm khác, bị nhân viên nhà hàng lườm hết lần này đến
lần khác mà vẫn không thấy bóng dáng Chưng Lăng đâu. Đến khi đói mờ mắt
định gọi mấy món ăn cho bõ tức thì phát hiện ra vì đi vội quá, quên cả
ví tiền ở bàn làm việc, cuối cùng đành phải tiu nghỉu chuồn mất trước
ánh mắt nảy lửa của nhân viên nhà hàng.
Không nghe thì thôi, nghe xong Chung Lăng liền cười ngặt nghẽo.
“Còn cười được à?” Chỉ Quân cay cú nói.
Chung Lăng vui không sao kể xiết: “Ai bảo cậu thích nhòm ngó chuyện của người khác như vậy, đáng đời”.
Quách Chỉ Quân nói: “Nếu cậu nói sớm thì mình đã không xui xẻo như thê*'.
Chưng Lăng tưởng tượng ra cảnh cô nàng Chỉ Quân vốn rất
