Snack's 1967
Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325643

Bình chọn: 8.00/10/564 lượt.

ìn Hạ Dương bước vào hiệu thuốc rồi đẩy Chung Lăng một cái: “Chị thấy gã Hạ Dương thế nào?”

“Thế nào là sao?” Chung Lăng không hiểu.

“Ấn tượng của chị về gã có tốt không?” Chung Khải vẫn không chịu

buông tha, nhất quyết phải khai thác được thôn tin nóng hổi từ Chung

Lăng.

Chung Lăng đâu phải kẻ ngốc, Chung Khải và ba cô có ý đồ gì, cô đã đi guốc trong bụng họ. Cô chỉ cười cười đáp: “Ý mày là chị và anh ta có cơ hội phát triển sâu hơn không hả?”

“Vâng.” Chung Khải gật đầu như gà mổ thóc.

“Không thể.” Chung Lăng không hề do dự.

“Vì sao?”

Chung Lăng liền nhếch mép: “Tính cách không hợp”.

“…”

Chung Lăng không nói gì nữa, có một số chuyện không cần phải nói vói

người khác, tự mình hiểu là được. Hạ Dương thích những cái thuộc về

truyền thống, ví dụ câu cá, còn cô thì cho rằng đó là những trò vô vị.

Sách mà Hạ Dương đọc li những cuốn tiểu thuyết giải trí như Thiên long

bát bộ, vì Diêu Thiên Thiên và anh ta đều hỏi về tên cô, vừa nãy cô phải lên mạng search mới biết Chung Linh1 là ai, vì loại sách này cô không

bao giờ động đến. Điều quan trọng nhất là, cô là sếp của Hạ Dương, cô

chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ cho người có vị trí thấp hơn mình cơ hội.

1 Cách phát âm của hai tên “Chung Lăng” và “Chung Linh” giống nhau,

đều là Zhong Ling. Diêu Thiên Thiên và Hạ Dương đều hiểu nhầm tên Chung

Lăng là Chung Linh – nhân vật trong tiêu thuyết Thiên long bát bộ của

nhà văn Kim Dung.

Nhà Hạ Dương gần nhất, Lưu Duy Minh cho anh xuống ở cổng, lúc vẫy tay tạm biệt mọi người, Hạ Dương lại hắt xì hơi thêm ba cái nữa.

Chung Lăng cau mày nói: “Nếu thấy người không khỏe thì mai anh cứ nghỉ ở nhà, tôi sẽ ký giấy nghỉ ốm cho anh”.

Hạ Dương giơ tay tỏ ý “Ok”.

Chung Khải cười cười, ánh mắt lộ rõ vẻ ranh mãnh: “Chị, chị quan tâm đến gã đó mà”.

“Đó là do chị sợ hắn lây sang mọi người.” Chung Lăng mím môi. “Huống

hồ chị đâu có phải là bà sếp không biết điều” Cô ngừng một lát: “Hơn nữa anh ta cũng vì Lội Lội nên mới ốm mà”. Nói xong, cô lườm Chung Khải một cái: “Tại sao chị phải giải thích cho cậu nhiều thế nhỉ, tốn công, phí

nước bọt”.

“…”

Sau khi đưa Chung Khải đến công ty điện ảnh, trên xe chỉ còn lại

Chung Lăng và Lưu Duy Minh, không ai chịu lên tiếng, bầu không khí trong xe vô cùng ngột ngạt.

“Thôi đỗ ở đây đi.”

“Vẫn chưa đến mà.” Mặc dù nói vậy nhưng Lưu Duy Minh vẫn phanh xe gấp.

“Đây là đường một chiều, vòng sang không tiện” Chung Lăng bình thản đáp.

“Vâng”.

“Bye bye.” Chung Lăng đóng cửa, không hề ngoái đầu lại.

“Cô chủ.”

Chung Lăng vẫn không ngoái đầu lại: “Có chuyện gì vậy?”

“Cô chủ, chủ tịch rất quan tâm đến cô.”

“Đó là ba tôi, tôi tin là tôi hiểu ông ấy hơn anh.” Giọng Chung Lăng vô cùng lạnh lùng.

“Cô nên thường xuyên về thăm ông.”

“Tôi làm thế nào không cần anh phải chỉ tay năm ngón.”

“Cô chủ.” Lưu Duy Minh giật giọng.

Chung Lăng còn lâu mới sợ anh ta, cô cao giọng nói “Lưu Duy Minh, nếu anh đã gọi tôi là cô chủ thì mong anh hãy tự giác làm bề dưới”. Cô nhấc gót bước mạnh lên bậc thang rồi biến mất.

Lưu Duy Minh rút ra một điếu thuốc và châm lửa, khuôn mặt trở nên mông lung, mơ hồ giữa làn khói thuốc.

Hôm sau, Chung Lăng đến công ty chưa được bao lâu thì Hạ Dương gọi

điện thoại đến xin nghỉ ốm, trợ lý của Chung Lăng đã vui vẻ đồng ý.

Cô mở máy tính, ngón tay gõ trên bàn phím nhanh như máy. Hiện nay, vị thế của cô ở công ty chưa vững, không những thế còn rất lung lay. Cô

biết cấp trên sẽ không cho cô nhiều thời gian, thế nên cô phải nhanh

chóng đề ra một phương án marketing xuất sắc để khẳng định bản thân.

Tới giờ ăn trưa, cô vẫn ăn cơm một mình, bình thường có Đới Hiểu Lam

ăn cùng, nhưng hôm nay cô bé lại mang cơm, Chung Lăng một mình, lẻ loi

vô cùng.

Hồi còn ở Anh, cô thường xuyên bận đến mức không có thời gian ăn cơm, thường phải nhờ trợ lý mua bánh sandwich, ăn vội vàng cho đỡ đói. Còn

hiện tại, trong tay không có dự án nào, ngồi trong phòng làm việc mãi

cũng thấy chán, thôi thì đi ra ngoài vậy.

Tám năm rồi cô không về nước, Thượng Hải đã có rất nhiều thay đổi,

cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc đó cứ bám riết lấy cô. Chung Lăng vốn là người rất kém trong khoản nhớ đường, cộng với việc vừa đi vừa suy

nghĩ mông lung, suýt thì lạc, quay về công ty đã gần hai giờ chiều.

Cô hỏi Đới Hiểu Lam có ai hoặc có việc gì gọi cô không, câu trả lời không nằm ngoài dự đoán, cô cười buồn.

Từ WC đi ra, cô nhìn thấy một bóng người không nên xuất hiện ở công

ty hôm nay, anh ta một tay xách laptop, một tay cầm giấy ăn lau mũi,

thỉnh thoảng lại ho vài tiếng.

Chung Lăng bước đến sau anh ta rồi hỏi nhỏ: “Sao anh lại đi làm?”

Hạ Dương hơi bị khan tiếng: “Khách hàng gọi, không đến không được”.

“Bộ phận chăm sóc khách hàng đâu phải chỉ có mình anh, anh cử người

khác đi không được à, việc gì phải lao tâm khổ tứ như vậy?” Mặc dù là

người làm việc nhiều nhưng Chung Lăng đã quen với cách giải quyết công

việc của người phương Tây, tách bạch rõ rang công việc và sinh hoạt, lúc cần nghỉ ngơi, cô không bao giờ để công việc ảnh hưởng đến mình.

“Khách hang quan trọng, không thể để mất lòng.”