The Soda Pop
Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325302

Bình chọn: 8.5.00/10/530 lượt.

ại thò đầu lên thở mấy nhịp, sau đó lại lặn xuống.

Chung Lăng như kiến bò trên chảo, nếu cô biết bơi thì chắc cô nhảy

xuống lâu rồi, dù gì cũng tốt hơn là đứng ở trên bờ sốt ruột như lúc

này.

Cô liên tục nhìn đồng hồ, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hạ

Dương lặn xuống hồ hết lần này đến lần khác, lần nào cũng thất vọng ngoi lên.

Nhân viên cứu nạn đến nhanh hơn cô tưởng, sau khi nhận được điện

thoại, mấy viên cảnh sát liền có mặt ngay, hỏi vị trí cụ thể xong, không nói thêm câu nào mà nhảy ngay xuống hồ tìm kiếm.

Chung Lăng đi đi lại lại không biết bao nhiêu vòng trên bờ, tay nắm

chặt thành nắm đấm nhợt nhạt. Cô biết thời gian càng kéo dài thì khả

năng sống sót của Lội Lội càng thấp, Hạ Dương và mọi người không bỏ

cuộc, chắc chắn cô cũng không thể bỏ cuộc.

Tưởng Viêm đầu tóc xõa xượi lao đến như điên, cô túm ngay vạt áo Chung Lăng hét lớn: “Lội Lội đâu?”

“Có thể Lội Lội bị ngã xuống hồ, tôi đã báo cảnh sát, họ đang cứu

trợ, cô đừng sốt ruột.” Vừa nãy Chung Lăng không dám nói rõ trong điện

thoại.

Tưởng Viêm sắc mặt tái nhợt, tay bóp chặt cổ Chung Lăng gào khóc: “Chính mày đã đẩy nó xuống hồ đúng không?”

Chung Lăng không thở được, nhưng vẫn cố gắng đi với giọng nhẹ nhàng: “Cô bình tĩnh lại đi”.

Tưởng Viêm lắc người Chung Lăng như một kẻ lên cơn điên: “Mày là con

hồ ly tinh, tại sao mày lại quay về, tao chỉ có một đứa con gái mà mày

cũng không chịu buông tha cho nó”. Cô ta vừa gào vừa khóc, hai mắt đỏ

như hai hòn lửa, mặt mày gớm ghiếc.

Bị lắc mạnh, Chung Lăng cảm thấy đầu óc quay cuồng mắt mũi hoa lên,

cô ra sức ho, nhưng trước cơn thịnh nộ lên đến cực điểm của Tưởng Viêm,

cô không thể thoát ra nổi.

May mà Chung Khải kịp thời chạy đến, cậu đẩy ngã Tưởng Viêm ra, để Chung Lăng đứng sau lưng: “Bà định bóp chết chị ấy hả?”

Tưởng Viêm chỉ thẳng vào Chung Lăng như lên cơn điên móng tay nhọn

gần như đâm thẳng vào má Chung Khải “Nếu Lội Lội có mệnh hệ gì thì tao

sẽ không cho mày được sống yên ôn đâu .

“Chị cứ mặc kệ mụ ta.” Chung Khải vỗ lưng cho Chung Lăng dễ thở hơn.

Chung Lăng thở hổn hển nói: “Chị không sao”.

“Để em xuống xem thế nào, chị cẩn thận con mụ điên này đấy.” Chung Khải vẫn không yên tâm nên nhắc thêm.

Chung Lăng vội gật đầu.

Tưởng Viêm lo cho con gái, mấy lần bất chấp nguy hiểm định lao xuống

tìm, nhưng đều bị Chung Lăng túm lại: “Cô không biết bơi, lẽ nào còn

muốn để mọi người phân tâm cứu cô nữa ư?”

Thế là cô ta mới chịu thôi, tay ôm chặt đầu, chân giậm thình thịch,

lúc thì nhìn xuống hồ, lúc lại nhìn chằm chằm Chung Lăng, khiến cô sởn

hết gai ốc.

Không biết đã đợi bao lâu, Hạ Dương, Chung Khải và một viên cảnh sát

khác ủ rũ lên bờ, trước ánh mắt chờ đợi Chung Lăng và Tưởng Viêm, ánh

mắt họ đều né tránh rồi lắc đầu.

Tưởng Viêm òa khóc, lao vào Chung Lăng như điên, may Chung Khải đã có sự chuẩn bị tinh thần từ trước, các cú đánh của Tưởng Viêm đều rơi vào

người cậu.

“Chung Lăng, mày đền con gái cho tao, đền con gái cho tao!” Tưởng Viêm ngồi phịch xuống đất, lấy hết sức bình sinh

Chung Lăng chết lặng một bên, mặt mày vô cảm, trong lòng chứa vô vàn cảm xúc.

“Mấy người đang làm gì vậy?” Một giọng ồm ồm cất lên sau lưng họ.

Chung Lăng vội quay đầu lại, cảnh tượng đầu tiên đạp vào mắt cô là

Lội Lội đang đắc ý ngồi vắt vẻo trên cổ ông Chung, vừa cười vừa túm chặt mái tóc hoa râm của ông miệng còn đang ngậm một cái kẹo mút.

“Anh Hạ Dương, anh Chung Khải, sao các anh ướt hết vậy?” Rồi cô bé

ngây thơ nói tiếp: “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Chị ơi, sao chị cũng khóc

vậy?”

Chung Lăng mặt ướt đẫm nước mắt, đưa tay lên lau nhưng không thể lau sạch.

Tưởng Viêm lao đến như mũi tên, ôm chặt con gái: “Con gái yêu, con gái ngoan của mẹ, con làm mẹ sợ quá đi thôi”.

Chung Lăng thở phào, chân mềm nhũn, cũng may Hạ Dương đỡ cô kịp thời, ý cười ranh mãnh hiện trong đáy mắt: “Tôi sẽ không thấy phiền nếu cô

mượn tạm bờ vai của tôi để dựa”.

Chung Lăng không còn đầu óc nào để cãi nhau với anh.

Chung Đức Phúc là người từng trải, vừa nhìn thấy cảnh tượng này lập

tức hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì, bèn vội nói với viên cảnh sát: “Một

sự hiểu lầm, xin lỗi các anh nhé, để các anh phải mất công mất buổi

quá”.

“Không sao, quan trọng nhất là cháu bé không xảy ra chuyện gì.”

Sau khi hết lời cảm ơn mấy viên cảnh sát và tiễn họ về, ông Chung

quắc mắt nhìn Tưởng Viêm, nhưng cô ta dắt tay Lội Lội như không có

chuyện gì xảy ra rồi để lại một cái bóng ngạo mạn cho tất cả mọi người.

''Ba, ba đưa Lội Lội đi mua đồ mà sao không nói với bọn con một

tiếng.” Giọng Chung Lăng tỏ ý trách móc, mà vẫn còn tim đập chân run.

Ông Chung không biết phải trả lời thế nào, chẳng lẽ lại nói với con

gái rằng ông cố tình để cô và Hạ Dương có cơ hội nói chuyện riêng với

nhau. “Lúc đầu tưởng sẽ quay lại ngay nhưng Lội Lội nhìn thấy thú nhún

lại thích quá, không chịu về, đành phải cho nó chơi, không ngờ lại để

mọi người phải lo lắng như vậy”.

“Cũng là do bọn cháu sơ ý, đáng lẽ phải nghĩ đến việc bác dắt Lội Lội theo.” Nụ cười kín đáo hiện trên môi Hạ Dương.

Chung Lăng liền cau mày hỏi: “Thế c