hị ơi”. Nói rồi liền chạy về phía Chung Lăng.
Sau một lúc luống cuống, Chung Lăng liền bế cô bé lên. Cô véo mũi Lội Lội rồi cười tủm tim hỏi: “Sao em lại biết chị là chị gái em?”
Chung Lội liền nhỏ nhẹ đáp: “Trên bàn làm việc của ba có ảnh chị mà”.
Đôi mắt Chung Lăng chợt sáng lên lấp lánh, cô từ từ ngẩng đầu lên, chạm đúng vào ánh mắt của ba cô.
Ông Chung ngại ngùng nhìn đi nơi khác.
“Lội Lội, sang ngồi chỗ mẹ này.” Nét mặt Tưởng Viêm tỏ ra không vui.
Lội Lội liền chu môi nói: “Con muốn ngồi chỗ chị cơ”.
Tưởng Viêm đang định nói tiếp thì ông Chung đã xen vào: “Thôi cứ để hai đứa nó ngồi với nhau”.
Tưởng Viêm cũng ngại không nói gì thêm nữa.
Chung Lăng liền bế Lội Lội lên đùi, dịu dàng hỏi: “Lội Lội thích ăn món nào?”
“Món này, món này, món này, cả món này nữa.” Lội Lội chỉ vào hết đĩa nọ đến đĩa kia, khiến tất cả mọi người đều cười ồ lên.
Chung Lăng nín cười: “Em ăn ít cá nhé”. Rồi cô gắp một miếng cá, cẩn
thận bỏ hết xương ra rồi lấy thìa bón cho cô bé. Lội Lội mặt mày khổ sở
như phải ra trận, miễn cưỡng ngậm lấy miếng cá, gần như không nhai mà
nuốt chửng ngay.
Chung Khải vân vê ngón tay trên sống mũi, cười tủm tỉm nói: “Chị giỏi thật đấy”.
Chung Lăng nhìn mọi người với ánh mắt thắc mắc, chị giúp việc đứng bên cạnh liền cười giải thích: “Lội Lội ghét nhất là ăn cá”.
“Lội Lội có muốn xinh đẹp không, muốn xinh đẹp thì phải ăn nhiều cá.” Chung Lăng nhẹ nhàng dỗ dành rồi tranh thủ bón thêm một miếng to cho cô bé.
Lội Lội ra sức gật đẩu: “Em muốn xinh đẹp như chị cơ”. Nói xong liền chủ động đưa tay ra cầm thìa.
Tưởng Viêm mặt không biểu lộ cảm xúc, còn ông Chung thì tay chống cằm cười rất hạnh phúc. Ý cười thoải mái hiện trong mắt Chung Khải: “Xem ra chị rất có kinh nghiệm dỗ trẻ con nhỉ”.
Chung Lăng mỉm cười, không nói gì.
Lội Lội ăn rất ít, mới được mấy miếng đã kêu no. Cô bé đưa bàn tay nhỏ nhắn lên dụi mắt, vừa dụi vừa ngáp.
“Đến giờ Lội Lội ngủ trưa rồi.” Cô giúp việc nói với vẻ có kinh nghiệm.
Tưởng Viêm liền cười khẩy nói: “Bình thường giờ này ngủ say rồi, hôm
nay bị đảo lộn giờ giấc”. Lại một lần nữa tranh thủ nói kháy Chung Lăng.
Chung Lăng vờ như không nghe thấy, chẳng mấy khi về nhà, cô không muốn lãng phí thời gian vào việc cãi nhau.
Tưởng Viêm lại nói tiếp: “Đưa Lội Lội cho tôi, tôi phải bế nó lên
tầng ngủ”. Rồi cô ta lại tiếp tục nói mát: “Lăng Lăng ăn nhiều vào nhé,
thức ăn hôm nay toàn là những món cô thích đấy, tối qua ông nhà đã dặn
nấu mà”.
Chung Lăng tiếp tục lặng thinh, ở nước ngoài nhiều năm, không học được gì nhiều, có điều đã quen với bài “bánh qui bơ”.
Chỉ có điều Lội Lội lại không chịu buông cô ra, cánh tay nhỏ xinh túm chặt eo cô, rõ ràng là ngáp liên hồi nhưng nhất định không chịu rời.
“Để tôi bế nó lên.” Cô nói.
Tưởng Viêm không cam lòng, nhưng cũng không có cách nào khác, đành lạnh nhạt nói: “Thế thì làm phiền nhé”.
Chung Lăng khẽ thả lỏng rồi nói với cô giúp việc: “Em đi trước đi”.
Rời khỏi bàn ăn, Chung Lăng liền thở phào. Cả bữa cơm chẳng ăn được
mấy miếng mà phải chịu bao nỗi ấm ức. Nếu tiếp tục thế này kiểu gì cũng
mắc bệnh về đường tiêu hóa hoặc viêm loét dạ dày. Cũng không biết mấy
năm qua Chung Khải phải sống thế nào, nhưng nó cũng không phải là kẻ thà là cãi nhau chứ không chịu nín nhịn cho qua chuyện điểm này, nó rất
giống với ông Chung.
Khó khăn lắm mới lừa được Lội Lội ngủ, Chung Lăng toát hết mồ hôi. Rồi cô lại hỏi: “Chăm một đứa trẻ chắc vất vả lắm nhỉ”.
Cô giúp việc thật thà trả lời: “Bình thường Lội Lội rất ngoan, rất biết nghe lời ạ”.
Nhìn Lội Lội ngủ say, bất giác Chung Lăng nhớ lại tuổi thơ của mình.
Ngày nào cũng chạy nhảy như chú ngựa hoang, hai chị em suốt ngày gây
họa, khiến ba mẹ vô cùng đau đầu. Đến khi cô vào đại học, quen Tưởng
Viêm, những tháng ngày vô lo vô nghĩ, không biết buồn khổ là gì đó mó có sự thay đổi.
Đôi lúc cô thường tự đặt câu hỏi rằng, nếu năm đó, cô không đưa Tưởng Viêm về nhà thì phải chăng cuộc đời cô sẽ hoàn toàn khác với hiện tại.
“Cô ạ, phòng của cô mới được quét sơn lại rồi, cô có muốn sang ngó
qua không?” Tiếng cô bé giúp việc đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Chung Lăng liền vuốt tóc, cười đáp: “ừ”.
Cô bé giúp việc ân cần dẫn đường, Chung Lăng cười cười, mặc dù rất
lâu rồi cô không về nhà, nhưng không đến nỗi ngay cả phòng của mình cũng không nhớ nổi.
Đến khi vào phòng rồi, Chung Lăng mới sững sờ. Không biết ý tưởng của ai mà toàn bộ màu sơn đều là màu hồng phấn.
“Cô không thích ạ?” Cô bé giúp việc quan sát phản ứng trên mặt Chung Lăng rồi rụt rè hỏi.
Chung Lăng liền nhún vai, cô không có ý định ở đây lâu, nên việc thích hay không thích có ảnh hưởng gì đâu.
Xuống lầu đứng lúc nghe thấy Chung Khải hỏi: “Lần trước nghe ông nói
công ty ông mới có một vị nữ giám đốc, có phải cô nàng ba mươi mấy tuổi
đầu mà chưa có ai rước đi không?”
Hạ Dương gãi gãi mũi, liếc về phía Chung Lăng, cười ma mãnh đáp: “Nghe nói cô nàng chưa đến ba mươi”.
“Tính tình thế nào?”
“Ngoài việc tám giờ sáng có mặt ở công ty, khiến nhân viên quầy tiếp
tân oán trời trách đất, tạm thời chưa phát hiện năng lự