Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327294

Bình chọn: 7.00/10/729 lượt.

. Thế nhưng khi nhận được kết quả thi, lúc ấy em không nhịn được đã khóc to một trận. "

" Em có ghét các bạn học đó không ?" Trình Miễn nhìn cô, nhẹ giọng hỏi.

" Tiếc hơn nữa, là em không đậu được trường em muốn học, một năm liền còn không có dũng khí quay lại. "

Nhận ra Hà Tiêu có chút thương cảm, Trình Miễn cố ý trêu đùa cô : «Anh nhớ, lúc ấy cô giáo Triệu hỏi khi lớn lên em sẽ học trường nào, em luôn nói là Thanh Hoa. Chính tai anh nghe mà ngứa cả răng, bời vì sau đó cô giáo Triệu luôn kéo lỗ tai anh nói : Nhìn xem con bé Tiếu Tiếu kia thật là chí khí ! "

Hà Tiêu đúng là bị anh làm cho vui vẻ, véo nhẹ lên mặt anh : «lúc nào mà em nói thi đậu trường Thanh Hoa ? Em chỉ nhớ là nói muốn thi Bắc Đại. "

Trình Miễn nhân cơ hội cầm tay cô : " Dù sao cũng hợp thành một. "

" Theo ý của anh hợp thành một, dù sao cái gì anh cũng không biết. "

" Không biết cái gì ? "

Hà Tiêu muốn rút tay mình lại, nhưng không rút được, không thể làm gì khác hơn đành quay mặt đi : «Làm sao anh biết hết được ? Lúc đó trường em muốn học nhất không phải là Bắc Đại, cũng không phải Trung Văn, từ khi biết anh thi đậu, em cũng muốn thi trường giống anh, đó chính là trường quân đội. "

Trình Miễn sững sờ. Hà Tiêu liếc anh, cặp mắt ửng hồng, giống như chiếc kim đâm vào lòng anh, khiến anh đột nhiên tỉnh táo lại, ôm lấy cô.

Đầu tiên Hà Tiêu còn có chút giãy dụa, nhưng sức ôm của anh quá lớn, cô đành từ bỏ, vùi mặt trong ngực anh.

"Thật xin lỗi." Trình Miễn hôn xuống mái tóc của cô, âm thanh khàn khàn nói .

Hà Tiêu dùng sức lắc đầu. làm sao có thể trách anh ? Là cô làm không tốt.

Nhưng Trình Miễn vẫn tiếp tục nói xin lỗi, vì chỉ có anh biết vì sao. Anh đã từng nghĩ cô có phải cứ như vậy quên anh rồi, nhưng anh không biết trong quá khứ những năm đó, cô vẫn còn vì anh mà sóng vai cố gắng. Thậm chí vừa rồi anh cũng vì lời của Điền Anh nói mà cảm thấy tương lại của bọn họ quá mong manh. Trình Miễn cảm thấy cô không nói đó là lỗi của anh, nhưng anh đúng thật là tên khốn kiếp.

Một lúc lâu sau, Trình Miễn mới buông tay ra.

Hà Tiêu bình tĩnh lại, cảm thấy lúc nãy thật là quá xấu hổ không chịu nổi, để che giấu cô ngẩng đầu trợn mắt nhìn Trình Miễn : " Anh thật đáng ghét, sao tâm tình anh không tốt, lại cũng phải khiến cho em cũng khó chịu ? "

Trình Miễn cười, cười đặc biệt hài lòng: "Tâm ý tương thông, đồng chí Tiếu Tiếu, điều này chứng minh em đã yêu anh"

Hà Tiêu không nhịn được lại nhéo anh một cái.

Trình Miễn phóng xe như bay, nhanh chóng quay lại khu vực trinh sát.

Vừa đến cửa chính đã gặp hai sĩ quan hậu cần, hai người lên tiếng chào anh, lú đi qua Trình Miễn còn gọi lại hỏi : «Chuyện Tôn Nhữ Dương xử lý như thế nào rồi ? "

«không nhắc đến nhưng mà chắc chắn là có chuyện tốt rồi. " Sĩ quan hậu vần cười híp mắt, «Hôm đó cô bé kia đi cùng mẹ mình, ba người nói chuyện trong quán cà phê hơn một giờ, lúc đi ra hai người rất thân mật, mẹ cô bé còn tưởng tôi là người thân của Tiểu Tôn, lôi kéo tôi hỏi có đối tượng chưa, còn nói trong nhà có người thân thích chưa kết hôn. "

Trình miễn: ". . . . . ."

Về dến kí túc xá, Trình Miễn cầm bản thảo Hà Tiêu viết đưa cho chỉ đạo viên Từ đang xem sách : " Đây là bản thảo sơ lược, cậu xem một chút đi, rồi cho nhận xét. "

Từ Nghi ừ một tiếng, thấy anh lại muốn đi ra ngoài, không khỏi hỏi : " Cậu đi đâu vậy ? "

Liên trưởng Trình không quay đầu bỏ lại hai chữ : " Học hỏi kinh nghiệm ! "

Tinh thần Tôn Nhữ Dương thấp thỏm đi vào phòng sinh hoạt, Trình Miễn đang ngồi một bên viết gì đó, thấy cậu ta đi vào, nhấc tay lên ý bảo cậu ta ngồi xuống.

«Cậu với bạn gái bây giờ thế nào ? "

Tôn Nhữ Dương kinh ngạc nhìn, đáp: "Hai chúng tôi tốt vô cùng."

"tốt thế nào?" Trình Miễn cũng không ngẩng đầu lên hỏi.

Tôn Nhữ Dương có chút không hiểu nhìn anh, không biết nên trả lời như thế nào. Trinhg Miễn cũng ý thức được bản thân hỏi như vậy không thích hợp lắm, nắm bút trong tay lại, bỏ dáng vẻ Đại đội trưởng xuống, hỏi : «Sao cô ấy lại muốn chia tay với cậu ? "

"chuyện này, còn có thể là gì nữa ạ, chính là chê tôi trong thời gian này coi thường cô ấy, dỗ dành một chút là tốt rồi. " Tôn Nhữ Dương ngượng ngùng nói : «À, tôi cũng phải cảm ơn Liên Trưởng anh. "

" Tôi nghe sĩ quang hậu cần nói cậu đã găp cha mẹ cô bé rồi, bọn họ có phản đối các cậu kết giao không ? " Trình Miễn thành khẩn hỏi

Tôn Nhữ Dương cảm thấy Liên trưởng hôm nay có hơi lạ lùng, nhưng không dám không trả lời vấn đề của cấp trên : «Liên trưởng, nói thật, với thân phận trước mắt là tân binh, cha mẹ cô ấy nhất định là không đồng ý. Cũng may là tôi còn có cách, "

"Nói nghe một chút?"

Tôn Nhữ Dương vỗ ngực một cái: "Tôi nói với cha mẹ cô ấy, tôi cả đời này cũng không làm tân binh. Sang năm tôi sẽ thi trường quân đội, sau này sẽ làm sĩ quan. "

Trình Miễn: ". . . . . ." Anh không muốn nói cho cậu ta biết, cho dù thành sĩ quan, cũng không nhất định là có tác dụng.

Trình Miễn cào mái tóc, phất tay ý bảo cậu ta có thể đi.

Tôn Nhữ Dương không yên tâm, trước khi đi còn hỏi : «Liên Trưởng, sau khi tôi tốt nghiệp rồi có thể giống như ngài không ? "


Old school Swatch Watches