sườn, Trương Lập Quân cũng bị đánh sưng mặt và một số chỗ. Theo lý thuyết tên đàn ông kia thêu dệt chuyện , cũng không đáng phải để ý, nhưng trong nhà tên kia có bản lĩnh, chỉ nhìn một cách đơn thuần cũng biết, chưa đến một ngày đã điều tra ra đươc Trương Lập Quân và phiên hiệu quân đội của anh, trực tiếp tìm đến sư đoàn, vừa bắt đầu nói chuyện đã không có ý định dàn xếp ổn thỏa..
Lão Mã tức giận cũng là chuyện có lý, sau khi ra ngoài ông gọi Trình Miễn và Từ Nghi vao phòng làm việc, mắng: "Khinh người quá đáng!"
Trình Miễn và Từ Nghi liếc mắt nhìn nhau, hỏi "Trong sư đoàn có ý kiến gì ạ?"
Lão Mã mặc dù tức giận, nhưng năng lực của ông có hạn, muốn giúp cũng không giúp được.
"Người bị đánh kia có người nhà làm trong chính phủ, ở thủ đô, huyện như vậy sư đoàn không áp xuống được, chỉ có thể cho ý kiến. Vốn là định xử phạt nặng một chút là xong nhưng bên kia không đồng ý, nói nếu không chó họ câu trả lời hài lòng thì họ sẽ kiện lên phía trên, không tin không đem được Trương Lập Quân vào phòng giam."
Từ Nghi suy nghĩ một chút: "Chuyện này nếu thật sự muốn giải quyết như vậy, chưa chắc bọn họ đã thắng."
Lão Mã chỉ là lắc đầu một cái: "Một khi liên lụy đến địa phương, rất nhiều chuyện nói tốt cũng không được."
Ba người rầm mặc một hồi, sau trình miễn mở miệng hỏi: "Doanh trưởng, ngài cứ việc nói thẳng đi, trong sư đoàn quyết định gì ạ ."
Lão Mã thở dài: "Năm nayTrương Lập Quân cũng đã hoàn thành hai khóa phải không? Còn muốn lưu đội, sợ rằng không dễ dàng."
Trình Miễn ánh mắt rét lạnh: "Để cho cậu ta đi? Trong doanh đoạn thời gian trước nhưng mới vừa xuống thông báo nói muốn sang năm đưa cậu ta và hai binh khác đi học tập ."
"Chủ yếu là vì ảnh hưởng xấu. Chiến sĩ của chúng ta, đã không về doanh trại, còn uống rượu say cùng người ở trên đường đánh nhau, chuyện này truyền đi vốn không dễ nghe. Còn nữa , Trương Lập Quân không biết nặng nhẹ, vừa ra tay liền đem người ta đánh đến bị thương cấp mười. Vốn là một chuyện rất đơn giản, đến nước này, mâu thuẫn không muốn thăng cấp cũng khó !"
"Vậy cũng không đến nỗi ——"
"Phải không chuyện đó!" Lão Mã cắt đứt lời của anh, "Nhưng vấn đề này không phải do tôi và cậu định đoạt!"
Trình Miễn còn muốn nói thêm, nhưng nhìn vẻ mặt khó xử của lão Mã, anh đành nuốt lời nói lại.
Sau đó, trình Miễn lại tìm lão Mã và lãnh đạo trong sư đoàn mấy lần. Lão Mã bị anh làm phiền gần như hỏng mất, cuối cùng không đợi anh mở miệng, xua anh ra ngoài nói: "Cho dù không xảy ra sự việc này, thì cuối năm Trương Lập Quân cũng không ở lại bao lâu. Bây giờ mượn chuyện này, trên danh nghĩa chỉ nhớ điều lớn hơn, đến cuối năm để cậu ta đi, ai dám nói là vì chuyện đánh nhau ? tóm lại chuyện này đến đây coi như xong, nếu chuyện này động tĩnh quá lớn, nói không chừng còn có liên quan đến cả tôi và cậu, TRình Miễn, cậu nghĩ cho rõ ràng ! "
Cuối cùng vẫn là Trương Lập quân tới tìm anh.
"Liên trưởng, thôi. Bản thân tôi cũng có lỗi, hơn nữa nếu không có chuyện như vậy, thì lú đó tôi cũng chuẩn bị giải ngũ." Trương Lập Quân nói, «thân thể mẹ tôi không được tốt, tôi phải trở về cưới vợ cùng cô ấy chăm sóc bà. Hiện tại, đồng hương của tôi cũng hy sinh ở quân đội, bây giờ đến cha mẹ của anh ấy, tôi cũng phải cố gắng tận tâm."
Trình Miễn suy nghĩ khuyên cậu ta đừng có vội , nhưng dáng vẻ Trương Lập Quân cũng không hê vội vàng, ngược lại thì rất binh thản và bình tĩnh. Có thể thấy được, cậu ta thật sự muốn đi.
Trình Miễn nói không ra lời, phất tay một cái, để cho anh ta đi về. Một thân một mình đứng dướng ánh mặt trời chói chang ,quay về chỗ lão Mã vừa nói với anh câu nói kia : "Không nên quá cố chấp."
Không nên quá cố chấp?
Trình Miễn híp mắt nhìn ánh mặt trời, khẽ tự giễu.
Đầu óc của anh hình như đúng là bị trục trặc ròi, nhưng trong lòng có đông lực, khiến anh không muốn khuất phục như vậy. Đối với bất kì ai, bất kì chuyện gì.
editor: ๖ۣۜMạn๖ۣۜNhi❀
Gần tới 1/8, sự chú ý của mọi người trong sư đoàn cũng chuyển dời đến lễ ăn mừng. Truyện của Trương Lập Quân cũng không còn có người nhắc tới, nhưng mà hai vị thủ trưởng doanh trinh sát lại cảm thấy rất băn khoăn, âm thầm đi tìm cậu ta nói chuyện.
Doanh trinh sát đã tập luyện kịch bản rất nhiều lần, Trình Miễn vẫn loay hoay không có thời gian đi xem thử, trước khi chính thức diễn một ngày, nhân vật nam trung đội trưởng Giang Giang Hải Dương đưa ra kháng nghị với anh, yêu cầu liên trưởng đến kiểm tra.
Trình Miễn và Từ Nghi rút thời gian cùng đến xem qua, mà nam chính bởi vì có mặt lãnh đạo, khẩn trương quá độ, giẫm tuột cả váy váy ngắn của nữ chính, cuối cùng kết thúc bằng đoạn tiểu cô nương mắng Trung đội trưởng Giang một câu lưu manh, nhấc váy chạy trốn.
Tại khán đài các chiến sĩ tặng trung đội trưởng Giang một loạt tiếng thở dài, Trình Miễn ngồi ở phía sau, cũng không nhịn được cười, tâm tình lo lắng nhiều ngày qua khẽ chuyển biến tốt.
Sau khi kết thúc, anh chắp tay đi tới phía hậu trường, nói với Giang Hải Dương: "Cậu như thế mà được à? Tôi nhắc nhở cậu một câu, sáng mai đã phải biểu diễn rồi đấy."
Giang Hải Dương cau mày ủ dột bới bới
