tủ lạnh rót ra hai ly nước . Anh trở lại bàn đặt một ly nước trước mặt Qúy Phi.
- Uống đi . May ra cô sẽ tỉnh táo hơn.
Qúy Phi nhìn nhìn ly nước , nhưng không có ý định cầm nó lên . Trần Nghiêm quan sát nét mặt vô hồn của cô , rồi lên tiếng bằng giọng bình thản :
- Cô định sẽ nghỉ đến chừng nào ?
- Tôi có ghi trong đơn rồi.
- Khi đã buồn , thì một tuần hay vài ngày cũng không nghĩa lý gì đâu . Có chắc rằng sau một tuần nữa , cô sẽ hết buồn không ? Đi làm lại đi.
Qúy Phi khẽ hất tóc ra phía sau , nói lãnh đạm :
- Công việc nhiều lắm à ?
- Vấn đề không phải là công việc mà là tư tưởng của cô . Chuyện gia đình cô không vui gì , nhưng không đến nỗi phải buồn khổ như vậy.
- Từ đó giờ , anh đâu có biết buồn là gì , nên làm sao hiểu được tâm trạng người khác.
Trần Nghiêm cười khẩy :
- Tôi không cãi với cô , vì tôi biết cô thừa hiểu cô nói ngang.
Qúy Phi làm thinh . Anh ta lúc nào cũng nói trúng ý nghĩ của cô . Và anh ta không thèm cãi tay đôi , nên cô khó mà trút tâm trạng khổ sở . Cô thừa biết hơn ai hết , anh ta hiểu thế nào là sự đổ vỡ trong gia đình . Và suy nghĩ cho cùng , nỗi buồn khổ này do cô tự gây ra . Trút cho người khác là vô ý.
Trần Nghiêm như đọc được ý nghĩ của cô , anh nói tiếp :
- Cô đừng nghĩ tại cô mà mọi chuyện trở nên tệ hại . Cô không làm như vậy thì trước sau gì mẹ cô cũng bỏ đi thôi . Vấn đề là thời gian.
Qúy Phi cau mặt bất mãn :
- Anh đừng có nói bậy . Nói như anh thì chắc mẹ tôi muốn bỏ gia đình tôi lâu rồi . Và mẹ không thương yêu gì cha con tôi . Anh có biết nói như vậy làm tôi đau đớn lắm không ?
Trần Nghiêm thản nhiên :
- Chuyện cô qua lại với mẹ tôi , dĩ nhiên làm bà Qúy giận . Nhưng không đáng để cắt đứt với ba cô . Đó chỉ là lý do để bà ấy dứt khoát tư tưởng . Giống như nước đổ ra ngoài vậy . Chuyện của cô chỉ là thêm giọt nước cho nó tràn ra ngoài thôi.
- Không đúng . Anh nói bậy.
- Tôi nói bậy hay cô không dám nhìn vào sự thật ?
- Anh nói thế vì anh ghét ba tôi . Anh muốn mẹ tôi cũng có ý nghĩ giống như anh.
Trần Nghiêm nhìn cô hơi lâu , rồi lắc đầu phê phán :
- Tôi nghĩ Qúy Phi sâu sắc hơn tôi nhiều , chứ không phải còn con nít mà suy nghĩ nông cạn , rồi nói năng bừa bãi như thế.
Thấy cô cắn môi có vẻ tự ái , anh thản nhiên nói tiếp :
- Cách sống ích kỷ của ba cô đã làm khổ hai người . Nhưng mỗi người có cách phản ứng khác nhau . Mẹ tôi đau khổ thụ động . Nhưng mẹ Qúy Phi thì căm thù . Cô đừng dối lòng rằng cô không thấy bà ấy là người kiêu hãnh.
Qúy Phi bịt tai lại :
- Thôi , anh đừng có nói nữa.
- Đừng né tránh sự thật . Cô hãy nhìn thẳng vào vấn đề , rằng đã từ lâu mẹ cô giữ sự yên ấm vì cô . Và tôi dám chắc bà chỉ chờ cơ hội để bứt phá tất cả . Cô chỉ vô tình tạo điều kiện cho nó đến sớm thôi.
Qúy Phi chịu không nổi nữa , cô bật khóc :
- Thà mẹ đừng sinh ra tôi , hoặc cứ để tôi lớn lên không có cha như anh , như thế tôi đỡ khổ hơn.
- Đừng so sánh như vậy . Chắc gì quãng đời đó , cô không thấy thiệt thòi . Cũng như tuổi thơ của tôi vậy . Lúc nào cũng mặc cảm , cũng muốn có một người cha . Cô phải biết cám ơn mẹ cô.
- Cám ơn vì đã cho tôi tuổi thơ suôn sẻ phải không ?
Trần Nghiêm lẳng lặng gật đầu . Đôi mắt vẫn không ngừng quan sát những cử động nhỏ của cô.
Qúy Phi chùi mắt . Khuôn mặt vẫn buồn ủ dột . Cô nói trong tiếng thở dài ngậm ngùi :
- Mẹ đã nghĩ như vậy . Sao mẹ không làm cho đến cùng , sao không chọn cách tha thứ , có phải mọi việc sẽ dễ dàng hơn không.
- Mỗi người có cách suy nghĩ khác nhau . Cô không thể muốn mẹ cô phải nghĩ giống cô.
- Tôi biết vậy lắm , và có muốn cũng không được.
- Cô nên nghĩ cho mẹ cô một chút . Hãy để bà ấy chọn cách sống của bà ấy , cô lớn rồi , đừng chăm bẳm vào mẹ nữa.
Qúy Phi khẽ hít mủi :
- Tôi có đòi hỏi gì đâu.
- Không đòi hỏi thì đừng như vậy nữa . Cứ sống bình thường như không có chuyện gì xảy ra . Rồi cô sẽ thấy , không có ba mẹ đầy đủ , không phải là cái gì ghê gớm lắm đâu.
- Tôi không nghĩ như vậy đâu.
- Nếu bây giờ cô có chồng , cô sẽ không cần đến ba mẹ nữa . Ở tuổi cô , không ai sống lệ thuộc tinh thần vào cha mẹ như vậy đâu.
Qúy Phi không trả lời . Trần Nghiêm cũng không nói chuyện nữa . Không khí im lặng kéo dài hơi lâu . Và hình như anh cũng chưa có ý định về . Điều đó làm Qúy Phi hơi lạ , cô lại lên tiếng :
- Anh đến có chuyện gì không ?
- Có , và tôi đã nói rồi.
- Anh tìm tôi chỉ để nói chuyện đó thôi à ?
- Hiện giờ thì chỉ có vậy , nếu cô không gây thêm chuyện gì khác.
Qúy Phi lấp tức phản đối :
- Đây là chuyện riêng của tôi , không dính dáng gì đến công ty , tôi không bắt anh phải xử gì đấy.
- Cô nhạy cảm quá nhỉ , trong khi tôi hoàn toàn không ám chỉ gì cả.
- Tôi muốn biết , tại sao anh đến đây , tại sao anh nói với tôi chuyện này ?
Trần Nghiêm có vẻ không muốn trả lời , anh nói qua chuyện khác :
- Đừng nên để chuyện cá nhân của mình ảnh hưởng đến người khác , cô nghỉ làm thì Trúc Hiền phải làm thêm ca của cô . Thời gian ngắn thì không sao , nhưng kéo dài thì khó khăn cho cổ lắm.
"Anh ta có vẻ nóng ruột cho Trúc