XtGem Forum catalog
Một Lít Nước Mắt

Một Lít Nước Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322074

Bình chọn: 9.00/10/207 lượt.

y đưa tôi vào trong và lau cái miệng

đầy máu của tôi bằng một chiếc khăn... chiếc khăn đầy máu. Tôi được

đưa vào trong xe và chở tới một bệnh viện gần đó. Qua bìa vở của

tôi, cô đã gọi tới trường học và thày giáo chủ nhiệm đã tới. Sau

khi được sơ cứu, thầy đưa tôi về nhà. Cô bán bánh mỳ, thày giáo chủ

nhiệm... em biết ơn mọi người nhiều lắm!

Môi của tôi đang sưng phồng và 3 cái răng cửa phía trước đã gãy và

biến mất rồi. Khi chạm đầu lưỡi vào đó, nó vẫn còn ởn đỏ. Tôi là

“con gái” , ba chiếc răng trước đã không còn và giờ thì trông thật

xấu xí, đáng sợ.

Căn bệnh của tôi còn tệ hơn cả ung thư nữa!

Nó đã cướp đi vẻ đẹp của tuổi trẻ!

Nếu tôi không mắc phải, tôi có thể đã có một cuộc sống tươi đẹp và

dễ thương ... tôi chỉ muốn có ai đó để có thể tin tưởng...

Tôi không thể ước gì hơn!

Kaoru no Kimi (Ikeda Riyoko) đã nói “Anh yêu em!” và để người mà anh ta

yêu ở lại mà ra đi. Liệu tôi có thể yêu và được ai đó yêu không?

Trong giấc mơ của tôi, tôi có thể đi, có thể chạy, có thể cử động

tự do... nhưng sự thực tế tôi lại không thể làm được gì. Khi tôi đọc

đến đoạn Nanako bắt đầu chạy, tôi thấy ngậm ngùi, tôi ước mình có

thể làm được như thế. Thê thảm quá phải không?

Tôi đã ngủ thiếp đi và tôi mơ thấy khi mình ngã K-ko-san đã gọi tôi

và hỏi “Không sao chứ?” Điều đó làm tôi thấy hạnh phúc. Có thể tôi

sẽ không tồn tại nữa...

Tôi tỉnh dậy lúc 7:30 , đứa em gái Ako-chan chuẩn bị đến Nagoya. Nó

trông đáng yêu thậm chí cả trong những lúc giận dỗi.

Dậy sớm rất tốt. Tôi ăn bữa sáng với một chiếc bánh kem. Rất dễ ăn

và nuốt, chỉ có điều không có răng cửa thì thật khó. Tôi đã phải

mím môi để không cho rớt ra ngoài. Ngày mai tôi sẽ đến nha sĩ khám,

tôi muốn nhanh chóng trở lại Aya như trước. Tôi đã không dùng gương

nữa, nó nằm chỏng chơ trong góc khuất trên bàn học...

Hôm nay, khi đang đọc cuốn sách nấu ăn với mẹ, nhìn thấy chiếc váy

trắng mẹ dùng nấu bếp khi tôi còn bé , tôi đã hỏi “Mẹ, cái này mẹ

đọc và tự may theo à?”. “Ừ, có nhớ mẹ đã mặc vào dịp Năm mới ,

cột tóc và chụp ảnh cùng cả nhà trước cửa không?”

Nếu tôi khỏe, cả nhà sẽ hạnh phúc và ca thán mỗi khi lại chụp ảnh

“Nào, lại thế rồi...” nhưng càng nghĩ thì càng cảm thấy đau buồn vì

thế tôi và mẹ đã im lặng mà không nói gì nữa....

2 tiếng đồng

hồ vô nghĩa (trong khi chờ đợi ở tiệm bán bánh kẹo)

Trong suốt 2 tiếng đồng hồ khủng khiếp đó, tôi phải buộc mình nhìn theo dòng

người đi vào rồi đi ra và cũng ép mình phải lắng nghe những từ ngữ chẳng có tí

ý nghĩa gì. Hmm...Thời gian cứ thế trôi đi.

Mặc dù việc đi xe bus tới trường có thể nhàm chán, nhưng nó khiến tối có cảm

giác về hoạt động con người mạnh mẽ. Ngoài ra, tôi còn có thể thấy cảnh vật hai

bên đường, những cửa hàng trái cây và... mùi vị của một mùa

Khi tôi đang đi dạo (tất nhiên là nhờ bạn dìu), cũng chính lúc đó, tôi cảm thấy

có ai đó đang nhìn tôi. Tôi không thể làm đc gì ngoài việc đi càng lúc càng

nhanh. Tôi thậm chí còn kéo cổ áo vào. Rồi đột nhiên, tôi nghe thấy ai đó nói

một cái gì đập mạnh vào tôi và làm tôi buồn vô hạn

"Tiếc thật...Có phải con bé đó bị tàn tật không?"

---------------------

Tôi ko muốn lớn!

Nhìn thấy tôi khóc nức nở, mẹ tôi mắng "Chỉ có trẻ con mới khóc thôi! Con

là kiểu học sinh trung học gì thế?"

Dành cho Humei (anh họ của tôi)

Humei, Sao Aya thích khóc nhiều như thế? Sao cô ấy không thể như ngày xưa, luôn

luôn mỉm cười. Tôi thật sự rất nhớ những ngày xưa!

Nếu có một cỗ máy thời gian, tôi muốn có nó để trở về quá khứ và nhìn thấy

chính tôi chạy nhảy, đi đứng, chơi đùa...nhưng hiện tại việc tôi phải làm là

đối mặt với hiện tại và tương lai.

Thực sự tôi phải đối mặt với hiện tại sao?

Tôi không muốn lớn đâu!!!

Thời gian! Làm ơn dừng lại! Tôi không muốn khóc nữa

Có phải tuyến nước mắt của tôi bị hỏng rồi không?

Bây giờ là 9h tối. Thậm chí nếu tất tật các loại đồng hồ trên thế giới này có

hỏng hết thì thời gian vẫn tiếp tục trôi, đúng không?

Cuộc sống có hạn, nhưng thời gian chẳng bao giờ chấm hết.

Tôi nên dừng việc nghĩ ngợi quá nhiều đi.

Tôi thích đi bộ

Suốt năm nhất, tôi đã từng đi bộ 5km và trên con đường ấy tôi đã hái hoa và

ngắm nhìn bầu trời xanh trong to lớn bên trên. Khi mây trôi đi, nỗi buồn của

tôi cũng theo mây đi mất. So sánh với việc đạp xe hay lái xe, tôi vẫn thích đi

bộ hơn.

Hm... Thật là tuyệt nếu tôi có thể tự đi

Bạn tôi đã từng nói, khi có một mình, bạn ý cảm thấy mình giống một đứa trẻ hư.

Và có những điều khác... khi bạn có một mình, cái cảm giác mà bạn thấy tuyệt

nhất đó là thực sự là chính mình.

Không, tôi ghét bị bỏ lại một mình. Tôi sợ nỗi cô đơn.

Vậy chính xác ra, tôi sống vì cái gì?

Tôi luôn luôn nhận sự giúp đỡ của người khác, nhưng tôi c