hôm nay đã là 27 Tết,
buổi làm cuối của năm, chắc tí nữa phát lương. Ý nghĩ ấy làm nó vui vẻ hẳn lên.
"Thôi, không nấu nướng gì cả. Ở yên đấy, tôi sẽ về đón bà đi ăn
khao". Răng Khểnh hôn "chụt" một cái vào T2: “Cám ơn cái gã chủ
đầu hói sắp phát lương cho ông. Nhanh nhé!”.
Huy tắt máy. Nỏ huýt sáo một điệu nhạc của “Fly to sky” chợt
nhớ tới Kiểu. Một món quà? Tại sao lại không? Trừ số tiền đóng học phí thì nó
vẫn còn tới năm trăm ngàn, mua một ít sách, đĩa nhạc. Phải rồi, cái đĩa Vol2
xịn của Billy Gilman! Tháng trước nó định mua thì đã tiêu hết tiền cho sinh
nhật một thằng bạn. Còn lại nó sẽ vào siêu thị một vòng. Mua một số thứ cho
Tết. Thế là xong! Một tờ kế hoạch đã được lên sẵn rất hoàn chỉnh trong đầu, Huy
nhét giấy tờ vào cặp, tắt máy tính. Nó đã hoàn thành phần dữ liệu phải nhập.
“Hai năm học chuyên Tin quả là bổ ích và hữu dụng”, Huy thầm nghĩ khi bước lên
phòng kế toán...
“Vẫn còn sớm chán!". Huy thả tay ga cho xe chạy từ từ
dọc đường Nguyễn Hữu Huân. Bất chợt nó nhìn thấy một người đi bộ ngược chiều.
Rất quen! Huy nhăn trán. Và phải mất tới... 2 giây, Huy mới nhận ra đó là một
thằng bạn cũ từ hồi cấp I. Cũng đang còn rỗi, nó bóp phanh, nhanh chóng kéo cậu
bạn vào một quán cà phê...
- Vậy là cậu bị đuổi việc?
- Ừ! - Giọng Dũng chán nản.
Huy chờ bạn tiếp nhưng không thấy gì, đành phải tiếp tục để
phá vỡ không khí im lặng.
- Vậy cậu có định về quê Tết này không?
- Mình không biết. Không về thì ăn nói thế nào với các cụ,
nhưng chả lẽ cậu bảo mình mang cái thân thất nghiệp này về xin tiền học ư? Lại
còn quà Tết nữa? Hai năm nay mình đều làm việc chăm chỉ ở đấy, đùng một cái về
thốt lên ‘‘con bị đuổi việc" để ai thương...
Nét mặt Dũng dịu xuống, nó thở ra:
- Vậy thà đừng về còn hơn.
- Huy vẫn im lặng, bình tĩnh chờ đợi Dũng tiếp.
- Nhưng mẹ mình sẽ lăn đùng ra ốm bất tử nếu không thấy thằng
con quý hóa mà vô dụng này về. Vẫn phải về...
-Ừ, phải vậy chứ. Nhất định về - Mắt Huy chẳng có vẻ gì là
thất vọng cả, vẫn cứ ánh lên cái gì ấy mạnh mẽ mà bình yên - À, ngồi đây chờ
mình chút nhé.
Không chờ bạn trả lời, nó chạy vụt đi. Chỉ 10 phút sau, Huy
trở lại, nó dúi vào tay bạn một gói quà bọc kỹ.
- Mình chẳng có gì, đành nhờ gửi hộ các cụ tấm lụa may áo.
Đừng từ chối, nhận cho mình vui.
Dũng cười buồn, chút hàm ơn ánh lên trong nụ cười ấy:
- Cảm ơn. Cậu tốt quá...
- Huy lại thả ga cho xe chạy từ từ. Di động rung lên bất chợt
làm nó giật mình - cái cảm giác Huy ít gặp. “Vẫn chưa xong à? Có đi ăn
không?".
Huy nhắm mắt lại. Chỉ trong một giây, bao nhiêu dự định, suy
nghĩ, khái niệm, hình ảnh về mọi thứ xẹt qua trong óc. Nó bừng tỉnh: "Ăn
chứ! Sao lại không?”.
Lúc ấy, Huy nghĩ tới một cành đào phai nhẹ nở, mang theo
hương sắc đất trời lẫn cả mùa xuân tràn ngập vào gia đình Dũng, thấm cả những
giọt mưa bụi đất Hà Thành...
Dũng ngồi trên chuyến tàu đêm cuối cùng trong ngày, lặng nhìn
ra cửa số, tay nó run lên vì hạnh phúc...
Ở một góc trong ba lô của Dũng, tấm lụa đang thì thầm với bọc
tiền lương còn nguyên vẹn của Huy: "Này, ngoài kia mưa mùa xuân đấy...”
Ngày gió
Chuyến bay trễ giờ làm Phương cảm thấy mệt mỏi, nhìn qua cửa
kính, nó thấy một Hà Nội mượt mà trong làn mưa. Khoảng thời gian chống chếnh
vừa rồi làm nó cảm thấy như mười năm chứ không phải một năm. Việc viết báo cáo
cho đồ án không như mong đợi, thay nơi ở liên tục vì những lý do không đâu, rất
nhiều dòng trên tờ kế hoạch năm được đính trên noteboard không được gạch,
khoảng lặng của một tình yêu dài xa cách như một ngọn nến cháy gần hết được kết
thúc bằng một lời chia tay Online. Không ngoài máy bay lạnh lẽo, Phương muốn
nhanh chóng về nhà, ngủ một giác hơn mười hai tiếng. Nó cũng chỉ ở Việt Nam hai
tuần, rồi quay lại Mỹ thực hiện phần còn lại đồ án dang dở.
Khúc hát nhẹ
Ba ngày từ lúc trở về, Phương chỉ loanh quanh ở nhà dọn dẹp,
nghỉ ngơi và về quê thắp hương cho mẹ. Nó đã quen dần với cái không khí khô
lạnh của Hà Nội. Phải cố gắng sau rất nhiều chếnh choáng, Phương mới không gọi
cho Thủy. Sau khi đã quá quen với việc một cô gái đi vào cuộc sống của mình, giờ
đầy nó sẽ phải tập thấy bình thường với một ngày không liên quan đến Thủy, thói
quen không làm nên tình yêu cần thiết. Rành mạch và đơn giản, niềm tin kỳ quặc
khiến nó nghĩ rằng việc chấm dứt với Thủy là một quyết định hợp lý, còn lỗ
thủng trên bức tường sau khi rút một chiếc đinh ra, gần như là tất nhiên. Dù
thế, từ sâu tận, nó vẫn như chờ đợi điểu kỳ diệu gì đó.
Chiều lạnh cóng, Phương thu mình trong chiếc áo vest bụi màu
xanh thẫm, đi bộ loanh quanh ở Hồ mua vài thứ đồ, cuộc sống xa nhà rèn luyện
thói quen làm mọi việc một mình, nếu không thực sự cần partner, tốt hoặc xấu
đều trở nên quen thuộc. Phương đi dạo ở đây vì thói quen thích ngắm những cô
gái xinh đẹp, có lẽ là tư duy còn sót lại từ giai đoạn nó còn làm casting người
mẫu cho một tờ báo nhiều ảnh. Phương rẽ vào cà phê 8x, một quán không có khi nó
còn ở Việt Nam, nó man mác thấy một phong cách design gần giống với Sago Phan
Đình Phùng hồi xưa. “Oh I a
