m what I am, I do what I want, bui I can't hide, I won't
go, I won'tsleepj I cant breath until u're resting here with me... Chiếc loa từ
đâu đó vang lên bản nhạc cũ kỹ của Dido, tình cờ đúng đoạn nó thích. Gọi một ly
Gin Tonic, Phương ngồi dựa vào cái gối xanh rêu rất hợp với màu áo của nó. Nó
mở di động, chiếc sim mới mua lúc sáng trống rỗng không có liên lạc của bất cứ
ai, trong giây lát, nó chợt muốn bấm số của Thủy, chỉ nghe giọng, rồi dập đi vì
dù sao Thủy cũng sẽ không biết số này là của Phương. Nó bấm “call”, vài giây
sau, đâu đó trong quán chợt vang lên bản Mint love. Phương giật mình gập máy
lại. Tay nó hơi run lên, ướt đẫm, Mint love là bản nhạc chuông ưa thích của
Thủy. Vậy là cô đang ngồi ở một bàn nào đó gần quán này. Trỗi dậy một cách tự
nhiên, nó đưa mắt nhìn quanh tìm dáng hình quen thuộc, chợt Phương thấy một
người đang tiến về phía mình, trên môi nở một nụ cười như trước rất nhiều
flash. Cô gái ngồi xuống bàn của Phương, mỉm cười:
- Còn nhận ra em không? Anh mới về nước ư, em nghe nói anh đi
Mỹ mà.
"À đúng rồi, Giang Lê, mình đã mời cô nàng chụp ảnh vài
lần và cô gái này từng rất thích mình”, Phương gật gù:
- Nhận ra chứ, anh cũng mới về được vài ngày. Em còn chụp
không?
Lê lắc đầu:
- Dạ không. Em thôi chụp từ lâu lắm rồi. Thật tình cờ gặp anh
ở đây, em không nghĩ rằng có ngày gặp lại anh đâu!
Phương cười cho qua chuyện, nó không thích hỏi và làm rỏ
những sự tình cờ. Hơn nữa nó cũng không thật sự quan tâm đến Lê, trước nay vẫn
thế. Phương chỉ tìm và giới thiệu những cô gái xinh xắn cho tạp chí của nó, còn
thì không quan tâm những phụ kiện của một công việc vốn nhiều rắc rối không dự
đoán trước được. Lê vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi, nói về một câu chuyện
gì đó,
Phương ậm ừ, mắt vẫn thờ ơ nhìn xung quanh, chợt nó nhìn thấy
Thủy, đang ngồi với một ai đó. Là Thủy, dù chỉ từ phía sau, nhưng chiếc áo len
viền nâu ở tay thì không sai được, vì của nó tặng.
- Mai anh rảnh không?
Phương nhìn về phía người con trai ngồi cạnh Thủy, chăm chú.
Những nụ cười. Tay và tay. Giây lát trấn tĩnh, Phương thở nhẹ, ánh mắt dịu lại,
nó rút thuốc ra hút, lấn đầu tiên mỉm cười với Lê:
- Mai phải không? Được, anh cũng rỗi.
Phương rút di động ra, rút sim vứt sang một bên. Giờ nó không
chờ đợi gì nữa. Muốn bắt đầu một vấn đề khác, trước hết, hãy kết thúc vấn đề cũ
tương tự.
Như là yêu
Qua vài ngày liên tục gặp Giang Lê, Phương biết Lê vẫn thích
nó, không hề nhạt đi chút nào, dù đã lâu lắm rồi hai người không gặp nhau, và
không có vẻ gì là còn quan tâm đến cuộc sống của nhau. Thực sự, Phương là một
mẫu người dễ khiến con gái xiêu lòng. Đẹp trai theo cách đơn giản vẻ đàn ông.
Những sự hoàn hảo không cầu kỳ trong tính cách và cuộc sống riêng. Cởi mở theo
bản năng và khép kín khó đoán theo logic suy nghĩ. Lạnh lẽo và nhiệt tình đúng
cách và đúng chỗ. Phương sống tự lập sau khi mẹ nó mất không đột ngột, bởi một
căn bệnh được báo trước là không có lựa chọn nhiều. Quyết định rời Việt Nam đi
học cao học khi đã có thể kiếm được công việc ổn định khiến không ít người góp
ý theo những chiều ngược lại, mối quan hệ không được tốt với người gia đình,
nhất là mẹ kế, khiến nó tuy chống chếnh và hay mất cân bằng, nhưng quyết đoán
và dứt khoát trong các quyết định đúng ra cần thời gian. Phương đi Mỹ bằng tiền
của người bố đã gần như tách khỏi nó sau khi cấp cho nó một căn hộ riêng, tự
nhủ rằng mình đang vay không lãi và sẽ có ngày hoàn trả hết.
Nó không từ chối Lê, cũng không nói đồng ý. Nó chỉ gật đầu,
như một sự chấp nhận cho sự có mặt của Lê, lúc này, ở cạnh nó như bạn gái.
Phương không phải mẫu người dễ dãi với bản thân, nhưng trong khoảnh khắc của
những chờ đợi không như ý muốn, nó thích làm những thứ mới mẻ và không mục
đích, chỉ như việc lau bụi cho một thứ đồ lâu không được dùng, đến khi nó đã
sạch sẽ trở lại thì thôi, rất đơn giản. Lê không phàn nàn gì về cách mà Phương
đối xử với Lê, cô thuộc tuýp người xinh đẹp và có đầu óc, việc duy nhất mà Lê
tự cho rằng hơi ngờ nghệch một chút, nhưng thực ra thì cũng rất quần chúng
thích yêu hơn là được yêu, điều này thì ngược lại với Thủy. Thủy thích đối
phương yêu nhiều hơn và bộc lộ rõ điều đó. Ngày đầu tiên hai đứa đi với nhau,
Lê mặc định cho Phương một điều:
Dù sao anh cũng chỉ ở Việt Nam hai tuần, coi như anh và em
yêu nhau trong hai tuần này! Bất kỳ anh suy nghĩ thế nào, hãy cho em làm những
điều em muốn, em thích như thế. Rối sau hai tuần thì hết! - Lê nói và nhoẻn
miệng cười. Phương lắc đầu cười:
-Tây thế!
Phương nhớ, hồi xưa, khi đầu tiên khi nhìn thấy Lê ở Ly’s -
một cửa hàng quần áo nhỏ ở đoạn đường Lý Quốc Sư - nó cảm thấy Lê như một cốc
táo ép, Phương nhìn Lê một lúc. Cao, mí mắt nhỏ và dài, đôi tay gầy guộc với
những móng tay không sơn, như chứa đựng một sự chờ đợi gì đỏ, tóc dài, thẳng và
mướt tựa hồ được chụp lại từ những cô gái của một ngày Hà Nội xưa. Nó thích cái
mũi của Lê, cao và hơi hếch lên như một con vành khuyên biết rằng mình hót hay.
Nó nói với Lê, vẫn mang máng:
- Này, nếu em
