những cánh bạch lan. Khoảnh khắc, Phương ngỡ mình đang ở giữa một giấc mơ.
Bây giờ anh đã ở Mỹ. Hai tuần ngắn hết vội vàng. Căn phòng
bụi bặm kia sẽ lại lần nữa được đón chiếc ô nhỏ màu vàng. Anh đã rời Việt Nam,
làm nốt những điều anh còn chưa thực hiện được ở nơi đây. Nhưng anh sẽ trở về
và bắt đầu lại, mơ nốt một giấc mơ còn đang mở, và yêu em lại từ đâu, Lê ạ.
Phương ấn send cho cái mail ngắn ngủi. Một trong nhiều chiếc
đĩa mà Lê chép cho Phương, cất lên bản “Tuesday moming - giọng Michelle Branch
êm và gợn như New York ngày mưa “ I remeber, stormy weather, the way the sky
looks when it’s cold, and you were with me, content with walking...”
Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt?
Tôi như thế, chỉ từng đúng một lần như thế, nhưng đó là một câu chuyện đáng kể.
Nó xảy ra cách đây khoảng chừng vài tháng, khi mà mùa đông mới đến và mang theo
đầy đủ sự lạnh lẽo khiến người ta xích lại gần nhau hơn...
Phố rõ là nhộn nhịp. Mặc dù đất nước mà tôi đang sống chẳng
có tí gì gọi là giảm giá mùa Noel, thế mà người ta vẫn cứ đi mua sắm ầm ầm. Tôi
đi bộ gần đoạn Vincom, định rẽ vào Gloria Jean's để mua một cốc cà phê thật
lớn, có thể uống từ giờ đến cuối ngày. Càng vào những lúc cao điểm, khu vực
càng đông một cách đáng ngạc nhiên, tôi lách lách giữa dòng người đang đi ngược
đi xuôi để tiến về phía Coffee Shop, và đột nhiên giữa muôn màu sắc rực rỡ của
những người đang đan xen nhau đang lướt qua tôi hoặc vượt lên tôi, tôi nhìn
thấy một cô gái đi ngược chiều, mái tóc ngùa lên trong gió, ăn mặc theo phong
cách kỳ lạ, các thứ đồ trên người trông chẳng có vẻ gì liên quan đến nhau cả về
tông màu lản kiểu dáng, đặc biệt nổi bật lên giữa đám đông bởi chiếc váy đỏ
trông tựa một cô gái của thế giới khác lạc xuống đây. Cô ấy không xinh đẹp,
nhưng không hiểu sao tôi cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh tôi dừng
hẳn lại, tựa một đoạn phim quay chậm. Ánh mắt của cô ấy lơ đãng nhìn xung
quanh, không thể hiểu được, nhưng ngay lần đấu tiên, tôi thật sự thích cô gái
ấy. Mặc dù không biết cô ấy là ai, có hơn tuổi tôi không nữa, có bạn trai chưa.
Tất cả mọi thứ bỗng thành không quan trọng khi bạn biết chắc chắn rằng bạn sẽ
phải đi theo bước chân của một người xa lạ. Tôi vừa tiến về phía cô ấy vừa nghĩ
mình sẽ làm thế nào để có thể làm quen được...
- Chào bạn, tớ làm cho một tạp chí ảnh, tớ đang tìm người mẫu
ảnh cho bộ ảnh số tới, liệu bạn có hứng thú không?
- Bạn cho rằng tớ tin vào việc bạn vừa nói sao? - Cô gái nheo
mắt.
Thất bại. Heh.
- À, ừm, sự thật là tớ muốn làm quen với bạn. Tớ…
- Này, bạn biết chỗ nào có thể đọc một cuốn sách mà không bị
ai làm phiền, kể cả nhân viên?
Cô gái ngắt lời.
- Cách bạn khoảng hơn mười bước chân.
Tôi chỉ vào Gloria Jeans.
- Quá gần để tớ có thể biết.
Cô gái nhún vai.
- Thường thì núi cao phải đứng xa mới thấy.
Bước vào quán. Tôi ra quầy gọi một Cappu rồi trở lại bàn. Cô
gái ngồi chăm chú đọc một quyển sách, tên sách là Vĩnh biệt Tugumi, theo cách
vẽ bìa có lẽ là của một tác giả Nhật, trên bàn là một cốc Cookies and cream. Cô
để lên bàn một cái túi nhỏ may bằng vải thô, màu đỏ trắng, rút bên trong ra hai
cái bút nhớ để đánh dấu những đoạn hay. Thấy tôi ngồi xuống, cô gái ngẩng mặt
lên, nhìn tôi:
- Bạn có thể hỏi tớ năm câu hỏi đơn. Sau đấy tớ sẽ đọc tiếp
cuốn sách.
Tôi nhìn cô gái, rồi nhìn ra ngoài cửa kính, nơi dòng người
vẫn đi lại nhộn nhịp, không liên quan gì với sự yên tĩnh ở sau khung lớp kính.
Cô gái nhún vai:
- Bạn không định hỏi sao?
Khi người ta chỉ có năm câu hỏi thì người ta củng cần có chút
thời gian để xem mình nên hỏi thứ gì.
- Cứ hỏi thứ bạn muốn.
- Tớ muốn quá nhiều.
- Vậy thì hãy muốn ít đi.
- Bạn tên là gì?
- Zany. Một.
- Tớ hỏi tên thật cơ?
- Zany! Hai! - Cô gái cười phá lên.
- Ăn gian. Bạn có ghét bị chụp ảnh không?
- Có. Nếu bạn bè chụp thì được.
- Thế còn người lạ?
- Đôi khi. Bố
- Thế còn tớ?
- Được. Hết. Nhưng khuyến mãi thêm một câu cho sự ăn gian của
tớ lúc nãy.
- Cuốn sách này có hay không?
- Vĩnh biệt Tugumi của Banana Yoshimoto - một trong những
gương mặt nổi bật nhất của văn học Nhật đương đại. Tác giả của Kitchen và “N.P”
vô cùng nổi tiếng. Cuốn này thì tớ mới đọc nên chưa biết. Đoạn đầu hay.
Cô gái tiếp tục cúi mặt xuống quyển sách. Tôi đưa máy ảnh
lên, chụp hai kiểu, rồi cất máy vào túi, và tôi ngồi ngắm cô hết ba tiếng còn
lại, cho đến khi Zany đọc xong cuốn sách.
Tôi không phải là người thích đọc sách, nhưng hai tuần sau
đó, với một tốc độ chậm chạp, tôi đã cố gắng hết sức để đọc xong cuốn Vĩnh biệt
Tugumi. Cuốn sách không có gì đặc biệt ngoài việc tất cả đều đặc biệt. Tôi rửa
hai tấm ảnh của Zany ra, lật mặt sau, ghi "The one. Zany. Gloria Jean's
26/12”. Tôi đến trường, tôi đến tạp chí nơi tôi làm thêm, lên thư viện, đi
trượt ván với lũ bạn, ngồi xem phim, về nhà ăn cơm mỗi tối. Nói chung tôi sống
bình thường, nhưng đầu óc tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh Zany, tôi tự nhủ điểu gì
khiến tôi nhớ cô gái đến vậy khi mà chúng tôi nói chuyện không quá hai phút.
Bả
