cảm thấy thoải mái. Tình cờ quen được
một người bạn với vẻ ngoài cuốn hút và có cách trò chuyên gây cười. Những bực
bội cả ngày tan ra hết như bong bóng trong hổ cá. Ít ra Nguyên có cùng sở thích
chung về âm nhạc như tôi. Cô nói rằng cũng từng chơi guitar, nhưng dần dần xao
lãng, và cây đàn không còn được đụng đến từ lâu nay. Nhắc đến đàn, chợt tôi
giật mình, gần như hét lên:
- Thôi chết hộp đàn guitar! Mình quên không nhặt nó lên!
Sau khi vòng lại vô ích, đoạn đường đen ngòm như cà phê mất
hút chiếc hộp da, tôi im lặng, thấy chán ngán và trống rỗng. Quay ngược xe đèo
cô bé về tiếp, phóng nhanh hơn. Đoạn đường hun hút gió. Nguyên lên tiếng dè
dặt:
- Mình xin lỗi...
Tôi ngắt lời, câu nói của Nguyên nằm trong chờ đợi của tôi:
- Không sao. Mình sẽ mượn đàn của máy đứa cùng band.
Liếc qua gương, tôi thấy Nguyên nhún vai:
- Được, không thành vấn đề.
Câu nói lặp lại khiến tôi bực dọc vô cớ, gập chiếc gương xuống.
Những vũng nước nhỏ trải đầy trên đường như những cạm bẫy khiến tôi càng thêm
bực bội, tay lạnh buốt, mái tóc thì thấm đầy nước mưa và dính thêm vào một vụ
va chạm nhảm nhí mang lại kết quả là mất đi vật dụng yêu quý. Tôi cắm headphone
vào nhưng không bật Ipod. Người ngồi sau cũng im lặng. Đến đầu một ngõ rộng,
Nguyên chạm nhẹ vai tôi:
- Ở đây được rồi. Mình sẽ tự đi vào.
Tôi dừng lại, cố tình tạo vẻ mặt thờ ơ. Nguyên nói khẽ:
- Tạm biệt. Tuần sau diễn tốt nhé.
Câu nói chìm vào bóng tối phía sau, tôi vụt xe đi, không
ngoái lại. Nhìn qua gương, chiếc đèn vàng treo cao ở đầu ngõ đung đưa trong
gió, bóng Nguyên lững thững đi sâu vào, dáng vẻ cô độc và chịu đựng. Tôi chợt
muốn quay lại nói lời xin lỗi, nhưng phần vì tự ái, phần vì di động rung lên
nhè nhẹ, không cần nhấc máy cũng biết mẹ gọi.
Ý định tan biến nhanh giữa ánh sáng khô cạn, mờ thắp lên từ
các ngọn đèn đường. Đoạn đường về chống chếnh.
Suốt tuần tôi lầm lì và cáu kỉnh vô cớ, gã bạn chơi keyboard
cùng band mang cho tôi mượn cây đàn củ kĩ nhưng vẫn còn tốt chán từ khi nó còn
học guitar, tôi kiên nhẫn tập với chiếc đàn không quen thuộc, tự nhủ sẽ dành
dụm tiền mua lại đàn nhanh chóng. Tôi nhanh chóng chủ tâm gạt hình ảnh Nguyên
ra khỏi suy nghĩ, quyết không nghĩ đến những rắc rối thường kỳ gây ra bởi con
gái, mặc dù hình ảnh chiếc ngõ với ngọn đèn vàng gần như ám ảnh tôi.
Thứ ba. Ngày diễn sẽ không có vầng sáng nào kì lạ nếu không
phải vào ngay sát giờ lên sân khấu, tôi nhận ra dưới đám khán giả đang la hét
cuồng nhiệt phía dưới bởi những dư âm bản rock Never say goodbye của Bon Jovi
do nhóm trước trình bày khá thành công, Nguyên đứng lặng lẽ dưới gốc cây bằng
lăng, chiếc áo khoác khác, nhưng chiếc mũ bê rê đen sọc vàng thì y hệt tối hôm
đó. Ánh mắt bình thản tựa như nhìn vào tôi. Tôi cúi xuống im lặng, bối rối. Huy
đập vào vai tôi: “Này, tập trung đi”, tôi giật mình, nhìn lại đoạn nhạc lần
cuối.
Phần diễn gần như hoàn hảo. Tôi cất đàn rồi nhanh chóng chạy
xuống dưới khu vực khán giả, vài khán giả níu áo tôi trao tặng những lời khen,
tôi cảm ơn vội vã, loanh quanh khắp khu vực gần sân khấu. Tôi không muốn để
tuột mất người đã đến xem tôi diễn chỉ vì được nghe một lời mời nửa chừng, còn
tôi, thì lại tựa như một tên ngốc, cố tình quên béng lời hứa đến sửa xe cho
người mình đã đâm sầm vào, và suy cho cùng, không có được một lời xin lỗi ra
hồn. Thật lạ. Nguyên tựa như tan ra giữa đám đông những người nói cười xung
quanh, tôi quay vài vòng, thất vọng đi ngược vào sân khấu. Bước vào phía trong
cánh gà, tôi ngồi mệt mỏi xuống chiếc ghế gỗ ai đó đặt ở cuối cửa sau, Huy chợt
ra phía tôi, đưa một hộp đàn màu bạc, cười vẻ kỳ quặc:
- Có cô bé nào đó với đôi mắt đẹp gửi cậu cái này. Những bí
mật chưa tiết lộ nhé!
Tôi gần như vỡ ra từng mảnh, choáng váng tựa như người chơi
nhào lộn bị tuột dây. Không nói được câu nào cho đến khi thằng bạn khuất sau
đám đông nhộn nhạo, tôi kéo khóa hộp đàn, phía trong đính hờ một mảnh sticker
vàng: ‘‘VỹAnh, chiếc đàn không thay thế được cái đã mất, vì một thứ nhạc cụ bao
giờ cũng chứa đựng những khoảnh khắc mà người chơi nó tạo nên, tuyệt hảo. Nhưng
nó cũng từng lưu giữ những xúc cảm của mình. Hy vọng cậu hãy sử dụng nó. Hôm
nay cậu diễn rất hay. Một người bạn".
Tôi lặng đi. Chết tiệt! Chiếc đàn guitar dây nylon và mảnh
giấy càng như ghim thêm vào nỗi áy náy của tôi một cái phi tiêu nhọn hoắt. Tôi
phải làm gì bây giờ? Tật xấu là mỗi khi động vào những vấn đề hóc bộ não tôi
như động cơ hết dầu. Suy tính nhanh chóng, tôi gọi Huy lại và kể hết cho cậu ta
nghe câu chuyện từ đêm hôm qua, kết luận: "Cậu nói đúng. Bí mật chưa tiết
lộ vì tớ vốn không hứng thú với nó. Nhưng bây giờ thì cần thiết, ít ra hai cái
đầu sẽ mang lại ý tưởng sáng suốt tình cờ”. Huy khoanh tay gật gù một lúc: “Đơn
giản thôi, nếu không ngại thì gõ cửa từng nhà của cái ngõ đấy cho đến khi tìm
ra cô gái kỳ lạ!”. Tôi gật đầu, ừ nhỉ, không nghĩ ra.
Sáng hôm sau, trời không mưa nhưng những áng mây ảm đạm rải
khắp báu trời, tôi rong xe đến nơi lần trước thả Nguyên xuống. Gã chiến hữu
không bỏ bạn
