ngay đấy chính là đứa con gái bị hắn ghét bỏ
bao nhiêu năm nay. Ánh mắt Trịnh Đại Vĩ lập tức trở nên sắc lạnh: -Mày đến đây
làm gì?
Khả Nhi chẳng chút e sợ, thẳng thừng nói: -Tôi nhớ năm đó khi ông li hôn với mẹ
tôi, tòa án đã phán quyết rằng ông phải chi trả học phí, sinh hoạt phí, và tiền
thuốc men cho đến khi tôi đủ 18 tuổi. Bao năm nay ông chưa hề bỏ ra một đồng.
Nhưng giờ tôi đi học cần có tiền, ông có thể thanh toán hết trong một lần
không? Đợi khi nào tôi đi làm, tôi sẽ trả cả vốn lần lời cho ông!
-Ha ha…-Người đàn bà đó cười lớn- Hóa ra là mày đến tận đây để vòi tiền à…
-Mày đi học có liên quan gì đến tao? Tao một xu cũng không cho! Cút!- Trịnh Đại
Vĩ đưa tay định đẩy Khả Nhi ra ngoài.
Khả Nhi lùi ra sau một bước để tránh cánh tay của hắn ta rồi nói: -Nói như thế
có nghĩa là ông không muốn đưa chứ gì?
-Tao không muốn đưa đấy, mày làm gì được tao nào? Có giỏi thì gọi con mẹ của
mày ra tòa kiện cáo đi! Nó mà dám kiện, tao sẽ thuê người đánh gẫy chân nó!
Khả Nhi lạnh lùng nhìn người cha khốn nạn của mình.
Lại là ánh mắt đáng sợ ấy…Trịnh Đại Vĩ hơi ngẩn người ra, trong lòng có chút e
sợ.
Khả Nhi lạnh lùng hỏi: -Rốt cuộc ông có còn chút nhân tính nào không?
Trịnh Đại Vĩ hết xấu hổ liền chuyển sang phẫn nộ. Hắn vung tay tát một cái nảy
lửa vào mặt Khả Nhi và gầm lên: -Cút! Mày mà còn không cút đi tao sẽ đánh chết
mày!- vừa quát hắn vừa nhìn quanh tìm kiếm cây gậy để đánh Khả Nhi.
Khả Nhi ôm lấy bên mặt bị đánh đến bỏng rát của mình, ưỡn ngực ngẩng cao đầu
đáp: -Ông chưa bao giờ coi tôi là máu mủ của mình, nếu đã không cần sao còn
sinh ra một sinh mạng vô tội? Tôi đâu có yêu cầu ông phải sinh ra tôi?
-Mày tưởng là tao thích sinh ra cái của nợ như mày đấy à?- cuối cùng thì Trịnh
Đại Vĩ cũng đã tìm ra được cái gậy cán bột. Hắn vung cao cây gậy trong tay và
giáng xuống người Khả Nhi: -Cút mau, đừng để tao nhìn thấy cái mặt của mày nữa!
Khả Nhi vung tay chặn lại, cả cái gậy to đập mạnh vào cánh tay cô.Một vết bầm
tím hiện lên, đau nhức tới tận xương tủy. Khả Nhi nghiến chặt răng không kêu
một tiếng: -Hôm nay ông đánh đuổi tôi ra khỏi cánh cửa này, sau này chúng ta
chẳng còn quan hệ gì hết. Tôi sẽ lên ban quản lí hộ tịch đổi lại họ của mình.
Ông không có ý kiến gì chứ?
-Mày họ gì đâu có liên quan gì đến tao. Mày nhìn cho rõ đi, giờ tao đã có con
trai rồi!-Trịnh Đại Vĩ đắc chí chỉ vào đứa con trai 7 tuổi ở sau lưng mình.
Nhìn thấy bố đánh Khả Nhi, thằng bé tỏ ra vô cùng thích thú.
-Tiền của tao phải để lại cho con trai tao. Còn mày, một xu tao cũng không cho!-Trịnh
Đại Vĩ lại lần nữa vung cao cây gậy:
-Cút ngay, sau này đừng để tao phải nhìn thấy mày nữa. Nếu không, tao gặp mày ở
đâu là tao đánh mày ở đó!
Khả Nhi gật đầu, khuôn mặt điềm tĩnh:
-Tôi sẽ đi, chỉ cần ông viết cho tôi một tờ giấy chứng nhận giữa ông và tôi
không còn quan hệ cha con nữa! Cả đời này tôi sẽ không bao giờ đến tìm ông nữa.
Nếu không, tôi sẽ đến đơn vị ông làm việc để đòi tiền!
Vừa nghe Khả Nhi nhắc đến đơn vị của mình, Trịnh Đại Vĩ có hơi chột dạ. Hắn
nghĩ hồi lâu rồi bỏ cái gậy xuống, lập tức viết một tờ giấy tuyên bố cắt đứt
quan hệ cha con với Khả Nhi, có kí tên và đóng dấu đầy đủ.
Cầm tờ giấy đó trong tay, Khả Nhi không chút phẫn nộ. Cô cảm thấy mình thật
nhục nhã vì có một người cha như vậy. Khả Nhi cẩn thận cất tờ giấy đó đi, hít
một hơi thật sâu rồi trịnh trọng nói: -Kể từ ngày hôm nay, giữa tôi và ông
chẳng còn chút quan hệ gì hết! Ông sống tôi chẳng phải phụng dưỡng, ông chết
tôi chẳng phải chịu tang!
Về đến trước cửa nhà, Khả Nhi hít thở sâu ba lần để ổn định lại tâm trạng, nở
một nụ cười thật tươi rồi mở cửa bước vào.
Có rất nhiều người đang ngồi trong phòng khách: thầy hiệu trưởng, cô chủ nhiệm,
vợ chồng nhà Triệu Vĩnh Niên và Trương Cương.
-Khả Nhi, cuối cùng thì con cũng đã về!-Tần Tuyết Liên vui vẻ nói: -Mọi người đang
đợi con đấy!
Không để Khả Nhi kịp chào hỏi mọi người, thầy hiệu trưởng liền đưa cho Khả Nhi
một phong bì và nói: -Khả Nhi, em đã mang lại vinh quang cho nhà trường, nêu
gương sáng cho các học sinh khóa dưới. Đây là phần thưởng mà nhà trường tặng
cho em!
Liền sau đó, Triệu Vĩnh Niên lại đưa ra trước mặt Khả Nhi một phong bì khác và
nói: -Khả Nhi, đây là một chút thành ý của các bác sĩ và y tá trong bệnh viện
trung tâm. Cháu là người đầu tiên đạt thủ khoa thi đại học trong số con cái của
các bác sĩ, y tá trong bệnh viện trung tâm. Mọi người ai cũng vui mừng thay cho
cháu đấy!
-Khả Nhi…-Trương Cương nhét vào tay Khả Nhi một bao lì xì màu đỏ:
-Nhìn thấy con và Tương Vũ lớn lên bên nhau, cô luôn coi con như con gái của
mình. Chút thành ý này của cô con đừng từ chối nhé!
Khả Nhi định nói điều gì đó nhưng cổ họng cứ như nghẹn lại.
Sau lưng Khả Nhi vang lên giọng nói thân thuộc của Tương Vũ: -Khả Nhi… Khả Nhi
ơi…”, Tương Vũ vừa gọi vừa lôi cái va li to vào trong nhà: -Mẹ tớ bảo tớ đi mua
mấy thứ vật dụng cần thiết để nhập trường, tớ lại vô tình mua nhiều quá, cậu
giúp….
Khả Nhi nắm chặt lấy tay của Tương Vũ, khẽ nhoẻn miệng cười, mắt cô như mờ
