g người phụ nữ ly
hôn”. Đó là tên gọi thứ hai mà Tuyết Nhung có được sau cái tên “mẹ đỡ
đầu cho những phụ nữ có chồng ngoại tình”. Nếu mẹ cô còn sống đến ngày
hôm nay, nếu như bà có thể thấy nỗi đau mà những người phụ nữ trong dòng họ đã phải chịu đựng là không uổng phí, lòng oán hận và ấm ức của họ
cuối cùng cũng đã được hóa giải vào đời của cô, thậm chí còn trở thành
động lực cho những người phụ nữ thế hệ sau tự suy xét và tự cứu lấy
mình, thì chắc bà sẽ được an ủi phần nào. Đã biết bao lần, Tuyết Nhung
thầm thở dài trong lòng khi nghĩ như vậy.
Người ta thường nói:
“Đằng sau mỗi người đàn ông thành công luôn có một người phụ nữ ưu tú.”
Song đối với Tuyết Nhung: “Sau mỗi người phụ nữ thành công luôn có vài
người đàn ông ưu tú.” Và những người đàn ông sau Tuyết Nhung chính là
Ngô Vũ và Tim. Ngoài học tập và công việc của bản thân, họ dành hầu hết
thời gian để giúp cô thực hiện cuộc cách mạng vĩ đại của mình. Tuyết
Nhung trước giờ chưa từng hỏi tại sao họ lại làm vậy? Và bọn họ cũng
chưa một lần tự hỏi bản thân tại sao mình lại làm vậy? Tất cả mọi thứ
đều rất tự nhiên, không cần có lí do, cũng không vì một động cơ gì, mà
chỉ nhằm một mục đích duy nhất: giúp ngày càng nhiều người có được cuộc
sống hôn nhân hạnh phúc và bền vững. Có thể nhiều người sẽ nghĩ, mục
đích này không thực tế, nó chỉ giống như một trò chơi con trẻ hay lí
tưởng của Plato. Nhưng đối với Tuyết Nhung và những người bạn của cô,
đây là một sứ mệnh và lý tưởng thiêng liêng đáng để họ cống hiến tâm
huyết và sức lực của mình. Ba người họ cùng bắt tay tổ chức những chương trình âm nhạc từ thiện và biểu diễn cùng nhau trên sân khấu. Thông
thường, Tuyết Nhung và Ngô Vũ sẽ kéo vĩ cầm, còn Tim sẽ đệm cho họ. Tất
cả những ai đã từng nghe họ biểu diễn đều không ngừng xuýt xoa trước
những bản nhạc sâu sắc và thuần khiết của họ. Vì ba người thường xuyên
xuất hiện bên nhau nên cùng được lên mặt báo, vì cùng thảo ra những bài
phát biểu, nên cũng cùng xuất hiện trong các buổi họp báo. Dần dần,
người ta gọi họ bằng cái tên “ba tay thiện xạ”. Đối với một phụ nữ đã ly hôn như Tuyết Nhung, Tim và Ngô Vũ chính là gia đình của cô. Cô vừa mất đi một gia đình, giờ lại có một gia đình thực sự khác. Trong gia đình
đó, cô được yêu thương, được quan tâm và ủng hộ. Nếu như là trước đây,
cô sẽ coi đó là chuyện đương nhiên và không mảy may quan tâm đến những
tình cảm này. Song bây giờ, cô đã biết cách trân trọng tất cả những gì
quanh mình: bạn bè, người thân và sự hi sinh mà có lẽ cả đời này e rằng
cô cũng không thể đền đáp.
Đó là vào một đêm giữa mùa hạ. Ngô Vũ
được công ty cử đi công tác ở miền Tây. “Ba tay thiện xạ” chỉ còn lại
Tuyết Nhung và Tim. Hai người dự định sẽ đến thành phố gần Ann Abor để
biểu diễn thường niên cho một tổ chức dành cho phụ nữ. Ngoài những bản
nhạc cổ điển của châu u, Tuyết Nhung còn biểu diễn thêm bản nhạc “Lương
Sơn Bá, Chúc Anh Đài” dành cho vĩ cầm. Tuyết Nhung nghĩ đây có lẽ là bản nhạc hay nhất, cảm động nhất của lịch sử Trung Quốc cận đại. Khi cô kéo nốt nốt nhạc cuối cùng, cả hội trường vẫn ngồi im bất động. Một chốc
sau, khán giả mới bừng tỉnh, sau đó tặng cô một tràng vỗ tay như sấm
dậy: “Trời ơi! Hay quá đi mất! Trước giờ tôi chưa từng được nghe một bản nhạc phương Đông nào cảm động đến như vậy!” “Câu chuyện tình yêu hồ
điệp này thật quá cảm động!”
Buổi biểu diễn kết thúc, ban tổ chức có một buổi chiêu đãi bên ngoài sân khấu. Tuyết Nhung được hoan nghênh
như một vị anh hùng. Một bà mẹ lớn tuổi dẫn theo con gái đến trước mặt
Tuyết Nhung nói: “Cô đúng là một thiên thần! Cô đã giúp đứa con gái vừa
ly dị chồng này của tôi có dũng khí để sống tiếp”. Có một bà mẹ khác
cũng dẫn hai cô con gái sinh đôi đến chỗ Tuyết Nhung: “Cảm ơn cô đã dạy
cho hai thế hệ phụ nữ chúng tôi cách để tự bảo vệ mình! Cô thật là giỏi! Chúng tôi sẽ luôn ủng hộ cô!” Còn có một nhóm nữ sinh cầm áo phông chạy đến xin Tuyết Nhung chữ ký: “Chị là thần tượng mới của chúng em! Ở
trường em đang phát động phong trào ký tên yêu cầu nhà trường bổ sung
thêm môn học về tình yêu và hôn nhân”.
Khi buổi chiêu đãi kết
thúc, cùng Tim đi ra khỏi nhà hát, mặt Tuyết Nhung vẫn ửng hồng vì sung
sướng. Sự nỗ lực của cô, nói đúng hơn là sự nỗ lực của họ cuối cùng cũng đã gặt hái được kết quả. “Những phụ nữ bình thường đã nhận thức được sự tồn tại của họ, điều này đã khẳng định cách làm của chúng ta, quan
trọng hơn là sự giúp đỡ của chúng ta đã cứu được cuộc đời của biết bao
người phụ nữ bất hạnh”.
Lúc này, lòng Tuyết Nhung bỗng trào dâng
niềm hạnh phúc của người chiến thắng. Niềm hạnh phúc này lớn hơn rất
nhiều so với niềm vui khi giành giải trong các cuộc thi đàn hoặc giành
được học bổng. Đó chính là niềm hạnh phúc của xã hội, niềm hạnh phúc vì
việc làm của cô đã có những tác động tích cực đến cuộc sống của hàng
ngàn hàng vạn người. Niềm hạnh phúc này khiến cô thấy mãn nguyện, và
hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Bỗng nhiên, cô thấy khóe mắt
mình ươn ướt vì xúc động. Cô thầm cảm ơn tất cả mọi người trên thế giới
này, cả