hị của anh.
“Việc gì? Ba mà bận nữa là mẹ chạy theo người khác đấy nhé!” Thụy Thụy hạ giọng.
Chạy theo người khác là ý gì?
“Mẹ và chú Triệu đã sờ soạng nhau cả buổi chiều, ba thì bận nhá, tiếp tục làm việc đi!” Hừ hừ hừ, Thụy Thụy rất khoa trương.
Nghe vậy, trên mặt Hạ Nghị dần dần tắt nụ cười.
Sờ tới sờ lui? Không phải như anh hiểu chứ? Anh đang muốn hỏi rõ, nào biết con gái lại nói: “Nhớ nhé ba, Thụy Thụy muốn mời khách một bữa hải sản, trong 40 phút phải lập tức có mặt!” Không cho anh hỏi hơn một câu, Thụy Thụy đã cúp máy.
Anh tiếp tục đưa bút, nhưng mấy phút đồng hồ trôi
qua, bản thiết kế đã lên khung, nhưng một nét cũng không viết nổi, càng
đừng nói đến suy nghĩ cẩn thận. Một khi đã như vậy… Anh đứng dậy, mặc áo khoác, khi bước tới cửa vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người.
“Hôm nay mọi người cũng tan ca sớm đi!”
Khi chạy đến nhà bố mẹ vợ, anh không muộn một phút. Trước khi kết hôn, vì
tính cách hài hước, anh rất vui vẻ với bố mẹ vợ, mỗi khi họ trở về từ
Thượng Hải, không phải anh mời khách thì là bố mẹ vợ mời anh đến nhà làm khách. Nhưng sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên anh bước vào biệt thự này.
Sự kiện đào hôn kia khiến bố mẹ vợ có thành kiến nặng nề với
anh, mà mấy năm nay, anh căn bản cũng không hao tâm đến việc tiêu tan
hiềm khích lúc trước. Có lẽ, năm này qua năm khác, chờ bố mẹ vợ bình
tĩnh lại, anh nên chủ động thể hiện thiện ý.
“Ba, ba!” Ở vườn hoa, Thụy Thụy ra sức vẫy tay với anh.
Vừa thấy nụ cười rạng rỡ của con gái, lòng anh liền ấm lên, giữa anh và Hạ
phu nhân có sợi dây tình cảm mà mãi mãi không thể cắt đứt được, đó chính là Thụy Thụy. Cho nên dù có phạm sai lầm lớn thế nào, anh trước sau vẫn tin tưởng, cuối cùng Tống Dư Vấn sẽ không rời khỏi anh.
Nhưng chiếc ô tô đen ở cửa vườn hoa kia vẫn làm anh nhíu mày một chút, anh là người
đàn ông bình thường, tự nhiên ghét việc có người ân cần với vợ anh như
thế. Hơn nữa, còn diễn trước mặt con gái anh?
“Chú Triệu, chú đừng đi mà, ba cháu sắp đến rồi, mọi người cũng làm quen đi, cùng ăn một bữa
cơm thôi mà chú!” Đối với việc anh giật mình rút tay về sau, Thụy Thụy
vẫn quấn lấy Triệu Sĩ Thành.
Triệu Sĩ Thành tuy là bác sĩ khoa nhi,
nhưng thật ra anh không biết cách chơi với lũ trẻ, anh bây giờ bị bám
lấy đến mức da đầu run lên.
“Thụy Thụy, sắp sáu giờ rồi, bác sĩ Triệu phải về nhà, tốt nhất con nhanh thả tay con ra đi!” Tống Dư Vấn quát con gái.
Thụy Thụy không hề bị ảnh hưởng vẫn làm ầm ĩ, khiến cô và bác sĩ Triệu cũng xấu hổ vạn phần.
Hạ Nghị ngừng xe, cảm thấy buồn cười, “Hạ phu nhân, xin hỏi, đây là cô
đang mắng con gái sao?” Giọng điệu Hạ phu nhân rõ ràng không tốt, nhưng
mà tiếng nói lại có vẻ không phải.
Tống Dư Vấn từ từ ngước mắt, mắt lạnh đã dừng lại ở bóng hình đẹp đẽ tựa vào xe xem náo nhiệt.
“Anh mua hải sản, hải sản lớn!” Anh nhấc vài túi to trong tay lên cao.
Ở chợ rau không mua được đồ tươi, anh rất đơn giản, lái thẳng xe đến chợ
hải sản, quét hết hải sản có chữ “to” đến đây. Đương nhiên anh mua nó
cũng không rẻ.
“Oa, ba, mực ống lớn ha, tôm sú cũng to, cá hồng lớn
quá, cua hổ cũng bự…” Thụy Thụy nhấn mạnh dùng vài chữ “to”, biểu hiện
khá vừa lòng.
Đương nhiên, anh mua đồ này không rẻ mà.
“Bác sĩ
Triệu, hay ở lại dùng cơm đi?” Tống Dư Vấn cũng không thèm nhìn tới Hạ
Nghị, dưới loại tình huống này, để tránh cho Triệu Sĩ Thành xấu hổ, nhẹ
giọng mời anh.
Thấy cô đứng ở cửa một lúc, bác sĩ đã dặn, sức khỏe bây giờ của cô không thích hợp đứng lâu hay lao động nặng.
“Vâng.” Tuy rất ghét ông chồng đáng trách của cô, nhưng Triệu Sĩ Thành vẫn gật đầu.
Hai người cùng vào nhà. Với sự lãnh đạm và coi thường của cô, Hạ Nghị xấu
hổ nhíu mày. Thực hiển nhiên, anh bị gạt bỏ không được hoan nghênh, hơn
nữa, là xuất phát từ thật lòng, tính tình Tống Dư Vấn ngang ngạnh, còn
làm ra dáng vẻ không muốn đón chào kia nữa.
“Ba, không phải ba lại
làm sai chuyện gì chứ? Cho nên lần này mẹ không khóa cửa đuổi ba ra
ngoài nữa, mà trực tiếp chuyển đi luôn?” Thụy Thụy kéo anh xuống lặng lẽ thì thầm với anh.
Thụy Thụy có quan sát qua, tình huống lần này dường như nghiêm trọng hơn lần trước đó.
Anh mất tự nhiên, “Là…” Thế giới người lớn phức tạp, anh thật sự không thể đối diện với con gái.
Chẳng lẽ anh nói cho con gái, thật ra anh căn bản không yêu mẹ nó?
“Nhận sai đi, tranh thủ đón con về nhà sớm nữa!” Thụy Thụy vỗ đầu anh.
Cơ hội đã tạo cho ba, có nắm chắc không, phải xem ba có đủ thông minh không.
“…” Anh nên nói như thế nào? Nói mình rất cảm động? Tuy Hạ phu nhân không
để sắc mặt hòa nhã cho anh xem, làm anh rất xấu hổ, nhưng anh vẫn rất
cảm kích con gái.
“Bảo bối, ba yêu con nhất!” Dưới ban ngày rõ ràng,
anh hôn lên khuôn mặt đỏ hồng đáng yêu của con gái, làm Thụy Thụy cười
khanh khách không ngừng.
Dư Vấn vào phòng đứng cạnh cửa sổ, mắt lạnh nhìn một màn này.
“Thụy Thụy rất thích anh ấy, cho dù rất nhiều lúc, anh ấy không đủ tư cách
làm ba.” Nhưng con gái đi đến đâu cũng luôn tự hào về ba.
“Tôi cũng thấy thế.” Triệu Sĩ Thành gật đầu.
Thụy Thụy đề phòng những việc kia, anh cũng cảm nhậ