ười.
Thụy Thụy nói cho mình, nó nhất định phải đáng yêu, như vậy cô mới có thể đánh bại người xấu!
Chính mắt nhìn thấy con gái chạy về phía quầy đồ ăn, lúc này Hạ Nghị mới đứng lên.
“Hiểu Văn, chúng ta nói chuyện đi.”
…
Tại quầy bán quà vặt, Thụy Thụy chọn xong kem rồi, chủ hàng trả lại nó 92
đồng, cầm số tiền thừa này, vừa ăn kem, nó vừa chọn cẩn thận trong
thùng, cầm một nải chuối, bỏ xuống, cầm một túi đậu đỏ, nhìn nhìn, lại
bỏ xuống.
“Cô bé, cháu tìm gì thế?” Chủ cửa hàng tò mò hỏi.
Dáng vẻ ông cụ non như đang nghiên cứu khoa học.
Thụy Thụy đảo mắt, “Chú ơi, có loại hạt châu nào tròn tròn nhỏ nhỏ không ạ?” Chuối quá già, đậu đỏ lại không đủ trơn.
“Cờ nhảy*?” Chủ cửa hàng hỏi nó.
*cờ nhảy: 1 loại cờ ở Trung Quốc, mà các con cờ hình tròn tròn. Có thể tham khảo tại đây: http://www.gamesforthebrain.com/chinese/checkers/
Thụy Thụy ra sức gật đầu: “Đúng đúng đúng ạ!” Ôi trời, nó ngốc quá, sao lại
không nghĩ đến cờ nhảy chứ! Trong chốc lát, tiêu hết 92 đồng còn thừa,
Thụy Thụy cầm lấy cờ nhảy chủ cửa hàng đưa cho nó, tâm tình vô cùng tốt, lanh lợi đi ra khỏi quầy hàng. Thụy Thụy đang cầm bàn cờ nhảy lớn, lanh lợi phóng đi, nhưng nó phát hiện hình như mình đã lạc đường.
“Két!” Tiếng phanh gấp.
Đầu chú tài xế ngó ra khỏi cửa xe màu đỏ, chảy mồ hôi lạnh: “Bé con, đi đường phải cẩn thận chứ!”
“Chú ơi, cháu xin lỗi.” Thụy Thụy cúi đầu xin lỗi, nó lùi người sang một bên, gãi gãi đầu.
Bệnh viện quá lớn, bao nhiêu tòa nhà sáng trưng giống như nhau, đi trên
đường, nó chỉ nhớ chạy theo quầy bán hàng, nhưng lại chẳng nhớ kỹ đường. Theo sau chiếc xe đỏ là một chiếc xe hơi màu đen, yên lặng trở về bãi
đỗ xe một lần nữa.
Thụy Thụy bị ánh mặt trời chói lóa chiếu đến
choáng đầu, một nửa kem trong tay nó cũng tan mất, nhưng nhìn xung quanh nó, lại chẳng thể chắc chắn vừa rồi rốt cuộc là mình đã đi ra từ nhà
nào.
“Tòa thứ ba bên tay trái, chú đưa cháu đi nhé.” Giọng nói trầm
thấp vang lên phía sau nó, còn chưa kịp phản ứng, Thụy Thụy đã rơi vào
một vòng tay ấm áp.
Thụy Thụy cứng ngắc một chút, ngẩng đầu thấy rõ ràng người đang bế nó, lúc này mới dỡ cảnh giác xuống.
“Chú Triệu, chú chưa về nhà à?”
“Ừ, chú đang chuẩn bị về.” Thân hình anh cao lớn, chân dài sải bước, bế
Thụy Thụy đi đến tòa bệnh viện, “Về sau đừng rời khỏi ba mẹ chạy lung
tung nhé.” Dù là môi trường hay nếp sống xã hội bây giờ, so với bọn anh
trước đây, mỗi đứa trẻ đều chạy loạn nơi nơi thật khiến cho người ta lo
lắng.
Thụy Thụy cúi đầu nhìn dấu vết lớn do Chú Triệu bế mình, đó là
vì kem chảy mà thấm ướt cả bàn tay. Áo khoác của chú Triệu bị bẩn, nhưng hình như chú không ghét nó.
Triệu Sĩ Thành bước đi, mới một lát sau
đã bế Thụy Thụy về bệnh viện một lần nữa. Trong đại sảnh, Hạ Nghị vẫn
còn đang đứng kia với Đỗ Hiểu Văn.
Anh không muốn gây chuyện, thả nó
xuống, “Thụy Thụy, ba cháu ở kia, tự cháu chạy đến nhé.” Anh đứng ở đây, tận mắt nhìn Hạ Nghị đón Thụy Thụy là được rồi.
Nhưng Thụy Thụy được đặt xuống, hai tay còn đang cầm cờ nhảy, lại chậm chạp không đi, ngược
lại còn ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi anh: “Chú Triệu, chú đừng ghét cháu
nhé!” Bây giờ không có mẹ ở đây, chú Triệu không cần phải diễn kịch như
cô Đỗ, nhưng hành động của chú hình như cũng không ghét nó.
“Không ghét.” Anh lắc đầu.
Anh không có lý do mà ghét con bé.
“Nhưng chú cũng không nói rất thích cháu, đúng không?” Thụy Thụy truy hỏi.
“Ừ, chúng ta không quá quen.” Anh thích nói thật, không thích gạt người, đặc biệt là lừa trẻ con.
Rất nhiều lúc, anh thà không nói lời nào, còn hơn là nói những lời ngu ngốc.
Mẹ anh thấy trẻ con nhà ai cũng khen đáng yêu, làm cho người ta không biết rõ thật giả, mà anh không thích dối trá. Anh là bác sĩ, ngoài cách phân biệt trẻ con có khỏe hay không ra, những điều khác anh không có cảm
giác đặc biệt, anh không có cơ hội tiếp xúc với Thụy Thụy, làm sao có
thể nói thích hay không thích?
Chú Triệu nói chuyện đúng là không có
tính nghệ thuật, cho dù trẻ con nghe xong cũng sẽ không thoải mái, nhưng mà Thụy Thụy lại cười híp mắt.
“Vậy có nghĩa sau này chú cũng không thích cháu ạ?” Thụy Thụy truy hỏi.
Triệu Sĩ Thành suy nghĩ một chút, “Chắc là có.” Nhưng họ sẽ có cơ hội quen nhau sao?
So với cô Đỗ cố ý lấy lòng, nó thích chú Triệu thẳng tính hơn.
“Không phải trên tivi có câu yêu nhau yêu cả đường đi sao? Chú thích mẹ cháu,
tự nhiên sẽ thích cháu thôi!” Thụy Thụy chớp chớp mắt, cố tình nói thế.
Bị ngôn ngữ của trẻ con vạch trần, bên tai Triệu Sĩ Thành hồng lên. Hình
như cho tới bây giờ anh chưa từng nói anh thich Tống Dư Vấn mà? Đứa bé
này..
“Hì hì, cháu không hỏi nữa, mẹ cháu nói không được bắt nạt
người thành thật.” Thụy Thụy cầm bàn cờ nhảy che miệng mình lại, dáng vẻ vô cùng dễ thương.
“Đến chỗ ba cháu đi.” Triệu Sĩ Thành tuy là bác
sĩ khoa nhi, nhưng anh lại bất lực trước trẻ con, trong lúng túng chỉ có thể vội vàng thúc giục.
Thụy Thụy chạy vài bước, lại quay đầu, dừng bước cong mắt: “Bác sĩ Triệu, thật ra cháu không ghét chú đâu!”
Anh ngẩn ra.
“Nhưng cháu rất rất thích ba!” Không ghét và không thích
