Polaroid
Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328823

Bình chọn: 8.00/10/882 lượt.

i nghe mẹ nói: “Không biết Hoằng Nhi nhìn trúng người nào?”

Trong lòng ta căng thẳng.

Lại nghe cha nói: “Trúng ai đều tốt, chỉ cần đừng trúng Hoắc Dương kia, đứa trẻ ấy, ánh mắt rất lạnh.”

Ta buột miệng cười, cao giọng nói: “Cha, con sẽ không để cho thiên hạ bàn tán đâu, hắn là đồ đệ của con.”

Bên kia không có tiếng nói.

Nửa buổi mới nghe đến giọng cha uy nghiêm truyền tới: “Còn không mau đi ngủ!”

Ta ngoan ngoãn cúi đầu đắp chăn.

Trong lòng một trận ấm áp.

Tân niên năm nay, bởi vì cha mẹ ta dẫn một đám nô tì được huấn luyện nghiêm chỉnh đến, mà trở nên vô cùng dễ chịu.

Sư phụ bọn hắn trợn mắt há mồm nhìn quản gia, đầu bếp, nha hoàn của Chiến gia ta đem toàn bộ phủ thu dọn được rực rỡ hẳn lên, lại nhìn những món ăn được bưng lên như nước chảy có thể so với món ăn trong cung, đều là những mỹ vị quý và lạ; nhìn nha hoàn đưa đến phòng ngủ bọn họ chăn ấm đều được làm bằng tơ tằm, nhất thời đều á khẩu không nói được lời nào.

Ngay cả Ôn Hựu xuất thân sĩ tộc, đều lắc đầu nói: “Chiến gia không hổ là đệ nhất môn phái Kinh Châu, thật là xa hoa.”

Ta cười nói: “Thói quen thôi.”

Đưa tới vô số ánh mắt tức giận của các sư huynh.

———————

Đêm trừ tịch (đêm giao thừa).

Ngoài cửa sổ đã hợp với không khí tết tuyết rơi như lông ngỗng dầy đặc. Hôm nay mở yến tiệc, sư phụ, Lâm Phóng, Ôn Hựu, một nhà chúng ta, còn có hai vị sư huynh nhiều tuổi, ngồi tại một bàn ở chính sảnh.

Lại có người đạp tuyết tiến đến, cởi ra áo khoác một thân đều là tuyết, tươi mát đứng trước mặt chúng ta.

Là Cầu An, phía sau là tổ phụ hắn Cầu Bất Nan.

Thế là mấy vị tiền bối võ lâm lại tỏ vẻ kính ngưỡng lẫn nhau, cho Cầu Bất Nan ngồi chủ vị. Cầu An, ta cùng một vị sư huynh ngồi ở trung gian.

“Cầu thiếu hiệp bây giờ là phân minh chủ của võ lâm Quảng Châu?” Cha cười nói: “Quả nhiên tuấn tú lịch sự!”

Cầu An ngay vẫn khiêm tốn vì được khen. Cầu Bất Nan một bên nói: “Lệnh ái mới chân chính là võ lâm hào kiệt. Cái mạng này của Cầu An, cũng là nàng cứu.”

Cha nhìn hướng ta: “Ồ? Ngươi mấy ngày nay còn cứu không ít mạng người? Như thế nào còn để bản thân trọng thương?”

Ta đành phải thành thật nói: “Kỳ thật con cũng được người khác cứu rất nhiều lần. Sư phụ cứu qua con, Tử Tô cũng cứu qua con. Người trong giang hồ cả thôi, cứu qua cứu lại lẫn nhau cũng rất bình thường.”

Tiểu Lam sau lưng ta buột miệng cười.

Cha cùng mẹ giơ lên ly rượu, trước kính sư phụ sau lại kính Ôn Hựu: “Cảm tạ Ôn thiếu hiệp ra tay cứu giúp!”

Ôn Hựu vội đứng thẳng dậy, khiêm tốn nói: “Thanh Hoằng vốn là sư muội ta, đồng môn sinh tử vui buồn, bất kỳ sư huynh đệ nào nhìn thấy, đều sẽ xả thân cứu giúp. Hai vị thật sự không cần phải nói lời cảm tạ. Tử Tô trước kính.” Sau đó nâng chén uống cạn rượu.

Cha cười nói: “Đứa trẻ này thật là khiêm nhường.”

Cầu An nói: “Nói như thế, ta cũng nên kính hai vị tiền bối, cảm tạ ơn cứu mạng của Chiến cô nương. Sau này nếu có rảnh rỗi, thường xuyên ghé qua Quảng Châu, cho vãn bối trọn đạo làm chủ.”

Rượu đi qua ba tuần.

Vì uống đến là vui vẻ, mọi người đều có mấy phần cảm giác say.

Không nghĩ đến sư phụ là người đầu tiên gục xuống. Ước chừng là hôm nay nhìn thấy mẹ ta, cảm xúc sai khiến đi — hai vị sư huynh đỡ sư phụ hồi phòng.

Cầu Bất Nan lớn tuổi, nên đi ra phòng khách nghỉ.

Mẹ ta cũng không chống đỡ nổi, được Tiểu Lam đưa về phòng, cha còn cẩn thận cưỡng chế Tiểu Lam ở bên bảo vệ.

Chỉ có cha cùng Ôn Hựu, đều là hai mắt càng uống càng thanh tỉnh, lại không ngờ đến Lâm Phóng tửu lượng cũng rất cao. Hai người bọn họ cùng cha ta nói nói cười cười, không thấy chút nào khác thường.

Trong mắt cha rõ ràng hiện lên thần sắc khen ngợi đối với hai người kia.

Ta có mấy phần say ngà ngà, nhưng vẫn còn thanh tỉnh, đưa mắt nhìn lại, tất cả đều có một chút mông lung.

Ánh mắt Cầu An cũng có chút mê ly, ta đoán tình trạng của hắn so với ta cũng không khác biệt lắm.

Ta nhìn hắn cười nham nhở: “Cầu An, ngươi có phải hay không cảm thấy có chút choáng váng đầu.”

Hắn gật gật đầu, nói: “Mặt của ngươi rất hồng, thật đẹp .”

Ta cao hứng cười nói: “Thật không? Kỳ thật ta cũng cảm thấy chính mình đẹp, nhưng Văn Tuyền cùng Tử Tô là hai nam tử, bộ dạng lại rất dễ nhìn, ta so với bọn hắn đều không bằng.”

Cầu An ngẩn ngơ, nói: “Không, ta cảm thấy ngươi so với bọn hắn còn dễ nhìn hơn.”

Ta vui mừng : “Thực sự? Ngươi nói như vậy ta thực thích, tới, cạn!”

Ta nâng chén.

Chén trong tay đến nửa chừng lại bị người đoạt mất. Nâng mắt nhìn, Ôn Hựu ngồi bên phải cười như không cười nhìn ta.

Trong nụ cười hình như có chứa một ít lãnh ý, ta lập tức tỉnh rượu mấy phần.

Lúc này mới phát hiện, thì ra trong phòng sớm đã an tĩnh lại.

Ba người bọn hắn, thế nào lại không tiếp tục tán gẫu? Quản chúng ta làm gì?

Ta ngẩng đầu, thấy cha mang một bộ dạng bẽ mặt, căm tức nhìn ta, khóe miệng Lâm Phóng mỉm cười.

“Chiến đại hiệp, Thanh Hoằng…… Có từng…… Kết hôn…… Vãn bối năm vừa mới mười tám, chưa hôn phối, không biết……” Cầu An đã gục xuống bàn miệng vẫn lẩm bẩm nói.

Ta đưa tay che miệng của hắn: “Cha! Cha! Hắn nói vớ nói vẩn!”

Không ngờ Cầu An rõ ràng đã bất tỉnh nhân sự, lại lậ