Disneyland 1972 Love the old s
Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327074

Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.

êu Phái Ngải kích động đứng lên.

Mẹ Sở cũng đứng lên theo, cầm tay cô ta, "Phái Ngải, có thể là do cháu quá nhớ tiểu Du cho nên mới nhất thời xuất hiện ảo giác mà thôi."

"Cháu chưa từng xuất hiện ảo giác, thật sự thấy anh ấy. Hơn nữa. . . . . ." Cô bỗng nhiên dừng lại, suy nghĩ sâu xa.

"Hơn nữa cái gì?"

Cô ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ Sở, "Bên cạnh anh ấy còn có một cô gái,

cô gái đó. . . . . . Hình như cháu đã gặp qua ở đâu rồi." Cô ta xoay

người lại, không ngừng tìm kiếm từ trong ký ức đầu mối về cô gái tối

ngày hôm qua.

"Phái Ngải, có thể gần đây cháu hơi mệt mỏi. Nếu

không bác gái dẫn cháu đến bệnh viện kiểm tra thử?" Mẹ Sở thấy thế, cũng tiếp tục lên tiếng trấn an cô ta.

Tiêu Phái Ngải đưa lưng về phía mẹ Sở, tức giận bất bình, "Bác cho là cháu bị thần kinh?"

Mẹ Sở ngẩn ra, ngay sau đó đi tới trước mặt cô ta, "Bác chỉ cảm thấy gần

đây có thể là cháu chịu áp lực tương đối lớn mà thôi, cho nên mới đề

nghị cháu đến bệnh viện kiểm tra thử."

Tiêu Phái Ngải nhìn bà hồi lâu, cuối cùng mới xoay mặt, không cam lòng nói: "Bác thật sự cảm thấy

cháu bị áp lực lớn cho nên mới thấy Sở Du?"

Mẹ Sở gật đầu một

cái, "Phái Ngải. Không có gì, đoạn thời gian trước bác cũng vậy, cũng y

như cháu, luôn xuất hiện ảo giác, nhưng gần đây bác đã khá hơn nhiều.

Cho nên, cháu cũng đừng lo lắng, không có việc gì đâu."

Tiêu Phái Ngải cúi đầu, không nói, chốc lát sau, cô ta nâng khóe môi lên, miễn cưỡng cười, "Bác gái, cháu biết rồi."

"Ừ."

"Bác gái, cháu còn có chuyện, cháu đi trước ạ." Tiêu Phái Ngải xốc túi xách trên ghế sa lon lên, hướng bà cáo từ.

Mẹ Sở đưa cô ta ra cửa thì quản gia đi ra từ trong hành lang, "Tối ngày hôm qua Tiêu tiểu thư thấy thiếu gia?"

Mẹ Sở lạnh lùng liếc ông ta một cái, hừ lạnh một tiếng, "Các người làm

việc kiểu gì vậy? Sao lại để cho người khác thấy được các người?"

Quản gia cúi đầu nhận lỗi, "Là tôi không tốt. Lúc ấy không có để ý những thứ quanh mình, cho nên mới. . . . . ."

"Được rồi, tôi không muốn nghe ông giải thích. Hai tên côn đồ chết chưa?"

Trong con mắt mẹ Sở nồng đậm sát khí, việc hai tên côn đồ cản trở khiến

bà ta cảm thấy vô cùng không vui.

"Đại sư Cố nói, tối hôm nay đều xử lý xong bọn họ." Quản gia cung kính nói.

"Đều? Có ý gì?"

"Còn có Lương Bân."

"Ừ, tối hôm nay ông ta tốt nhất có thể xử lý xong toàn bộ những thứ người

cản trở này. Nếu không, sẽ dùng cách thức khác xử lý toàn bộ bọn họ." Mẹ Sở nhìn chòng chọc quản gia, nghênh ngang rời đi.

1 giờ sáng

"Nghe nói hôm nay Tiêu tiểu thư tới?"

"Ừ. Tiêu tiểu thư nói, tối ngày hôm qua thấy thiếu gia."

"Cái gì? ! Cư nhiên bị thấy được? A Quản thật sự là không cẩn thận." Dừng một chút lại hỏi, "Phu nhân nói gì với Tiêu tiểu thư?"

"Phu nhân nói Tiêu tiểu thư chịu áp lực quá lớn, cho nên mới xuất hiện ảo giác. Sau đó Tiêu tiểu thư không vui rời đi."

"Vậy sao, nhưng Tiêu tiểu thư thật đúng là si tình với thiếu gia, cũng 7, 8

năm, còn thích thiếu gia như vậy. Đáng tiếc thiếu gia thích cũng là. . . . . . Ai. . . . . . Nghiệp chướng!" Tiếng bước chân lộc cộc dần dần

cách xa.

Lương Ý chép miệng, trong đầu không ngừng lặp lại lời nói vừa rồi của hai người giúp việc.

"Nghĩ gì?"

Thình lình xuất hiện giọng nói khiến Lương Ý lâm vào trong trầm tư giật mình, cô hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, "Anh hù chết tôi à? Đi bộ

không có tiếng động."

Người nào đó lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, chợt cả người giống như là mất đi trọng lực, té ở trên người cô, vùi đầu trước ngực cô.

"Anh làm gì thế hả? Rất nặng đấy."

"Mệt mỏi. . . . . ."

Lương Ý trợn mắt nhìn anh, châm chọc nói: "Anh đi làm ruộng à? Rõ ràng ngủ cả một ngày, còn nói mệt mỏi."

Nhà họ Lương

"Cốc cốc"

"Ai vậy? Đến đây!" Đang ở phòng khách xem ti vi, Lương Tư nghe được tiếng

gõ cửa thì vội vàng đi tới trước cửa, chuẩn bị mở cửa thì chợt nhớ tới

lời Lương Bân nói với cô. Cô do dự một chút, quyết định xuyên qua mắt

mèo nhìn tình huống trước rồi quyết định mở cửa hay không.

Xuyên qua mắt mèo, Lương Tư thấy mặt Lưu Na tái nhợt đứng tại cửa, vẻ mặt hết sức ngốc trệ.

"Chị Na Na?" Cô vội vã mở cửa, nói với Na Na ngoài cửa, "Chị Na Na, mau đi vào."

Lưu Na ngoài cửa nhìn cô một cái, liếc qua khung cửa thì hơi chần chờ, mới nện bước chân hơi cứng ngắc đi vào trong phòng.

"Chị Na Na, sao hôm nay trễ như vậy chị lại tới tìm em?" Lương Tư vội vàng

chạy vào trong phòng bếp rót một ly nước, sau khi ra ngoài không thấy

bóng dáng cô ấy đâu, cô chạy lên lầu, quả nhiên, cô phát hiện cô ấy trên lầu.

"Chị Na Na, chị lên đây làm gì?" Lương Tư đưa ly trà trong tay cho cô ấy.

Cô ấy không có nhận lấy ly trà, cũng không trả lời cô, chỉ vòng tới vòng lui bốn phía ở lầu hai, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì.

"Chị Na Na, có phải chị đang tìm đồ hay không?" Đi theo ở sau lưng Lưu Na, Lương Tư tò mò hỏi.

Câu hỏi của Lương Tư khiến cô ấy quay đầu, khuôn mặt tái nhợt trừ môi hơi

hồng ra, hoàn toàn không có huyết sắc, ánh mắt ngốc trệ, con ngươi hình

như cố định ở chung một chỗ, hoàn toàn không có dấu hiệu chuyển động. Cả người xem ra, có cảm giác quái dị không nói ra được.

Lương