vươn tay ôm lấy cô từ đằng sau, dùng sức kéo cô về lại
giường. Anh đẩy Lương Ý nằm sấp xuống, dùng tay cởi nút áo ngực sau
lưng.
Lương Ý bị anh đè ở phía dưới, động cũng không thể động,
trong lòng vô cùng sốt ruột. Khi vô tình ngửa đầu lên, một lọ thủy tinh
nhỏ cách đầu giường không xa lọt vào tầm mắt của cô. Lương Ý cắn răng,
nhanh chóng với tay lên lấy cái lọ đó, sau khi lấy được thì dùng toàn bộ sức lực còn lại đập mạnh về phía sau. . . . . .
Nhà họ Lương.
"Chị Na Na, em nhận điện thoại trước được không?" Giọng nói Lương Tư run run hỏi Lưu Na.
"Lưu Na" cứng đờ gật đầu một cái, sau đó chậm rãi xoay người, tiếp tục đi lại trong phòng.
"Alo, em là Lương Tư. Là chị sao? Chị Na Na." Một tiếng “chị Na Na” này cô
không dám nói quá to, lấy tay che lại điện thoại, nhỏ giọng gọi một câu, thỉnh thoảng còn len lén liếc cô gái kia một chút, từng giây từng phút
chú ý đến cử động của cô ta.
"Ừ, là chị. Sao em lại nói nhỏ như vậy?" Ở đầu dây bên kia, Lưu Na cau mày hỏi.
Đúng là giọng nói chuyện bình thường của chị Na Na. Đúng lúc Lương Tư chuẩn
bị nói ra chuyện quái dị đang xảy ra hiện giờ thì cô nhìn thấy "Lưu Na"
đang chuẩn bị bước lên lầu. Lương Tư vội vàng cúp điện thoại, chạy ra
ngăn cản.
"Cái đó, chị Na Na, mẹ em vẫn đang ngủ ở trên lầu,
không nên quấy rầy bà thì hơn, có được không?" Lương Tư miễn cưỡng nở nụ cười, trong đầu đã sớm rối loạn không biết phải làm sao.
"Lưu Na" lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, sau đó mới gật đầu một cái.
"Chị Na Na, chị tới tìm anh trai của em sao? Anh ấy không có ở nhà." Lòng bàn tay của Lương Tư đã đổ đầy mồ hôi.
Cô ta nhíu mày, nhưng cũng không có ý định rời đi, "Uông Uông —— uông uông uông ——".
Đa Đa nhe răng, trợn mắt, lắc lắc cái mông mập của nó từ trên lầu lao xuống, nhào vào người “Lưu Na”.
"Đa Đa ——" Lương Tư bị dọa giật mình làm rơi điện thoại trong tay.
Một "người", một con chó quấn chặt lấy nhau. Lương Tư muốn tách bọn họ ra,
sợ vật kia sẽ làm Đa Đa bị thương, nhưng Đa Đa giống như nhìn thấy kẻ
thù giết cha, hàm răng bén nhọn không ngừng hướng về phía "Na Na" điên
cuồng cắn xé. Lương Tư không thể làm gì khác hơn là đi tới sau lưng Đa
Đa, ôm chặt lấy nó từ phía sau, muốn kéo nó từ trên người “Na Na” xuống.
Lương Tư cố gắng hai ba lần nhưng một "người", một con chó vẫn không thể tách được ra. Khi cô chuẩn bị bỏ cuộc thì "Na Na" đột nhiên hóa thành một
làn khói mù mịt rồi biến mất, trên đất chỉ còn lại một tờ giấy trắng đã
bị cắn tơi tả, trên tờ giấy đó còn tản ra một loại hương thơm ngòn ngọt. . . . . .
Sở Du đứng nghiêm ở trong phòng học yên tĩnh, trong tay nắm thật chặt một phong thư viết
tuyệt đẹp, mày kiếm nhíu chặt ở chung một chỗ, đáy mắt đều là thấp thỏm.
Lúc này trong phòng học không có một bóng người ngoại trừ một mình anh, cửa phòng học mở lớn, xế chiều có gió nhẹ xen lẫn một ít khô nóng cuốn tới, lướt qua mái tóc đen nhánh mà dầy của anh. Anh chậm rãi đi tới chỗ ngồi của Lương Ý, ngón tay hơi run, đem phong thư bỏ vào trong ngăn kéo của
cô, chuẩn bị xoay người rời đi, vào lúc anh đang muốn cất bước rời đi
thì như bị thứ gì quấy nhiễu, lại quay trở về, lấy phong thư đã bị anh
làm cho nhăn nhúm ở trong ngăn kéo ra.
Anh nhìn chằm chằm phong
thư trong tay hồi lâu, tựa như là đã hạ quyết tâm, lần nữa chậm rãi đem
phong thư bỏ vào trong ngăn kéo. Bỗng một hồi tiếng bước chân dồn dập
truyền tới, anh theo bản năng đưa tay muốn lấy phong thư trong ngăn kéo
về.
"Bạn học Sở?" Cô gái đứng ở cửa kinh ngạc nhìn anh.
Không còn kịp rồi! Sở Du lập tức rút bàn tay đang mò vào trong ngăn kéo ra,
xoay người lại, mặt không thay đổi nhìn chòng chọc cô ta một cái, sau đó giả bộ như không có việc gì rời khỏi phòng học.
Cô gái thấy anh
không nói, chán nản cúi đầu, len lén liếc bóng dáng anh rời đi, gương
mặt hiện lên đỏ ửng. Đợi bóng dáng kia hoàn toàn biến mất ở tầm mắt của
cô ta, cô ta mới lưu luyến không rời chậm rãi đi tới bên cạnh chỗ ngồi
của Lương Ý, ngồi xổm người xuống kéo sách trong ngăn kéo của cô ra. Vào lúc cô ta đang tìm kiếm quyển sách làm bài, một phong thư bắt mắt rơi
trên mặt đất. Cô ta tò mò nhặt phong thư lên.
"Đây là. . . . . . Thư tình?" Cô ta nhìn phong thư tinh sảo trong tay thì ngạc nhiên nói.
Cô ta đứng lên, nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện không có ai, nhanh chóng mở lá thư ra, bắt đầu đọc. Theo thời gian đọc càng dài, lúc mới đầu
khuôn mặt cô ta từ rất hiếu kỳ cuối cùng biến thành tức giận. Cuối cùng, cô ta hung tợn vò lá thư thành một cục ném xuống đất. Khuôn mặt thanh
tú bởi vì tức giận mà trở nên vô cùng dữ tợn.
Nửa ngày trôi qua,
cô ta đột nhiên cười ác độc, ngồi xổm người xuống nhặt lá thư lên, tiếp
đó vuốt phẳng lại bức thư đã bị vò thành một cục, cuối cùng đem lá thư
bỏ vào trong phong thư tinh sảo, cất xong, thu hồi cặp xách.
Vào
lúc cô ta đang chuẩn bị rời thì cô nhớ tới việc Lương Ý giao phó, vì vậy ở trong một đống thư rút ra quyển vở mới tinh, xoay người rời phòng
học.d.đ.l.q.đ
Ngày hôm sau
Sắc mặt cô gái có chút gấp gáp
đứng ở cửa lớp học, sau khi Lương Ý thấy cô ta đến, lập tức hào h