ông có gì, chỉ là thấy bộ dáng cô không yên lòng, có phải có vấn đề gì hay không?” Chẳng lẽ là đói bụng sao? Nhưng hai giờ trước cô mới ăn xong, theo lý mà nói sẽ không đói sớm như vậy.
“Không có.” Lương Ý thẫn thờ nhìn bắp đùi cứng nhắc, hờ hững trả lời. Một lát sau, Lương Ý cuối cùng không cách nào bỏ mặc trái tim đang dâng lên lo lắng, “Dì Linh, Sở Du, nếu anh ấy mắc mưa, sẽ như lần trước sao?” Cô nhớ lần trước Sở Du mắc mưa thì xuất hiện chấm đỏ trên người.
Dì Linh đang dọn dẹp ghế salon quay đầu lại, tò mò hỏi, “Thiếu phu nhân, đã xảy ra chuyện gì à? Sao đột nhiên hỏi như thế.”
Lương Ý cắn cắn môi dưới, nhìn ngoài cửa sổ đen như mực, “Ầm—“ một tiếng sấm nổ ầm ở trên trời, trong nháy mắt tia chớp chiếu sáng cả khuôn mặt, gần như chiếu sáng cả đêm tối, tiếp đó mưa to rào rào từ từ kéo đến, bốn phía nhất thời chỉ còn lại âm thanh tiếng mưa rơi xuống tí tách.
Lương Ý nắm chặt ngón tay cứng nhắc, “Dì Linh, dì còn chưa nói cho tôi biết.” Cô vội vàng hỏi dì Linh.
Dì Linh vô cùng không hiểu vì sao Lương Ý lại nóng nảy, nhưng thấy cô vội vã muốn biết được đáp án từ bà ta như thế, vì vậy mở miệng giải đáp nghi ngờ của cô: “Sẽ.”
Lương Ý biết được câu trả lời thì đột nhiên buông lỏng ngón tay nắm chặt, cứng nhắc té xuống giường, rơi trên mặt đất phát ra một tiếng “rầm”, dì Linh thấy thế, sợ hết hồn, vội vàng đi lên trước, “Thiếu phu nhân, sao vậy? Cô đừng làm tôi sợ.”
Lương Ý kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn bà ta, “Nước mưa sẽ tạo ra thương tổn gì đối với thân thể của anh ấy?” Cô sắp có thể kết luận, anh đi gấp như vậy nhất định không có mang ô, như vậy… Có thể xảy ra chuyện gì hay không…
“Cái này, tôi cũng không rõ ràng lắm.” Dì Linh trả lời lúng ta lúng túng.
Đáp án của dì Linh làm Lương Ý càng thêm lo lắng, hai cánh tay của cô vòng ở trước ngực, đầu úp chặt ở trên đùi, không nói một lời.
“Thiếu phu nhân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Dì Linh thấy cô không nói lời nào, trong lòng càng thêm nóng nảy không thôi, chỉ có thể tăng thêm âm lượng, kỳ vọng cô có thể nói ra đầu đuôi mọi chuyện.
Lương Ý ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ nhìn bà ta, nức nở nói: “Tôi bảo anh ấy đi bộ đi mua bánh trôi cho tôi, anh ấy đi được gấp thế kia, nhất định không có mang ô, không biết có xảy ra chuyện gì hay không.”
Lời nói của Lương Ý làm dì Linh thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, cuối cùng bà ta cũng không rảnh quan tâm và an ủi cô, đành phải lập tức bảo A Quản sai người giúp việc đi tìm thiếu gia, tránh để thiếu gia mắc quá nhiều nước mưa làm thân thể tan vỡ lần nữa.
Lương Ý ngơ ngác nhìn cửa phòng rộng mở, không nhúc nhích, ánh mắt tan rã, không bao lâu sau, cô nghe được âm thanh xôn xao của người làm trong biệt thự, lại qua hơn mười phút, trong biệt thự khôi phục lại yên tĩnh, lúc này, Lưu Na nhẹ chân nhẹ tay tiến vào phòng cô.
“Tiểu Ý, tất cả người ngoài cửa đều đã rời đi, chúng ta mau chóng rời đi thôi.” Lưu Na đi tới bên giường, kéo tay Lương Ý, chuẩn bị mang cô đi. Nhưng mặc cho cô ấy nói thế nào, Lương Ý vẫn không nhúc nhích.
“Tiểu Ý, cậu làm sao vậy? Hiện tại là thời cơ tốt để chúng ta chạy trốn, bỏ lỡ thì không biết lúc nào mới có.” Lưu Na gấp gáp chết mất, không thể giải thích cử chỉ của cô.
Lương Ý lã chã chực khóc mà nhìn Lưu Na, “Sở Du, anh ấy có thể đã xảy ra chuyện.”
“Anh ta gặp chuyện không may thì mắc mớ gì tới cậu. Cậu đang lo lắng cái gì? Tôi còn hận anh ta không lập tức chết đi.” Lưu Na không chút lưu tình nguyền rủa Sở Du.
“Thế nhưng đều bởi vì tớ mà anh ấy mới…”
“Cậu đang áy nảy?! Có phải cậu điên rồi hay không? Cậu đừng quên, tình cảnh hôm nay của cậu đều là do anh ta ban tặng, nếu không phải là anh ta, cậu sẽ bị bắt cóc, bị yếu lòng, bị cưỡng ép dữ dội sao?!” Lưu Na kích động rống to với cô, khi cô ấy ý thức được thái dộ của mình thật sự quá thô bạo với cô, vì vậy hạ giọng nhận lỗi với cô: “Xin lỗi, tiểu Ý, không phải tớ muốn trách cứ cậu, chỉ là…” Một tay cô ấy che mặt, chán nản quay đầu, lời còn dư lại, cô ấy khó có thể mở miệng, dù sao dạng nam tính như cô ấy, bây giờ nói không được những lời dịu dàng, cái này không phù hợp tính cách của cô ấy.
Lương Ý nhìn Lưu Na hồi lâu, bỗng nhiên cười khổ, “Na Na, cậu đi đi!”
Lưu Na quay đầu, dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn cô chằm chằm, “Cậu đang nói gì? Chúng ta không cùng đi sao?”
“Tớ không đi được.” Lương Ý cúi đầu, hạ thấp âm điệu nói: “Đi ra cửa chính biệt thự, đi về phía bên phải 10 mét, phía trước có một con đường nhỏ, dọc theo con đường nhỏ, cậu có thể đi tới trung tâm chợ. Na Na, cậu nhất định phải chạy đi!”
“Tiểu Ý!”
“Đi mau!” Lương Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt kiêu nghị.
“Các người ai cũng đừng nghĩ đi, cho dù chết, cũng phải chết ở chỗ này.” Mẹ Sở giận dữ ngút trời đi vào gian phòng lúc hai người không phát giác, bà ta đạp giày cao gót “Cộc cộc cộc cộc” bước nhanh đi tới bàn giường Lương Ý, giơ bàn tay lên cao, ánh mắt tàn nhẫn, như muốn dồn người ta vào chỗ chết.
Lương Ý và Lưu Na cả kinh thất sắc, mà lúc này bàn tay mẹ Sở đã nhanh chóng rơi xuống, Lương Ý hoàn toàn không kịp né tránh, cô chỉ có thể nhắm mắt lại chịu đựng một cái tát này